Nhìn phản ứng của mọi người và ban giám khảo là biết, tranh của Linh Nhi để lại ấn tượng khá sâu sắc trong lòng mọi người. Song tới lúc nó lọt tốp 5 người được vào vòng sau, Quang vẫn chưa thể chấp nhận nổi.
Cậu ta giơ tay ý kiến về kết quả này:
- Thưa hội đồng, em cảm thấy bài của bạn Linh Nhi vẫn còn nhiều lỗi, không thể đạt thứ hạng cao như vậy.
Xét riêng về hàm ý, bài của Linh Nhi có hàm ý sâu hơn các bài khác một chút. Xét riêng về nét vẽ, nét vẽ rất châm biếm và ngộ nghĩnh. Hai thứ đối lập nhau này tập hợp vào trong cùng một bức tranh, tạo ra điểm hài hước nên mới lọt vào chung kết. Quang vốn không ưa Linh Nhi, không thấy tranh hài hước cũng chẳng thấy tranh sâu xa, cậu không đồng tình với ban giám khảo cũng phải.
- Điểm số của bài này đã được thống nhất dựa trên ý kiến của ba vị ban giám khảo và tổ sản xuất chương trình. Nếu em muốn phản đối thì phải nêu được lý do khiến em không đồng tình.
MC chương trình cẩn thận giải thích. Hiếm khi có khoảnh khắc gay cấn như vậy, máy quay phân bổ khắp nơi lập tức chiếu về phía các nhân vật chủ chốt. Khuôn mặt xinh xắn của Linh Nhi lạnh lùng hiện lên màn chiếu, bình thản như thể đã quá quen với việc này. Sự thờ ơ ấy càng khiến khán giả tò mò, vì dường như Nhi và Quang quen biết nhau.
Quang khó chịu trước hai ống kính chĩa vào mình, giả vờ bình tĩnh nói:
- Bài thi này nét vẽ quá trẻ con, không đầu tư thời gian bằng các bài khác!
Trước khi đưa ra số điểm, ban giám khảo cũng đã cân nhắc về vấn đề này, bình tĩnh giải thích:
- Mặc dù nét vẽ trẻ con nhưng khá ngộ nghĩnh và đáng yêu. Mỗi thí sinh đều có một nét vẽ khác nhau, không thể dựa vào đó mà nói người này vẽ ít đầu tư hơn người kia được. Kỹ thuật hình tượng hóa sự vật của bạn này rất tốt, thậm chí rất có tiềm năng trong mảng minh họa tranh sách truyện dành cho thiếu nhi.
Ban giám khảo đã nói đến nước ấy, thiếu điều muốn nhà đài xuất cảnh quay ra để chứng minh Linh Nhi không ngồi chơi trong thời gian làm bài. Quang muốn cãi nhưng cậu không rành về vẽ vời, chỉ có thể bất lực cố chấp:
- Chẳng lẽ chỉ có mình em thấy bài này xấu à?...
Tính từ "xấu" nhạy cảm khiến cho ban giám khảo nhíu mày. Linh Nhi thở dài, viết một dòng lên giấy rồi đưa lên cho máy quay xem. Nhân viên của tổ chương trình cực kỳ nhanh nhẹn, vội vàng ra hiệu cho máy quay phóng to tờ giấy:
"Biết vì sao G.Ducky lại chọn bài 'Đôi mắt' để đi thi RAP VIỆT không?"
Quang nhìn màn chiếu rồi ngơ ra, khán giả không hiểu Linh Nhi muốn nói gì. Nó viết tiếp rồi lại giơ giấy:
"Vì đây là câu chuyện của đôi mắt làm ơn đừng đưa bờ môi vào."
Phải mất vài giây để hiểu trò đùa nhạt, cả hội trường cười ầm lên. Khuôn mặt Quang hết đỏ rồi chuyển qua tím, hậm hực rời khỏi trường quay. Bạn Hùng đại diện lớp 11A1 đương nhiên cũng không đồng ý với kết quả này, nhanh chân chạy theo Quang.
Buổi chiều, Minh Huy đại diện lớp tới thăm, mang theo bút chì, tẩy và một số đồ ăn như đã hứa. Mặc dù thầy Long bảo cả lớp tới cỗ vũ Nhi thi, song vì là ngày nghỉ nên đa phần các bạn đều ngại không tới, chỉ có hai đứa bạn của Nguyên là Duy và Nhung xuất hiện.
Linh Nhi đã nhìn thấy mấy gói bim bim trên tay Huy, chạy vọt tới như một đứa trẻ, sộc thẳng về phía cậu:
- Bánh bao kim sa! Sữa hạt óc chó! Bim bimmm...!!!
Huy đưa túi xách chứa đầy đồ ăn cho nó, không nhịn được xoa đầu Linh Nhi. Cậu chỉ dám chạm nhẹ, sợ sẽ làm rối mái tóc tết cầu kỳ mà Nguyên đã tết. Sau khi biết Linh Nhi là một trong năm học sinh lọt vào vòng chung kết, Duy suýt xoa:
- Trình Hạ Linh Nhi đẳng cấp không?
Mặc dù đi để đàn đúm với Duy và Nguyên, Nhung vẫn phải thốt lên:
- Quá đẳng cấp là quá đẳng cấp!
Linh Nhi vui vẻ cảm ơn các bạn, Khôi Nguyên cũng tới và kể cho mấy đứa nghe về màn đấu khẩu trên truyền hình của Nhi. Huy bụm miệng nhịn cười, nói với Nhi:
- Cái mồm mày không có thời gian hồi chiêu luôn ấy!
Nguyên khoe Huy một số tấm ảnh chụp Linh Nhi ở trường quay. Huy nhíu mày, ấp úng hỏi:
- Mày chụp mấy ảnh này để làm gì? Nhi cũng đâu đăng ảnh lên mạng xã hội?
Nguyên tưởng Huy sợ Nguyên đăng ảnh Nhi lên trang cá nhân lại bị "toxic" giống năm ngoái, vỗ vai trấn an Huy:
- Tao mang về tự ngắm thôi, không khoe cho ai đâu, yên tâm!
Không, như vậy mới càng không yên tâm ấy! Như thể có những khoảnh khắc của Nhi chỉ mình Khôi Nguyên có. Huy chìa máy điện thoại ra, nói:
- Bắn cho tao nữa.
Khôi Nguyên nghi ngờ nhìn Huy, đoạn cậu không hỏi nhiều, chuyển đống ảnh sang cho Huy. Huy cũng là bạn của cậu và Nhi, xin ảnh bạn mình thì có gì mà kỳ lạ. Nguyên cố gạt đi mấy suy nghĩ không hay trong đầu, quay sang bảo Duy và Nhung:
- Hai bạn trẻ hôm nay lại cất công sang đây cơ đấy!
- Thi thoảng đổi địa điểm hẹn hò sang đài truyền hình cũng vui mà!
Duy lè lưỡi. Thi xong vòng 1 đã gần 12 giờ trưa, mọi người xếp hàng vào căn - tin mua đồ ăn. Huy đã mang đồ ăn từ bên ngoài vào, năm đứa không cần chen vào căn - tin đông đúc nữa. Mấy đứa dắt nhau về ký túc xá nhà đài, trải chiếu ăn trong phòng.
Căn phòng nhỏ xinh có một chiếc ban công nhỏ xíu, đặt mấy chậu cây cũ đậm sở thích của nhân viên nhà đài. Nguyên mở hết cửa sổ ra cho thoáng, bày xuống đất đống đồ ăn mà các bạn đã mua.
Căn phòng nhỏ xinh nên ngồi hơi chật, Huy tình nguyện ngồi trên giường ăn cho các bạn quây quần dưới đất. Linh Nhi ngồi ngay sát Huy, chênh lệch chiều cao từ đất đến giường khiến cho Huy có thể nhìn rõ đỉnh đầu con bé. Cậu lơ đễnh một lúc khá lâu, sự chú ý dồn vào vành tai xinh xắn và cái má lộ ra mỗi khi Nhi nhai đồ ăn, Nhung gọi mấy lần mà không để ý.
- Huy ơi! Huy! Điếc à!
Nhung định hỏi Huy muốn ăn gì, bất lực khi cậu hoàn toàn lơ cô bạn đi. Linh Nhi thấy lạ mới xoay người lại nhìn Huy. Lập tức, Huy bị giật mình, vội vàng đưa mắt về chỗ khác.
- Ăn bánh bao hay ăn bánh mì?
- Bánh mì đi. Nhân nào cũng được.
Linh Nhi gật đầu, đưa cho Huy chiếc bánh mì nóng hổi, tiếp tục ăn bánh bao kim sa của mình. Con bé ăn xong thì uống sữa hạt mà Huy mua, thỏa mãn xoa cái bụng căng tròn:
- Chết rồi, lỡ ăn no quá, chiều ngồi lộ hết bụng mỡ mất!
- Mày thì làm gì có mỡ mà lộ!
Khôi Nguyên mắng, song cậu đã sớm có sự chuẩn bị. Nhung lục túi đưa cho Nguyên cái áo cardigan mỏng mặc vào hè, chiếc áo có màu xanh nhạt cực kỳ hợp với bộ đồ mà Nhi mặc hôm nay.
- Sợ lộ bụng béo thì chiều khoác thêm cái này.
Nguyên đưa áo của Nhung cho Nhi, chắc là đêm qua đã liên lạc hỏi mượn. Cậu để ý tới mức biết Nhi sẽ mặc đồ gì, còn đoán được bộ đồ sẽ khiến Nhi lộ bụng sau khi ăn no. Mặc dù Nhi gầy trơ chẳng có tí thịt, nhưng con gái ai chẳng để ý bụng của mình.
- Tao nói chứ, Duy mà tinh tế bằng một nửa mày thì tốt Nguyên ạ.
Nhung ghen tị nói. Nhi ngại ngùng cảm ơn Nhung vì chiếc áo, hai mắt long lanh tôn sùng Khôi Nguyên như một vị cứu tinh. Nguyên thích ánh mắt ấy của Nhi lắm, vui vẻ véo má nó:
- Ăn nhanh đi, sắp đến giờ quay rồi!
Sự quan tâm quá mức của Nguyên không chỉ khiến Nhung ghen tị, cô bạn còn lo lắng nhiều hơn. Lo lắng về phản ứng của Chi, lo lắng về hành động kỳ lạ của Huy, lo lắng cho mối quan hệ giữa ba đứa Nhi - Huy - Nguyên.
***
Buổi chiều thi ở ngoài trời, ban tổ chức dựng bục và bàn cho 5 thí sinh giữa sân, xếp ghế ngồi cho khán giả cổ vũ. Vì vòng loại đã xong, chỉ còn 5 thí sinh nên số lượng người ở lại cổ vũ không nhiều. Nguyên tập trung làm tốt nhiệm vụ của mình, sắp xếp và kiểm tra lại đồ vẽ cho Linh Nhi. Huy đứng cạnh, không làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm Nhi trong mái tóc tết và bộ váy xanh đáng yêu.
- Thấy chưa, chỉ cần nhờ bạn mua thêm bút là được mà đúng không?
Quang thấy trên bàn thi của Nhi đã đầy đủ tẩy bút, mỉa mai châm chọc. Hùng lén cười, còn trêu cố:
- Lát cho tao mượn thêm bút nha Nhi!
Ngoài Nguyên và Nhi ra, không ai hiểu Quang và Hùng đang nói gì. Nguyên kể sơ qua cho mấy đứa mới đến nghe về chuyện cướp bút ban sáng, Nhung tỏ ra khó tin, không ngờ có người lại tráo trợn như vậy trước ống quay nhà đài. Duy định chạy sang nói đòi lại công bằng cho Nhi thì bị Huy cản lại. Cậu bình tĩnh bảo:
- Để tao.
Bàn của Hùng ngay cạnh Nhi, hai bước chân là Huy đã tới gần Quang và Hùng. Cậu cầm hộp bút của Hùng lên, lấy lại hai chiếc bút chì thuộc về Nhi. Hùng lập tức kêu lên, quát:
- Làm gì đấy? Cướp đồ à?
- Ừ.
Dù Quang và Hùng có xấu tính tới đâu thì cũng chỉ dám khua môi múa mép khi máy quay đã tạm dừng, không ngờ Minh Huy lại trơ tráo tới mức cướp đồ ngay khi máy quay đang bật. Cậu đặt lại bút chì lên bàn Nhi, dặn dò con bé mà như thế đang nói với hai con người xấu xa bên cạnh:
- Tao gọt nhọn bút rồi đấy. Dùng cho cẩn thận kẻo đâm vào mắt người ngồi cạnh thì không hay đâu.
Linh Nhi có One-punch-Huy làm chỗ dựa, tâm trạng thoải mái hẳn, vui vẻ cất bút cậu đưa vào trong hộp.
Sau vài phút chuẩn bị, mấy đứa ngoại trừ Linh Nhi bị ban tổ chức mời ra hàng ghế nhựa dành cho khán giả ngồi. Nguyên xí được hàng ghế đầu, tranh thủ chụp ảnh Nhi dưới nắng. Huy thấy Nguyên tác nghiệp nên bị ảnh hưởng, cũng lôi máy điện thoại ra chụp Nhi vài cái cho bằng bạn bằng bè.
Không giống vòng loại, lần này để đảm bảo sự công bằng, ban tổ chức dựng hẳn 5 màn chiếu nhỏ sau lưng mỗi thí sinh, đi kèm là máy quay nhỏ chiếu thẳng vào tranh trên mặt bàn. Khán giả có thể quan sát trực tiếp quá trình vẽ của thí sinh, đưa ra đánh giá công tâm cùng với ban giám khảo.
Không rõ ban tổ chức đã chuẩn bị trước hay cố tình làm thế sau vụ tranh luận với Quang, tuy nhiên ánh mắt của mọi người như có như không hướng về phía cậu. Quang xấu hổ lắm, chỉ có thể coi như mình không biết gì, tập trung lướt điện thoại.
Đề bài trận chung kết là: "Tái hiện món quà của hiện tại".
Đề bài khá trìu tượng, mở rộng cho thí sinh phát triển tư duy và vẽ bất cứ thứ gì mình thích. Dù hoang mang, một số thí sinh đã bắt đầu cầm bút lên phác thảo. Có người vẽ gia đình mình, có người vẽ bạn bè, có người vẽ phong cảnh thiên nhiên yên bình. Bốn trên năm màn chiếu dần xuất hiện những bức tranh có hình hài, chỉ riêng màn chiếu của Linh Nhi vẫn trắng trơn.
Vì biểu hiện khá tốt ở vòng loại, mọi người đều chú ý tới trạng thái của Linh Nhi. Con bé vẽ một chút rồi lại tẩy đi, đắn đo suy nghĩ rất lâu. Trôi qua nửa thời gian, tờ giấy trên bàn nó vẫn như thuở đầu. Linh Nhi xin ban tổ chức đổi cho mình một tờ giấy mới, vẽ rồi lại tẩy, hành động lặp lại y nguyên.
Không chỉ đám bạn và những người cổ vũ sốt ruột, ban giám khảo cũng sốt ruột chẳng kém. Tình trạng này chẳng khác gì vả vào mặt họ một cú, chứng minh lời Quang nói ban sáng là sự thật. Chỉ còn 20 phút nữa là hết giờ, sắc mặt ba vị bam giám khảo bắt đầu chuyển sang khó coi. MC phải lên tiếng giảng hòa:
- Ồ, có vẻ như đề bài này khá khó, tôi bắt đầu thấy một số bạn lưỡng lự rồi.
Nhi nhìn chằm chằm vào bông hoa dại mọc lên giữa bốn ô gạch của trường quay, bần thần không nói. Trong đầu nó chạy qua rất nhiều suy nghĩ, không hề để ý đến sự kích động của khán giả và lời hỏi han của MC.
Còn 10 phút là hết giờ, Linh Nhi rốt cuộc đứng dậy, cầm giấy và bút theo. Toàn trường quay tò mò trước hành vi của nó. Linh Nhi ngồi xổm xuống trước bông hoa dại, phác họa thật nhanh bông hoa và bốn ô gạch xung quanh. Nguyên đưa máy ảnh cho Huy, vội vàng chạy vào giúp nó chuyển màu từ bàn ra nền đất.
Linh Nhi vẽ ký họa rất nhanh, phong cách phóng túng trái ngược hoàn toàn với hình vẽ ngộ nghĩnh ban sáng. Thủ pháp và tốc độ này thậm chí còn khiến ban giám khảo khá kinh ngạc, hoàn toàn không nhìn ra đây là nét vẽ của cùng một người.
- Chỉ còn 5 phút! Mọi người cùng đếm ngược với tôi nào!
Không có máy quay nhỏ cắm tại bàn, một nhân viên trường quay phải ngồi xổm cạnh Linh Nhi để quay lại tranh nó vẽ. Con bé rất tập trung, khuôn mặt bình tĩnh, không hề bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài. Nó nhúng cọ vào nước, chấm nhanh mấy màu, nguệch ngoạc bôi lên tranh.
- Vẽ vội thật, nhưng nhìn có nghề phết.
Một ban giám khảo khẽ ghé đầu sang bàn với người bên cạnh. Yếu điểm của màu nước là phải đợi từng lớp khô rồi mới có thể vẽ đè lớp tiếp theo. Linh Nhi dùng giấy ăn chấm đi để nó khô nhanh hơn, tất nhiên sẽ không đẹp bằng đợi màu khô, song lại mang đến cảm giác nứt vỡ và nhạt nhòa của bùn đất và cỏ dại, hợp với tranh nó vẽ.
Cứ mỗi dịp Tết đến, mẹ vắng nhà, Linh Nhi lại lôi hộp màu nước mốc meo trên nóc tủ ra vẽ tranh. Nó nghĩ gì vẽ nấy, dòng suy nghĩ trôi qua rất nhanh mà hứng thú của nó dành cho những bức tranh ngày Tết cũng vậy. Nó vẽ để thỏa đam mê bị cấm vẽ trong cả năm, muốn vẽ càng nhiều càng tốt. Lâu dần, Nhi vẽ màu nước không cẩn thận như các bạn. Nó vẽ rất "tranh thủ" và dường như điều đó đã trở thành thói quen.
- 10, 9, 8,...
Tiếng đếm ngược đưa Nhi về khoảnh khắc cô đơn ngày Tết, khi nó chỉ có một mình cùng đống giấy vẽ và màu. Nó vô thức lẩm bẩm lại tiếng đếm ngược theo thói quen, đôi mắt có sự cô đơn bập bùng, động tác trên tay cũng theo đó mà phóng túng hơn.
- 2... 1... Hết giờ!
Linh Nhi dừng bút, nhân viên trường quay lập tức thu bài nó lại. Toàn trường quay vẫn chưa thoát ra khỏi khoảnh khắc hồi hộp vừa rồi. Họ nghẹt thở theo Linh Nhi - người vừa mới ngồi vẽ ở 20 phút cuối cùng.
Khôi Nguyên ngồi xổm bên cạnh Nhi, xoa đầu nó khe ngợi. Nhi vẫn nhìn chằm chằm vào bông hoa dại mọc lên giữa mấy viên gạch, dùng ngón tay chạm nhẹ vào cánh hoa. Khôi Nguyên thấy nó thích, khẽ hỏi:
- Tao hái lên cho mày nhé?
- Ừ.
Nguyên bứt một bông hoa nhỏ, dịu dàng cài lên tóc cho Nhi. Máy quay vẫn luôn hướng về phía Nhi chưa từng rời đi, vô tình ghi lại được khoảnh khắc này của hai đứa. Nguyên cảm thán:
- Cái thứ gì mà cài hoa cứt lợn cũng xinh vậy?
Linh Nhi phá lên cười, đẩy Nguyên nghiêng người sang bên. Nguyên đỡ Nhi về phía hàng ghế khán giả để buôn chuyện, đợi ban tổ chức sắp xếp lại bục thuyết trình.
***