Ô Nha Linh Đang

Chương 21:



Chỉ ngặt một nỗi là, ta và Thôi Bảo Nhi giờ đây đã tịnh không còn khả năng tiếp tục tham gia nhúng tay vào cái phi vụ làm ăn giao dịch đó được nữa rồi.

Nhị ca ta lúc đó cảm thấy vô cùng khó hiểu, huynh ấy băn khoăn thắc mắc: “Cái lũ thần tiên trên cõi Bồng Lai sẽ tịnh không bao giờ còn tốn công phái người đi truy lùng tung tích của muội nữa đâu. Bởi vì trên đời này, Ô Lục Lạc vốn dĩ đã bị cho là ch·ết mất xác rồi. Hiện tại muội đã đường hoàng mang thân phận là một con người, muội tịnh không thể nào nhặt sâu để lấp bụng được nữa. Muốn sống sót thì phải ăn cơm phàm, mà muốn có cơm gạo bỏ vào miệng thì bắt buộc phải có tiền bạc để mua chứ!”

“Nhưng thực tế là ngày nào muội cũng được ăn cơm no nê ợ hơi đấy thôi. Tướng công của muội hằng ngày đều lên núi vác cung đi săn b.ắn, sau đó đem mớ thú rừng săn được xuống phiên chợ thị trấn bán lấy tiền. Nhờ thế mà nhà muội có thể kiếm được kha khá bạc rủng rỉnh đấy. Nhị ca có biết không, chỉ cần săn được một tấm da sói nguyên vẹn không sứt sẹo, mang đi bán là có thể thu về tới tận mười lượng bạc trắng cất túi đó nha.”

Những lời ta nói ra hoàn toàn là sự thật. Cuộc sống hiện tại của vợ chồng ta quả thực trải qua vô cùng sung túc và viên mãn.

Căn nhà nhỏ dẫu cho bề ngoài có hơi đơn sơ mộc mạc một chút, nhưng những đồ đạc vật dụng thiết yếu cần thiết cho sinh hoạt thì đều đã được hắn sắm sửa, tậu thêm vào đầy đủ không thiếu thứ gì.

Mùa đông giá rét thì trong nhà lúc nào cũng có sẵn lò than hồng rực lửa sưởi ấm. Hắn còn dũng cảm vác cung đi săn được những con cáo có bộ lông tuyệt đẹp, tự tay tỉ mỉ may thành những chiếc khăn quàng cổ mềm mại, những chiếc áo choàng sưởi ấm đem tặng cho ta.

Sau khi lấy chồng, ta đã được hắn chăm bẵm béo lên trông thấy. Hắn cứ suốt ngày bĩu môi chê cười ta dạo này tịnh không còn giữ được cái vóc dáng của một nàng tiểu cô nương gầy gò mình hạc xương mai nữa, mà đã phát tướng nảy nở biến thành một cô nương mang khuôn mặt tròn vo như cái mâm.

Nghe hắn trêu, ta liền hậm hực lườm hắn một cái cháy máy, lớn tiếng hừ lạnh chất vấn: “Thế ý ngươi là bây giờ ngươi vẫn còn ôm tương tư, mộng tưởng thích mấy cô nương có thân hình gầy gò ốm nhom ốm nhách nữa đúng không hả?”

Hắn nghe vậy lại khoái trá đắc ý cười hềnh hệch: “Khẩu vị của ta trước nay vốn dĩ vẫn kiên định tịnh không hề thay đổi nha. Ta là ta chỉ thích những người xinh đẹp thôi à.”

Thôi Bảo Nhi đối đãi chăm lo cho ta thực sự là vô cùng tốt, vô cùng chu đáo. Hắn gánh vác quán xuyến gần như toàn bộ mọi công to việc lớn nhỏ trong cái gia đình này. Hệt như cái thuở hai đứa còn dắt díu nhau lang thang bên ngoài, người đổ mồ hôi sôi nước mắt bươn chải kiếm tiền gánh vác gia đình là hắn, mà cái người quanh quẩn xó bếp lo liệu chuyện giặt giũ nấu nướng cơm nước cũng vẫn cứ là hắn.

Biết làm sao được cơ chứ, cái gốc gác xuất thân từ loài quạ đen của ta nó khổ thế đấy. Ta quả thực cực kỳ yếu kém và lóng ngóng trong khoản căn chỉnh hỏa hầu, cứ hễ đụng tay vào bếp núc xào nấu là y như rằng biến mớ đồ ăn thành những đống than đen thui t.h.ả.m hại không nỡ nhìn.

Thôi Bảo Nhi vì thế thường hay than vắn thở dài trêu chọc rằng hắn xui xẻo rước nhầm phải một bà tổ tông về nhà cung phụng.

Thế nhưng, ngẫm đi ngẫm lại thì ta trong cái nhà này rốt cục cũng vẫn có được một chút giá trị đóng góp cỏn con. Ấy là ta đã chuyên tâm lãnh trách nhiệm nuôi nấng chăm sóc một l.ồ.ng gà béo mầm ở ngoài sân.

Đáng hận nhất là cái tên Thôi Bảo Nhi này. Cứ mỗi bận hắn lúi húi xắn tay áo ở trong bếp băm băm c.h.ặ.t c.h.ặ.t xào rau nấu nướng, ta hứng chí lăng xăng chạy vào nằng nặc đòi được phụ giúp một tay, thì y như rằng hắn sẽ làm bộ làm tịch dúi vào tay ta một thanh củi khô tàn dư, rồi không thương tiếc đẩy ta tuốt ra ngoài sân ——

“Nè, ban cho ngươi cái gậy này đấy, mau mau vác ra ngoài kia mà chơi đùa đi.”

“Ngoài đó có cái quái gì vui đâu mà chơi nha.”

“Ở ngoài sân có một đống phân gà chà bá đấy, ngươi mau ra đó mà lấy gậy chọc chọc ngoáy ngoáy nghịch cho vui.”

“... Quả là một ý kiến siêu việt! Lát nữa ta sẽ cất công chọc sẵn một bãi cho nhuyễn rồi bưng vào nhét thẳng vào cái miệng thối của ngươi nhé.”

“... Ngươi rốt cục là có còn muốn ăn cơm nữa hay không hả? Đang bữa ăn mà nói mấy lời kinh tởm như thế.”

Thời gian thoi đưa, chớp mắt một cái thế mà đã năm năm ròng rã trôi qua.

Ta và Thôi Bảo Nhi đã đơm hoa kết trái, hạ sinh được một cô khuê nữ nhỏ nhắn xinh xắn, nhẩm tính năm nay con bé cũng đã ngót nghét bước sang tuổi lên bốn rồi.

Thư Sách

Cái con nha đầu này mới đích thực là cái mầm mống chuyên đi gieo rắc sự gớm ghiếc. Nó cả gan dám nhặt gậy gộc hì hục ngồi thụp xuống chọc chọc ngoáy ngoáy vào bãi phân gà, xong xuôi lại còn rảnh rỗi nhặt cái gậy đó quậy tung lên quậy xuống trong cái xô nước rửa bát nữa chứ.

Ta: ... Bó tay toàn tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm đó Thôi Bảo Nhi vừa mới nổi lửa nấu xong một nồi canh củ cải bốc khói nghi ngút.

Hắn từ trong gian bếp tất bật bưng bát đĩa đồ ăn đã xào nấu chín thơm lừng ra mâm, thấy hai mẹ con ta vẫn ngồi yên bèn lên tiếng hỏi sao nãy giờ tịnh không chịu động đũa ăn trước.

Ngay sau đó, hai mẹ con ta liền trừng mắt lên mà trân trân chứng kiến cái cảnh tượng kinh hoàng: Hắn múc lấy một bát canh củ cải, rồi mang vẻ mặt khoan khoái thưởng thức, tấm tắc khen ngon mà ừng ực húp liền mấy ngụm lớn.

“Canh hôm nay nấu ra vị ngọt thanh thanh, thật là tiên nha.” Hắn cảm thán khen ngợi.

Ta: “...”

Cô nhóc bốn tuổi Thôi Diệu Diệu ngây thơ ngước mắt lên hỏi: “Cha ơi, nước canh này thực sự rất là ngon hả cha?”

“Ngon lắm luôn á con gái.”

“Thế thì để ngày mai con lại tiếp tục ngoáy gậy vào cho cha uống nữa nhé.”

Nga rống! Quả thực là một đứa con gái có tấm lòng hiếu thảo động trời đất nha.

Vào cái năm Thôi Diệu Diệu tròn năm tuổi, đại ca và nhị ca ta lại một lần nữa giáng trần bay xuống thôn Thanh Ngưu thu mua quặng.

Diệu Diệu lễ phép khoanh tay gọi bọn họ là Đại cữu cữu và Nhị cữu cữu.

Dẫu rằng con bé tịnh không thể nào thấu hiểu được vì cớ làm sao mà hai vị cữu cữu của mình lúc nào xuất hiện cũng phải khoác áo tơi xùm xụp, đội nón cói che mặt kín bưng, ngay cả cái mặt thật cũng tịnh không chịu để lộ ra cho người ta nhìn thấy.

Nhưng mấy cái sự kỳ quặc đó tịnh không hề làm sứt mẻ đi tình cảm ruột thịt thân thiết giữa bọn họ.

Hai vị cữu cữu chưa từng có một lần nào dám bước tới dang tay ôm ấp con bé vào lòng, cũng chưa từng dám nắm lấy đôi bàn tay bé xíu của nó. Thậm chí ngay cả lúc mở miệng ra đứng nói chuyện với nhau, bọn họ cũng luôn cẩn trọng giữ một khoảng cách nhất định, không xa không gần.

Thế nhưng bù lại, lần nào tới bọn họ cũng luôn mang theo những món quà nhỏ xinh xắn để tặng cho con bé.

Có khi là những viên đá quý hiếm sáng lấp lánh ch.ói lóa, có khi lại là những chuỗi hạt lưu li đa sắc màu rực rỡ, lại có lúc chỉ là những chiếc nắp bình nhỏ xíu tinh xảo lấp lánh ánh kim.

Diệu Diệu cầm quà thắc mắc ngước hỏi ta: “Nương ơi, vì sao các cữu cữu lần nào tới cũng chỉ toàn đem tặng con những cái đồ vật sáng lấp lánh như thế này ạ?”

Ta nhìn bộ dạng ngây ngô của con mà nhịn không được bật cười đáp: “Đó là bởi vì bản thân các cữu cữu vô cùng vô cùng yêu thích những món đồ lấp lánh ánh sáng. Thế nên bọn họ mới muốn đem những thứ quý giá nhất, tốt đẹp nhất mà mình có được để dâng tặng cho con đấy.”

Kể từ cái ngày ta gả cho Thôi Bảo Nhi yên bề gia thất, năm nào các ca ca cũng kiên trì đáp xuống đây thăm nom một chuyến.

Thế nhưng bọn họ tịnh chưa từng một lần chịu bước chân vào trong cửa nhà ta để cùng ngồi xuống ăn chung một bữa cơm đoàn viên, và cũng tuyệt nhiên chưa từng chịu hé môi uống lấy một giọt nước phàm trần nào.

Ta thường xuyên phải bày ra vẻ mặt nghiêm túc, trịnh trọng dặn dò Diệu Diệu: “Mỗi lần các cữu cữu hạ phàm ghé chơi, con tuyệt đối không được phép chạy lại tiếp cận quá gần bọn họ nhé. Chỉ được phép đứng cách một khoảng mà nói chuyện thôi, vạn vạn lần cấm chỉ không được phép đụng chạm hay tiếp xúc thân thể, nhớ chưa?”