Đại điện hạ tịnh không hề có ý định hất ta xuống đất. Ngài vòng tay ôm trọn lấy ta, ánh mắt sắc sảo đại khái cũng đã nhìn ra được cái sự dị thường trên người ta, hàng lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại: “Mới ăn bậy bạ cái thứ gì mà mặt mày lại đỏ bừng bừng lên như thế này?”
“Ăn sâu ạ.”
“Lấy sâu ở đâu ra?”
“Bắt ở trên cây.”
Ta say đến mức lú lẫn cả đầu óc, cả thân hình mềm oặt cứ thế dán c.h.ặ.t vào người ngài, khuôn miệng không ngừng cười ngây ngô: “Điện hạ ơi, trên người ngài thơm quá đi mất, cho ta ngửi một chút nào...”
Nếu đổi lại là những ngày bình thường tỉnh táo, thì có cho kề d.a.o vào cổ đ.á.n.h c·hết ta, ta cũng chẳng bao giờ moi đâu ra cái gan dạ mà dám lớn mật ăn nói hàm hồ với ngài như thế này. Thế nhưng vào cái đêm định mệnh đó, ta không chỉ lải nhải buông lời cợt nhả, mà còn to gan vừa cọ xát cơ thể, vừa sống c·hết dùng sức chui rúc vào tận sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c ngài.
Ta còn thỏa mãn phát ra những tiếng rên rỉ ư hử sung sướng: “Mùi hương thật là dễ chịu quá đi mất, ta thực sự rất thích Điện hạ, cực kỳ cực kỳ thích...”
Mãi tận rất lâu về sau này ta mới ngộ ra được một điều, con sâu kỳ lạ sinh ra từ Cây Tinh Thần đó, vốn dĩ mang một cái tên rất mỹ miều là "Bách Linh".
Đó là một vật phẩm cực kỳ cực kỳ trân quý và hiếm gặp trên đời.
Cây Tinh Thần ngày ngày hấp thu sức mạnh tinh tú chu thiên của trời đất để làm chất dinh dưỡng, và con Bách Linh trùng này chính là sự kết tinh thuần túy, đậm đặc nhất của những tinh hoa nhật nguyệt đó. Sau khi nuốt nó vào bụng, nếu kẻ ăn phải tịnh không đủ năng lực để hấp thu và tiêu hóa được luồng linh lực khổng lồ kia, thì luồng sức mạnh đó sẽ chạy tán loạn, tìm thấy lỗ hổng nào là sẽ chui rúc vỡ òa ra chỗ đó. Kể cả cái chút đỉnh tương tư giấu kín tận đáy lòng hay cái lý trí mỏng manh sót lại, cũng sẽ thuận đà bị ngọn lửa linh lực đó thiêu rụi, gào thét bùng nổ, phóng đại lên gấp trăm vạn lần.
Đại khái là ngay cả bản thân ta cũng hoàn toàn ngu ngơ không hề hay biết, rằng từ một lúc nào đó xa xôi lắm, trái tim ta đã sớm nảy sinh sự ái mộ si mê dành cho ngài, rồi hèn nhát lén lút chôn giấu sâu tít dưới đáy lòng.
Cơ thể Đại điện hạ bỗng chốc cứng đờ khựng lại một nhịp, nhịp thở của ngài ngay sau đó cũng trở nên nặng nề và dồn dập hơn hẳn. Ngài vươn tay mạnh mẽ kiềm chế lại một bàn tay đang không ngừng làm càn của ta, bao bọc c.h.ặ.t lấy nó trong lòng bàn tay ấm nóng của mình, đoạn ngài khẽ bật cười một tiếng cực nhẹ: “Cái thứ gì cũng dám tống vào mồm, đúng là cái đồ tham ăn.”
“... Điện hạ, đầu ta váng quá đi mất.”
“Ừ.”
“Lại còn ngứa ngáy nữa.”
“Ngứa ở đâu?”
“Ngứa ở trong tim.”
Ta lại một lần nữa vòng tay siết c.h.ặ.t lấy cổ ngài, kéo bách khoảng cách giữa hai người lại gần nhau hơn, to gan lớn mật kiễng chân kề sát môi mình lên đôi môi mỏng bạc tình của ngài mà in xuống một nụ hôn vụng về.
“... Ta thực sự rất thích Điện hạ, ta rất thích ngài.”
Thư Sách
Những lời thì thầm nỉ non ngây dại ấy, tựa hồ như một ngọn đuốc rực lửa cùng nhau thiêu rụi luôn cả sợi dây lý trí cuối cùng của Đại điện hạ. Ngài cúi đầu dùng ánh mắt sâu thăm thẳm gắt gao nhìn chằm chằm vào ta. Đuôi mắt ngài lúc bấy giờ đã ửng lên một vệt đỏ nhạt liễm diễm câu hồn, hơi thở cũng bắt đầu trở nên thô suyễn, hỗn loạn.
Ngay sau đó, ngài vươn bàn tay to lớn chế trụ lấy gáy ta. Giữa một màn trời đất quay cuồng đảo lộn, xen lẫn một tiếng kinh hô thất thanh của ta, ta và ngài đã đổ ập xuống, đè lên t.h.ả.m hoa Thái Dương mềm mại ngay dưới gốc Cây Tinh Thần.
Khuôn mặt tuấn mỹ của Đại điện hạ lúc này đã gần kề ngay trong gang tấc. Hai ch.óp mũi khẽ cọ xát chạm vào nhau, da thịt kề sát. Hàng lông mi rậm rạp đang khẽ run rẩy của ngài thi thoảng lại cọ vào da mặt ta gây nên một cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ, hơi thở ấm nóng của ngài cứ thế phả mạnh, in hằn lên khóe môi ta ——
“Ngươi thực sự thích ta sao?”
“Thích ạ.”
Ta mở to đôi mắt long lanh ngắm nhìn ngài, cơ thể thuận thế uốn éo định vươn tay tiếp tục ôm lấy cổ ngài. Thế nhưng ngài lại một mạch dứt khoát nắm lấy cổ tay ta, rồi chậm rãi, từng ngón từng ngón đan cài, gắt gao mười ngón tay đan c.h.ặ.t khóa c.h.ặ.t lấy tay ta.
“Ngoan nào, ngươi phải ngoan ngoãn thành thật một chút, ta e là sẽ làm tổn thương đến ngươi mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chất giọng trầm khàn, đục ngầu mang theo sự dụ hoặc khàn khàn thốt ra từ miệng ngài. Giữa cơn hoảng hốt, trong đầu ta bỗng xẹt qua đoạn ký ức của cái ngày đầu tiên vừa mới đặt chân đến T.ử Nguyên cung. Cái đêm mà ta l.i.ế.m láp rửa sạch miệng vết thương cho ngài, ngài cũng từng ôn nhu dùng tay chế trụ đầu ta, ấn ta vùi sâu vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình và thốt ra câu nói y hệt ——
“Ta sợ sẽ làm thương tổn đến ngươi.”
Quá khứ lùi lại phía sau, đến mãi tận sau này ta mới thấu hiểu được một sự thật, rằng những con phượng hoàng đã từng trải qua kiếp nạn d.ụ.c hỏa trùng sinh, một khi đã động tình thì sẽ trở nên nguy hiểm và điên cuồng đến nhường nào.
Bản thân ngài vốn dĩ đã là một ngọn lửa rực cháy. Thứ ngọn lửa cuồn cuộn gầm thét không ngừng nghỉ, có thể từng tấc từng tấc thiêu rụi người ta đến mức hài cốt cũng chẳng còn, thiêu đốt cho đến tận cùng tro bụi. Ngọn lửa ấy cứ bùng lên bất diệt, tuần hoàn lặp đi lặp lại không có điểm dừng.
Vào những phút giây chạm môi hôn c.ắ.n, ngài vẫn cố gắng ẩn nhẫn khắc chế bản thân tột độ.
Rõ ràng ban đầu ngài đã khống chế bản thân cực kỳ cực kỳ tốt, mọi động tác đều vô cùng trân trọng và ôn nhu. Nhưng mãi về sau này lại chẳng biết nguyên do vì sao, khi ngài giương đôi mắt nhìn sâu vào mắt ta, đôi đồng t.ử của ngài đã đỏ sọc lên một mảng huyết sắc bừng bừng, nhuốm đầy sự điên cuồng cuồng bạo.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ngài phát rồ vồ lấy ta mà dâng lên những nụ hôn cường bạo, điên cuồng c.ắ.n nuốt.
Cẩn thận ngẫm nghĩ lại, chắc hẳn là vào chính cái khoảnh khắc điên dại ấy ngài mới triệt để nhận ra rằng, ta căn bản là kẻ miễn nhiễm, sẽ tuyệt đối không bao giờ bị ngọn lửa của ngài thiêu đốt hay làm cho bỏng rát.
Chuyện này quả thực vô cùng kỳ quái. Rõ ràng mồm ta cứ luôn la oai oái kêu nóng, ngọn lửa hừng hực kia dường như có thể thiêu rụi ta thành tro bụi bất cứ lúc nào, thế mà thần kỳ thay, nó tịnh không thể mảy may tạo ra một vết thương nào trên da thịt ta.
Quạ đen, ôi cái loài quạ đen thấp kém.
Loài quạ đen sống chui rúc ở chốn Bồng Lai, ngay từ lúc chào đời đã mang sẵn trong m.áu cái bản tính ngu ngốc, vụng về. Cho nên, dẫu rằng sự việc uống nước ngậm sỏi đã trôi qua tận ba năm trời đằng đẵng, ta vẫn sẽ chẳng thèm hao tâm tổn trí vắt óc ra để suy nghĩ xem, rốt cuộc cái thứ mà Thôi Bảo Nhi mở miệng ra là nói đến – cái thứ gọi là "đầu óc" ấy – rốt cuộc nó là cái thứ quái quỷ gì.
Cũng giống hệt như cái lúc đó, ta nào đâu có thấu hiểu được, cái câu nói đầy ẩn ý của Đại điện hạ rằng "nhật và nguyệt không thể cùng nhau tỏa sáng", đến tột cùng là mang theo một tầng ý nghĩa cay đắng gì?
Khoảng cách từ mây cao v.út đến đáy biển sâu thăm thẳm, rốt cuộc là xa cách đến nhường nào? Có phải sự thật là tàn nhẫn đến mức dùng cùng cực cả một đời người cũng vĩnh viễn không tài nào có cơ hội tìm cách vượt qua nổi.
Ta lúc bấy giờ chỉ biết một điều duy nhất, rằng vòm sao trời trên cao mênh m.ô.n.g cuồn cuộn vô tận, vạn vật đang phơi phới đ.â.m chồi nảy lộc, ngàn vạn đóa hoa Thái Dương đang đồng loạt bung nở khoe sắc rực rỡ, hương hoa ngào ngạt phủ kín cả một khoảng trời.
Và trong tầm mắt ta lúc ấy, tất cả những gì ta có thể nhìn thấy, duy nhất chỉ có khuôn mặt dung mạo tuyệt thế của Đại điện hạ mà thôi.
7.
Gần đây, trong nội bộ tộc thần điểu Phượng Hoàng rúng động bởi một sự kiện chấn động long trời lở đất.
Đích t.ử con vợ cả của Phượng Đế - Ngu Dương Quân - lại đột ngột tuyên bố muốn hạ sính lễ rước một con quạ đen về làm thê t.ử.
Hành động kinh thiên động địa này không còn nghi ngờ gì nữa, đã trực tiếp làm dấy lên những cơn sóng to gió lớn bủa vây khắp chín tầng mây.
Bởi vì ngài ấy là vị Thần Quân trẻ tuổi tài ba xuất chúng nhất của cả cõi Bồng Lai. Phẩm mạo ngài đoan chính tựa như vầng trăng sáng vằng vặc treo cao trên chín tầng trời, anh minh thần võ uy phong lẫm liệt, lại còn mang trong mình một dòng m.áu huyết thống cao quý, thuần khiết vô ngần.
Cái vị trí mẫu nghi sánh bước bên ngài vốn dĩ đã được nhắm sẵn để dành cho Triều Vi tỷ tỷ thuộc tộc Đan Tước quyền quý.
Nay ngài lại khăng khăng đòi lấy quạ đen để xứng đôi vừa lứa cùng Phượng Hoàng, chuyện này nghe qua quả thực là một trò đùa lố bịch và nực cười nhất thế gian.
Ngay cả Phượng Đế và Phượng Hậu cao cao tại thượng còn chưa kịp thốt ra nửa lời tỏ rõ thái độ, thì hai bộ tộc sừng sỏ là Đan Tước và Kim Điêu đã thi nhau xắn tay áo lên nhảy xổ vào làm ầm ĩ, náo loạn cả một vùng trời.