Ô Nha Linh Đang

Chương 25:



“Thế ngài rắp tâm muốn giở trò gì đây?” Ta gằn giọng.

“Lục Lạc ngoan, ngươi có biết một sự thật vô cùng tồi tệ không. Đã từ rất lâu, rất lâu rồi, nhất tộc Phượng Hoàng chúng ta tịnh chưa thể luyện thành công ra được một viên Kim Ô Đan nào sất. Bệ hạ bấy lâu nay bệnh tình đã trở nặng, hiện tại mạng sống chỉ mành treo chuông, nguy hiểm cận kề ngàn cân treo sợi tóc. Ngài ấy... hiện đang rất cần đến m.áu thịt của ngươi để c·ướp lại mạng sống.”

Nói đoạn, bọn chúng lập tức hạ lệnh áp giải, lôi tuột ta ném thẳng vào trong chiếc lô đỉnh đang đỏ lửa.

Hóa ra là bọn chúng muốn dùng lửa bắt sống ta để đem ra làm vật tế luyện thành Kim Ô Đan.

Phượng Hậu tính toán chi li, tin chắc mười mươi rằng: Dùng cái cơ thể đặc biệt của ta để luyện đan, khẳng định chắc chắn sẽ mang lại hiệu quả thần kỳ vượt bậc.

Đứng hầu hạ bên cạnh bà ta có một tên cận thần tốt bụng lên tiếng nhắc nhở, lo lắng nói rằng: “Bẩm nương nương, cái con quạ đen này ngay từ lúc lọt lòng giáng sinh đã mang trên cổ một chiếc lục lạc tà môn. Không chừng, biết đâu đó thực sự chính là món Thượng Cổ Thần Khí Chuông Đông Hoàng trong truyền thuyết cũng nên. Xin nương nương vạn vạn lần phải hết sức cẩn thận, đề cao cảnh giác mới được.”

Phượng Hậu nghe xong chỉ xua tay cười khẩy một tiếng đầy tự tin, đắc ý bảo: “Ngươi khéo lo xa. Trên cái thế gian này sớm đã không còn tồn tại thứ sức mạnh của Đông Hoàng nữa rồi. Ngay đến cả cội nguồn sức mạnh là loài Đại Nhật Kim Ô uy hùng cũng đã sớm bị tàn sát dẫn đến vẫn diệt từ cái thuở nảo thuở nào. Mà cái giống Thượng Cổ Thần Khí thì luôn kén chọn khắt khe nhận chủ, nếu chủ nhân của nó đã t·uyệt d·iệt, thì nó tuyệt đối sẽ tịnh không bao giờ chịu ngoan ngoãn tự mình tái xuất thế hiển linh thêm một lần nào nữa đâu.”

Thì ra, đây chính là cái kết luận cuối cùng mà bọn họ đã cất công quan sát, theo dõi và đúc kết ra được sau quãng thời gian đằng đẵng hơn bốn trăm năm đem ta về giam lỏng, nuôi nhốt như thú kiểng bên trong Vân Tiêu Thần Cung.

Bọn họ suy luận quả thực tịnh không sai một ly nào.

Chiếc lục lạc câm điếc, không hề có lấy một cái lưỡi đồng để tạo ra âm thanh ấy... nó cũng từng là cọng rơm cứu mạng, là toàn bộ niềm hy vọng duy nhất mà ta bám víu vào.

Đó là cái khoảng thời gian ta vừa mới được khai thông đầu óc, lần đầu tiên bừng tỉnh nhận ra chân tướng sự việc. Khi tận mắt chứng kiến cảnh hàng ngàn đồng bào của mình đang phải oằn mình sinh sống đọa đày trong chốn địa ngục trần gian. Ấy vậy mà trên đầu trên cổ bọn họ, cái bọn cai ngục m.á.u lạnh tàn nhẫn ấy lại cứ nhởn nhơ ngày ngày giăng mây che mắt, lấy dăm ba cái cây hoa cỏ sặc sỡ màu sắc ra để mê hoặc, ru ngủ thần trí họ.

Lúc bấy giờ, khao khát lớn nhất trong lòng ta là muốn tìm mọi cách để cứu vớt bọn họ. Ta đã điên cuồng muốn mượn dùng, đ.á.n.h thức được cái sức mạnh hủy thiên diệt địa của Chuông Đông Hoàng.

Thế nhưng đáng tiếc thay, bất luận ta có dốc hết sức bình sinh, dùng đủ mọi phương pháp để niệm chú, sai sử, kêu gào đến khản cổ... thì cái chiếc lục lạc rách nát ấy vẫn cứ trơ trơ ra, tịnh không có lấy nửa điểm động tĩnh phản hồi nào.

Nó phế vật tịnh không khác gì một miếng kim loại rỉ sét bỏ đi, hoàn toàn vô tích sự tịnh không thể đem ra dùng được vào việc gì.

Chân thân thực sự chảy trong m.áu ta, quả thực đích thị là một con Kim Ô kiêu hãnh.

Nhưng thế thì đã tính là cái thá gì cơ chứ.

Thư Sách

Ta căn bản là một kẻ bất tài vô dụng, linh lực trong người cũng cỏn con, tịnh không đủ mạnh mẽ để có thể xoay chuyển càn khôn. Ngoại trừ cái thiên bẩm duy nhất là hoàn toàn miễn nhiễm, tịnh không hề e sợ ngọn lửa đỏ bị thiêu đốt ra, thì ta hoàn toàn phế vật, tịnh không làm nổi nên được bất cứ một trò trống gì.

Đám người bọn chúng hì hục nhét sống ta vào trong cái lô đỉnh rực lửa này, xét cho cùng cũng chỉ là một việc làm tốn công vô ích mà thôi.

Bởi vì ta, Kim Ô Lục Lạc, căn bản là tịnh không hề sợ hãi thứ lửa phàm tục này.

14.

Cứ như thế, ta bị giam lỏng, nung nấu bên trong cái lò lửa hừng hực đó ròng rã suốt bảy ngày bảy đêm. Đến ngày thứ bảy, ta lại một lần nữa giáp mặt với Đại điện hạ.

Ta vẫn giữ tư thế ngồi bình thản bên trong chiếc lô đỉnh khổng lồ, mặc cho ngọn lửa ma quái xung quanh đang điên cuồng vươn những chiếc vòi rồng lên c.ắ.n nuốt, gầm rú gào thét thiêu đốt. Ta cứ lẳng lặng nhắm nghiền hai mắt lại mà đả tọa, tịnh không mảy may nhúc nhích.

Dáng vẻ của ngài ấy bên ngoài vẫn y hệt như những ngày tháng cũ. Vẫn là cái vị Thần Quân mang nét đẹp xuất trần tuyệt diễm, thanh tao nhất cõi Bồng Lai. Ngài vẫn khoác trên mình bộ quần áo mang sắc huyền y đen tuyền quen thuộc, đôi lông mày vẫn tĩnh mịch, thanh lãnh và lạnh lẽo tựa như vầng hàn nguyệt đêm đông.

Ngài cứ đứng trân trân ở đó, dùng ánh mắt tĩnh lặng như nước mùa thu lẳng lặng nhìn chằm chằm vào ta rất lâu. Cuối cùng, ngài tịnh không hề mở miệng thốt ra lấy một lời nói dư thừa nào, dứt khoát xoay người quay lưng cất bước lạnh lùng rời đi.

Nhìn bóng lưng cô độc của ngài khuất dần, trong đầu ta bỗng dưng văng vẳng vọng lại cái câu nói sắc như d.a.o cạo mà ngài từng gằn giọng để lại cho ta năm xưa ——

“Mệnh do thiên định. Nếu lỡ ngày sau có duyên gặp lại nhau trên chiến tuyến, ta tuyệt đối sẽ tịnh không bao giờ nương tay hạ thủ lưu tình với nàng nữa.”

Quả thực ngài ấy nói được làm được, tịnh không hề có ý định nương tay hay nảy sinh lòng trắc ẩn lưu tình gì sất. Và cái bà Phượng Hậu độc ác kia, lại càng tịnh không có lý do gì để mà phải hạ thủ lưu tình với một kẻ ngáng đường như ta.

Đám người của tộc Phượng Hoàng ở bên ngoài kia, hiện tại đang ráo riết bủa lưới vây bắt, chặn g·iết đẫm m·áu những con quạ đen may mắn đã chạy thoát thân ra ngoài. Để đề phòng việc nhổ cỏ không tận gốc, sợ rằng những con quạ đen còn sống sót lác đác trong bộ lạc sẽ bị lây nhiễm cái tư tưởng "phản loạn" và nổi dậy tạo phản, bọn chúng đã ra tay vô cùng độc ác tàn nhẫn, mang theo cái dã tâm muốn tàn sát đồ diệt đến mức tận cùng, g·iết ch.óc không chừa một mống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gia đình bé nhỏ, căn nhà tranh đơn sơ của ta sớm đã bị chúng thiêu rụi tịnh không còn lại vết tích gì. Và hiện tại, cả cái bộ tộc quạ đen đồng bào m.áu thịt của ta... cũng đang đứng trước bờ vực thẳm sắp sửa bị bọn chúng tàn sát đồ diệt không sót một sinh mệnh nào.

Thấy dùng lửa tịnh không làm gì được ta, bọn chúng đứng bên ngoài vòng vây lô đỉnh đã quyết định đổi trắng thay đen, chuyển sang sử dụng một phương thức tàn nhẫn khác để tiếp tục hành hạ, luyện đan.

Nếu cái thân thể này đã cứng đầu tịnh không hề e sợ lửa đỏ thiêu đốt, vậy thì tịnh không ngại gì mà không lấy sức mạnh của Huyền Băng lạnh giá thấu xương ra để thử nghiệm ép khô m.áu thịt.

Chúng cất công lặn lội xuống tận đáy biển Bắc Hải sâu thẳm, hùng hục đào bới lôi lên những tảng Huyền Băng ngàn năm tuổi. Đó là một thứ độc d.ư.ợ.c cực hạn tàn bạo, mang tính hàn lạnh vô cùng mãnh liệt, sắc bén như lưỡi d.a.o cạo.

Ta bị cái không khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt đó hành hạ đến mức sắp bị đông cứng đến c·hết đi sống lại.

Chiếc áo choàng thoa vũ thần thánh đã nhanh ch.óng hóa thành những lớp lông chim đen nhánh, bao bọc che chắn kín bưng lấp kín lấy cơ thể ta. Thế nhưng, đứng trước cái lạnh của Huyền Băng, lớp phòng ngự ấy lại yếu ớt vô dụng, tịnh không thể phát huy được lấy một chút tác dụng phản kháng cỏn con nào.

Ta cảm nhận được cái lạnh tàn khốc đang xuyên thấu qua da thịt, đóng băng đến mức cảm giác như toàn bộ hệ thống xương cốt trong cơ thể đều đang vỡ vụn, nát vụn ra thành từng mảnh vụn nhỏ.

Đau đớn... thực sự là quá đỗi đau đớn thấu xương.

Ta c.ắ.n răng gồng mình, cố gắng níu kéo lấy chút ý thức tàn tạ nhưng cơ thể dường như đã vượt quá sức chịu đựng rồi. Bản tính của ta từ trước đến nay vốn dĩ rất sợ hãi cái lạnh lẽo.

Vào cái khoảnh khắc ranh giới sinh t.ử mong manh, khi ý thức bắt đầu dần dần vuột mất, mơ hồ đ.á.n.h mất đi sự thanh tỉnh... Trong cơn mê sảng chập chờn, ta thấy mình trôi dạt, mộng du quay ngược thời gian trở về lại cái thuở ấu thơ yên bình.

Ta mơ thấy cái thời mà mình vẫn còn là một cô nhóc tì vắt mũi chưa sạch, tuổi đời còn chưa bước qua trăm tuổi. Lúc ấy trên đầu ta vẫn còn được chải chuốt tết thành hai cái b.í.m tóc sừng dê vểnh lên đáng yêu vô cùng. Ta đích thị là một cái đứa trẻ con mang vẻ mặt ngốc nghếch, đầu óc ngờ nghệch ngây ngô nhất trần đời.

Ta nhớ lại cái dáng vẻ lầm lũi của cha ta, ngày ngày ông cứ kiệu ta trên lưng, ôm khư khư lấy ta dắt đi dạo bộ quanh quẩn khắp các lối mòn trong bộ lạc. Mỗi khi gặp người quen, ông lại tự hào vỗ n.g.ự.c hết lần này đến lần khác, khoe khoang khoác lác một câu quen thuộc rằng: Lục Lạc nhà ta lúc nào cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất trần đời nha.

Nương ta thì lúc nào cũng thiên vị, dấm dúi giấu nhẹm đem những con tiên trùng béo mầm, thơm ngon tốt nhất mà bà nhặt được để lén lút dồn hết phần lại cho ta ăn.

Đại ca hiền lành mỗi lần xoa xoa lên đỉnh đầu ta, ánh mắt huynh ấy luôn chan chứa sự cưng chiều dỗ dành: “Chờ muội lớn thêm chút nữa, sau này đích thân ca ca sẽ tận tình chỉ dạy cho muội cách sải cánh bay lượn nhé.”

Còn nhị ca mang cái thân hình hộ pháp to tướng thô kệch kia, lúc nào cũng chỉ biết bày ra cái vẻ mặt ngây ngốc, toét miệng cười hì hì đần độn mỗi khi nhìn thấy ta.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, chớp mắt một cái, tựa như một giấc mộng dài đã trôi đi thật nhanh.

Dòng đời trằn trọc xô đẩy, thoắt cái đại ca ta đã đến tuổi dựng vợ gả chồng, bái đường thành thân. Đêm hội đó, cả bộ lạc quạ đen đồng loạt châm đuốc, ánh lửa đỏ rực giơ cao sáng soi chiếu rọi cả một vùng trời, ch.ói lòa rực rỡ lấp lánh tựa như một dải ngân hà toàn sao trời.

Bộ lạc quạ đen chúng ta bề ngoài dẫu có mang cái tiếng là một lũ ngốc nghếch đần độn, thế nhưng khi có chuyện bất bình, bọn họ cũng sẵn sàng đoàn kết, dũng cảm nhất tề dang cánh quạt một cái bay thẳng lên tận trời cao. Bọn họ hùng hổ, hùng hậu kéo cả một đại quân đen kịt vây kín bầu trời, giương oai diễu võ kéo đến tận cửa nhà cái tộc Kim Điêu kiêu ngạo kia, chỉ để làm ầm ĩ, đòi lại cho bằng được một cái công bằng, một câu giải thích đàng hoàng cho đứa trẻ ưu tú, có tiền đồ xán lạn nhất trong bộ lạc bị ức h.i.ế.p.

Lúc vui vẻ, bọn họ lại tay trong tay quây quần, vui sướng gân cổ lên ca vang cái khúc ca thân thuộc ——

“Đông di có phương Đông, hắc nha hắc! Phương Đông có đại mộc, nha hắc nha! Chín mặt trời đậu cây Phù Tang, hắc nha hắc! Thần điểu đến ban phúc, nha hắc nha...”

Tất cả mọi người từ lớn đến bé, tay trong tay vừa nhảy múa say sưa vừa ca hát, tay giơ cao ngọn đuốc sáng rực chiếu rọi màn đêm.

Ta và nhị ca vai kề vai ngồi chung một chỗ, ngửa cổ nhìn ngắm ánh lửa lóa mắt bập bùng nhảy múa, cái miệng ta toét ra ngây ngô cất lời hỏi huynh ấy:

“Nhị ca à, thế cớ làm sao mà huynh già đầu thế này vẫn chưa chịu rước một tẩu tẩu về cho muội thế?”

“Lục Lạc à, khổ nỗi là tịnh chẳng có cô nương nào thèm để mắt thích huynh cả.”

“... Muội có linh cảm rằng, chắc chắn là rất nhanh thôi huynh sẽ tìm được ý trung nhân cho mà xem.”

“Huynh cũng tràn trề hy vọng, cảm thấy y hệt như muội nói vậy đó!”

Tẩu tẩu của ta lúc ấy đã cấn t.h.a.i bụng mang dạ chửa, ta cũng sắp sửa lớn lên, chuẩn bị được đón chức cô cô rồi đấy chứ.

Trong cơn mê sảng, khi tâm trí lướt qua những đoạn ký ức đứt đoạn đó, ta bỗng cảm thấy đó phảng phất chính là những tháng ngày tươi đẹp, là những khoảnh khắc vui sướng hạnh phúc nhất mà ta từng được nếm trải trong suốt cả một kiếp người này.

Cái thuở ấy ta thực sự vô cùng, vô cùng ngu ngốc. Ta chỉ biết mù quáng hướng ánh mắt đầy ngưỡng mộ mà ngước nhìn lên Đại điện hạ, mang cái bộ mặt tưng t.ửng đơn thuần nhất trên đời mà thao thao bất tuyệt kể lể với ngài ——