“Bà nghĩ nhiều rồi.”
Ta bật cười thành tiếng, nhìn bà ta như nhìn một kẻ ngu xuẩn tuyệt thế.
“Chẳng lẽ bà không phát hiện, từ tối qua đến giờ, phu quân tốt của bà căn bản không ở nhà sao?”
Thấy bà ta mặt mũi mờ mịt, ta tiếp tục nói:
“Ông ta đang ở trong ôn nhu hương của ngoại thất.”
Sắc mặt Vương Bội Văn lập tức trắng bệch.
Ta tiếp tục bổ thêm một đòn:
“Hầu gia chê bà già yếu sắc tàn, nếu không phải bà sinh được ba nhi t.ử, sớm đã muốn hưu bà rồi, để nâng ngoại thất lên làm chính thất.”
“Trong bụng ngoại thất kia, đã m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, nghe nói… là một t.h.a.i nam.”
“Bà nói xem, nếu hầu gia biết nhi t.ử cuối cùng còn có thể tự hào cũng đã trở thành phế nhân, có phải sẽ lập tức đón ngoại thất vào cửa làm chủ mẫu không?”
Vương Bội Văn như bị sét đ.á.n.h, nhưng vẫn gào lên:
“Ta không tin! Ta không tin! Là ngươi đang ly gián!”
Ta nhún vai: “Tin hay không, bà tự mình đi xem một chuyến chẳng phải sẽ rõ sao?”
Bà ta đứng dậy từ dưới đất, dẫn theo một đám gia đinh rời đi.
Đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu trừng ta một cái, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ngươi cứ chờ đó!”
Lại là câu này, thật chán.
16
Vương Bội Văn dẫn theo một đám gia đinh, hùng hổ kéo đến trước cửa số mười tám ngõ Quế Hoa phía nam thành.
“Đạp cửa cho ta!”
Bà ta ra lệnh, đám tiểu gia đinh bạo xông lên đạp tung cánh cửa gỗ sơn đen.
Cánh cửa ầm ầm đổ sập, chỉ thấy Thẩm Chấn Hoành đang ôm một nữ nhân trẻ tuổi bụng lớn, vẻ mặt tràn đầy dịu dàng tình tứ.
Niềm tin và kiêu ngạo suốt mười mấy năm của Vương Bội Văn, trong khoảnh khắc này sụp đổ hoàn toàn.
“Thẩm Chấn Hoành! Ngươi còn xứng với ta không?!”
Bà ta gào lên điên cuồng, giọng thê lương như nữ quỷ:
“Năm đó đã nói cả đời này tuyệt không nạp thiếp, vậy mà ngươi dám lén giấu người bên ngoài!”
Thẩm Chấn Hoành giật mình hoảng hốt, vội buông nữ nhân ra định giải thích:
“Phu nhân, phu nhân nghe ta nói đã…”
Nhưng Vương Bội Văn đang trong cơn thịnh nộ, nào còn chút lý trí!
Ánh mắt bà ta dán c.h.ặ.t vào cái bụng cao vồng của ngoại thất, tức đến phát điên.
Bà ta vượt qua Thẩm Chấn Hoành, túm lấy cổ áo ngoại thất, giơ tay liên tiếp tát tới tấp!
“Chát! Chát! Chát!” tiếng tát vang dội khắp sân.
“A—— Hầu gia! Cứu mạng! Cứu mạng!”
Ngoại thất bị đ.á.n.h đến bầm dập, kêu gào t.h.ả.m thiết.
Lúc này Thẩm Chấn Hoành mới phản ứng lại, đau lòng không thôi, thô bạo đẩy Vương Bội Văn ra, ôm c.h.ặ.t ngoại thất vào lòng che chở.
Tư thế bảo vệ ấy như một lưỡi d.a.o sắc đ.â.m thẳng vào tim Vương Bội Văn.
“Thẩm Chấn Hoành! Ngươi có phải đã biết Thần nhi bị phế rồi, nên không kịp chờ đợi muốn hưu ta, rước con tiện nhân này vào cửa?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm Chấn Hoành vốn không muốn để ý đến bà ta, nhưng nghe đến bốn chữ “Thần nhi bị phế”, lập tức biến sắc.
“Ngươi vừa nói gì? Thần nhi bị phế là sao?!”
“Ha ha ha… ngươi còn không biết sao? Ngươi thật sự không biết sao!”
Vương Bội Văn bỗng ngửa đầu cười điên dại, nước mắt hòa lẫn tiếng cười lạnh rơi xuống:
“Từ tối qua đến giờ, quả nhiên ngươi vẫn luôn ở đây bên con hồ ly tinh này!”
Sắc mặt Thẩm Chấn Hoành càng thêm chột dạ, nhưng lại càng nóng lòng muốn biết chuyện trong phủ:
“Ngươi mau nói cho ta biết, rốt cuộc Thần nhi bị sao rồi?!”
Vương Bội Văn trừng mắt nhìn ông ta, trên mặt đầy oán độc và phẫn nộ.
“Dao Dao của ta bị quý phi đ.á.n.h đến tàn phế, nửa đời sau cũng không xuống giường được!”
“Thần nhi của ta bị con tiện nhân Ôn Thanh Trúc đá bay, hoàn toàn liệt rồi!”
“Ngươi hài lòng chưa?! Tất cả đều do ngươi! Nếu ngươi ở nhà, Dao Dao và Thần nhi của ta tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện!”
Thẩm Chấn Hoành như bị sét đ.á.n.h, thân thể lảo đảo, hoàn toàn không thể tiếp nhận tin dữ kinh thiên này.
“Sao lại thế này… sao lại thế này?!”
Nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của ông ta, ánh mắt oán độc của Vương Bội Văn lại dồn về cái bụng của ngoại thất.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tiện nhân! Ngươi tưởng mang trong bụng một nghiệt chủng là có thể thay thế vị trí của ta sao? Nằm mơ!”
Bà ta đột ngột rút ra một con d.a.o găm, điên loạn đ.â.m thẳng vào bụng ngoại thất!
Ngay khi mũi d.a.o sắp rạch vào da, Thẩm Chấn Hoành hét lớn một tiếng, lao tới giật lấy d.a.o, ném mạnh xuống đất.
Ngay sau đó, ông ta không chút nương tay, trở tay tát Vương Bội Văn một cái thật mạnh!
“Tiện nhân! Ngươi dám mưu hại cốt nhục của bản hầu!”
Thẩm Chấn Hoành ích kỷ đến cực điểm, giờ đây ba nhi t.ử c.h.ế.t thì c.h.ế.t, phế thì phế, đã không còn trông cậy được nữa.
Hiện tại ông ta coi trọng hơn bất cứ thứ gì chính là nhi t.ử khỏe mạnh trong bụng ngoại thất!
“Thẩm Chấn Hoành! Ngươi lại vì con tiện nhân này mà đ.á.n.h ta?! Ta liều mạng với ngươi!”
Vương Bội Văn hoàn toàn sụp đổ, giương nanh múa vuốt lao vào ông ta.
Hai người lập tức giằng co đ.á.n.h nhau, trong lúc xô đẩy, Vương Bội Văn mất hết lý trí, bộc phát sức lực kinh người.
Bà ta đột ngột đẩy mạnh một cái…
Thẩm Chấn Hoành lảo đảo, cả người ngửa ra sau.
“Bịch” một tiếng nặng nề, sau gáy ông ta đập mạnh vào góc ghế đá nhọn!
Máu tươi lập tức phun ra như suối, nhuộm đỏ nền đá xanh, Thẩm Chấn Hoành trợn mắt, sống c.h.ế.t không rõ.
“A—— g.i.ế.c người rồi! G.i.ế.c người rồi!” ngoại thất sợ đến vỡ mật, hoảng loạn gào thét.
Lúc này Vương Bội Văn đã g.i.ế.c đỏ mắt, trong đầu chỉ còn lại hủy diệt.
Bà ta giật chiếc trâm vàng trên đầu xuống, không chút do dự đ.â.m thẳng vào cổ họng ngoại thất!
Một trâm đoạt mạng!
Động tĩnh nơi này thực sự quá lớn.
Đã có một đám đông dân chúng kéo đến xem náo nhiệt, chắn kín cửa viện, chỉ trỏ bàn tán, tiếng ồn ngày càng lớn.
Những lời xì xào ch.ói tai lọt vào tai, Vương Bội Văn lúc này mới dần dần khôi phục lý trí.
Bà ta nhìn hai bàn tay đầy m.á.u, lại nhìn trượng phu và ngoại thất nằm trong vũng m.á.u, cuối cùng nhận ra mình đã g.i.ế.c người.