Rừng lá phong nhuộm đỏ khung cảnh , dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời ấm áp buổi sớm lại thêm tươi sáng.Một vị thiếu phụ mặc y phục hồng nhạt,dung nhan xinh đẹp, bước nhẹ nhàng trên thảm cỏ xanh mướt trong rừng lá phong,trên tay nàng có mang một giỏ tre,chứa đầy nấm hương và một số dược thảo,thần thái ung dung thư thả.
-Sột soạt...
-Hước...
Tiếng chuyển động của lá khô làm cho nàng giật mình,đưa mắt tìm kiếm,nàng nhìn thấy một nơi đùn lên một ụ lá ,cảm thấy rất bất thường,liền hỏi
-Là ai?ai đang ở đằng ấy?
Không nghe tiếng trả lời,nàng lại vô cùng hiếu kỳ vừa tiến lại gần vừa nói
-Tiểu Lý là con à?hay là mấy đứa Tinh Linh,Tiểu Quái đang đùa giỡn với Bà Cô hả?
Khi nàng đến gần hơn với ụ lá thì nàng ngửi thấy mùi máu tanh nồng,đôi mày hơi nhíu lại,vẻ mặt cũng có chút lo lắng.
-Ngươi bị thương rồi sao?đừng đùa nghịch nữa,Bà Cô sẽ trị thương cho Ngươi!
Nàng ngồi xuống,từ từ gạt đi đám lá khô,nàng ngạc nhiên tròn xoe mắt khi nhìn thấy một nam nhân tuấn tú đang thoi thóp thở bên dưới lớp lá phong.
-Ơ!đứa trẻ này,sao lại xuất hiện ở đây?Ta nhớ không nhầm thì nó là Thiếu Gia nhà họ Dương mà!
Nàng ta cầm tay bắt mạch cho Dương Thiên Hạo,đầu mày nhíu lại, vẻ mặt căng thẳng.
-Bị thương nặng quá rồi,nếu không cứu chữa,ắt sẽ tự bạo mà vong thân.
Nàng niệm chú điểm một đạo bùa giữ mạng cho Dương Thiên Hạo,sau đó nàng huýt sáo vài tiếng,thì từ xa chạy đến một con hươu trắng ,nó gặp nàng liền khụy gối như bái lạy.Nàng nói
-Đưa Hắn về nhà,nhanh!
Hươu trắng cúi đầu,dùng gạc hất tung Dương Thiên Hạo lên,sau đó đưa lưng đỡ lấy Y một cách nhẹ nhàng,nàng dịch chuyển đi phía trước nó chạy theo nàng phía sau.
Nàng dừng chân tại một đồi hoa cúc,trên đồi là một biệt viện cổ kính,khi nàng vừa đặt chân đến thảm hoa cúc thì có rất nhiều Tinh Linh Hoa,Côn trùng bay đến chào đón nàng.
-Bà Cô về,Bà Cô về rồi!
-Ơ...Bà Cô còn đưa ai về thế?
-Ôi trông Hắn thảm thương chưa kìa,cơ thể người đã rách tơm !
Hươu trắng nói
-Các ngươi tránh đường cho ta qua,đừng có bu kín như thế!
Nàng chính là Chủ Nhân của nơi này, có đám Tinh Linh là người hầu.
Bên trong biệt viện cũng trồng đầy hoa và thảo dược,tạo cảm giác dễ chịu,tươi sáng cho người đến.Tinh Linh Hoa là những người hầu ngoan ngoãn,vừa thấy nàng về đã vội rót trà đưa bánh,có đứa lại hầu quạt cho nàng.
-Các ngươi nhanh chuẩn bị bồn thảo dược hồi phục linh hạch,Tiên Đan trị thương.
-Vâng,tuân lệnh Chủ Nhân!
Nàng không những có Tu Di cao mà còn là một Dược Thần tinh thông y thuật,dưới bàn tay dịu dàng thoăn thoắt của nàng,vừa điểm chú vừa phi châm đả thông linh hạch cho Dương Thiên Hạo,chẳng mấy chốc thì cứu Y thoát khỏi nguy hiểm.
-Đứa trẻ này sao có thể vào được nơi ở của Ta,lẽ nào là được Tiểu Lý cho phép?Ừm...Tiểu Lý rốt cuộc cũng có bạn rồi! Người đâu?
-Dạ,Chủ Nhân có gì sai bảo?
-Thay y phục tơ tằm cho vị công tử này đi,phải thường xuyên giúp Hắn hấp thụ Tiên Đan ,Ta phải đi một chuyến vào núi để hái Tuyết Liên Ngũ Sắc,dùng để dưỡng lại Thần Cốt cho Hắn.
-Dạ!
Qua bảy ngày nằm tịnh dưỡng,Dương Thiên Hạo cuối cùng cũng tỉnh lại,Y mệt mỏi nheo nheo mắt,cảm nhận mọi thứ xung quanh mình.
-"Đây là...,có tiếng gì thế?Ta đã chết rồi ư?"
Khi tầm nhìn từ từ rõ ràng hơn thì Y ngạc nhiên khi biết mình đang nằm trong căn phòng thông thường như tiểu gia Nhân Giới.Y gượng ngồi dậy,cảm giác đầu óc vẫn còn lâng lâng
-Ư...đây là đâu?Y phục của Ta...Ai đã cứu Ta đưa về đây?
Nhìn thấy bộ giáp chiến của Thần đã bị thay đổi thành thường phục màu đen,Dương Thiên Hạo cảm thấy rất bất ngờ.
-Thần Cốt vừa được luyện thành giờ đã tan biến rồi sao?
Y vận công kiểm tra lại toàn bộ kinh mạch trong người.
-Linh hạch đã được nối lại,Thần Cốt nứt vỡ không thể tùy ý phát công,Ta đây đã bị hạn chế linh lực rồi.
Lúc này có khí tức dao động,Dương Thiên Hạo đề cao cảnh giác,nhưng khi cánh cửa phòng mở ra ,Y buông bỏ phòng bị khi nhìn thấy hai Tinh Linh Hoa đi vào.
-A... Công Tử đã tỉnh lại rồi...chúng Ta đỡ phải tốn linh lực chuyển hoá Tiên Đan cho Công Tử rồi a.
-Dương Công Tử chúng ta đặt thuốc trên bàn, Công Tử tự dùng nha.
Dương Thiên Hạo ngạc nhiên hỏi
-Các ngươi biết Ta sao?
Một Tinh Linh Hoa màu đỏ nói
-Chúng ta không biết Công Tử nhưng Bà Cô thì biết,chính Bà Cô đã nói Công Tử họ Dương.
Tinh Linh Hoa màu xanh nói
-Đúng đó,đúng đó...
-Bà Cô ư?
-Phải,Bà Cô là Chủ Nhân nơi này,Bà rất xinh đẹp,là Bà Cô đã cứu công tử về đây.
Hoa Đỏ nói
-Chúng ta phải đi chuẩn bị cơm canh , không làm phiền Công Tử nghỉ ngơi.
Hoa Xanh nói
-Công Tử có thể đi dạo xung quanh ngắm cảnh cho khuây khoả.
-Ừm!
Sau khi hai Tinh Linh Hoa rời đi,Dương Thiên Hạo nuốt Tiên Đan và vận công chuyển hoá nó thành linh khí để hấp thụ, qua một thời gian thì Y đi ra bên ngoài xem xét.
Vừa ra khỏi phòng,Dương Thiên Hạo đã cảm nhận được linh khí sơ khai ngập tràn biệt viện,khắp nơi đều có hoa tươi,đủ màu đủ loại,Tinh Linh lớn nhỏ bận rộn với chiếc lọ nhỏ trên tay,chúng chăm chỉ lấy mật hoa,phấn hóa,vui vẻ hồn nhiên như những đứa trẻ con hai,ba tuổi.Y đi ra khỏi biệt viện thì biết được cảnh sắc nơi này còn đẹp hơn Tiên Cảnh,linh khí dồi dào rất thích hợp cho Tu Luyện và dưỡng thương.
Y đứng giữa cánh đồng hoa cúc đủ màu,gió lay tà áo phấp phới,như một Tiên Nhân tuấn mỹ còn đẹp hơn cả hoa.Dương Thiên Hạo đưa tay trái lên nhìn vào lòng bàn tay của mình ngẫm nghĩ
-Khi đó bị trúng một đao chí mạng,Ta chỉ kịp nắm chặt Đạo Bùa dịch chuyển của Bảo Liên Chân Nhân mà thi triển không ngờ lại đưa Ta đến nơi này, đây là đâu chứ?lẽ nào là một Huyễn Cảnh Thí Luyện trong Huyễn Cảnh Thành Trì Đầu Lâu?Nếu là vậy thì Ta đang bị ảo giác sao?
Qua thêm mấy ngày tịnh dưỡng,Dương Thiên Hạo cũng hồi phục hơn tám phần,nhưng không thể vận công phát linh lực vì nơi này có đặt cấm chú không cho người ngoài sử dụng linh lực.Y ở lại đã lâu nhưng Nàng mặc hồng y kia vẫn chưa trở về,nghe mấy Tinh Linh Hoa nói một lần đi lấy Tuyết Liên Ngũ Sắc là Nàng sẽ đi mấy tháng, hoặc một năm mới trở lại.
Trong ánh nắng chiều vàng nhạt ,Dương Thiên Hạo ngồi trên đồi cao dưới cây hoa Gạo Đỏ ,tịnh tâm dưỡng thần .
-Huyết Chú đã bị hoá giải,nhưng Xà Cốt bị tổn hại quá nặng,Ta tạm thời không thể biến đổi thành Xà Vương.Chân Thân Hồ Ly cũng bị hạn chế sử dụng linh lực,Chủ Nhân của nơi này có Tu Di quá cao,có thể đặt Cấm Chú áp chế cả Thần,Ta còn không thể vận được công lực sao có thể phá kết giới mà ra ngoài?Nhưng tại sao Người đó lại biết Ta họ Dương,lẽ nào chúng ta đã từng gặp nhau? Không biết bây giờ Bảo Liên Chân Nhân ra sao rồi,cả thiên lý truyền âm cũng không thể thi triển,cứ như Ta bị giam lỏng ở nơi này rồi.
Dương Thiên Hạo không rời đi được đành ở lại tập sống hoà nhập với cuộc sống nơi đây.Sáng thì ra con suối ở ngọn núi lân cận gánh nước về, phơi thảo dược,trồng thêm rau,tối lại quây quần kể chuyện cho các Tinh Linh nhỏ dễ ngủ.Thời gian trôi qua hơn hai tháng,vẫn không thấy Chủ Nhân của nơi này quay về,tháng đầu Dương Thiên Hạo còn mong ngóng trông chờ,nhưng những tháng sau Y dần quen với phong,hoa,tuyết nguyệt nơi này nên cũng không còn quan tâm đến chuyện rời đi.
Hôm nay vẫn là một ngày tươi đẹp như những ngày qua,nhưng khi ánh chiều dương dần buông xuống,đám Tinh Linh nơi này lại nhốn nháo tìm chỗ ẩn nấp,có đứa hoá ra Chân Thân thật hoà nhập vào khung cảnh thiên nhiên,như sắp có một thứ gì đó rất đáng sợ sẽ xuất hiện làm hại chúng.Dương Thiên Hạo vô cùng hiếu kỳ hỏi Tinh Linh Hoa Xanh
-Các ngươi sao vậy,tại sao lại hoảng loạn như vậy Tiểu Lục?
Tiểu Lục run rẩy nói
-Dương Công Tử,Ta quên không nói với ngươi,đêm nay là đêm Trăng Máu,tên Hỗn Chướng Cuồng Loạn kia sẽ phát điên ,la hét rất lớn,âm thanh của Hắn có thể xuyên qua Thông Đạo vọng đến nơi này làm chúng ta bị tổn hại linh hạch,nếu không trốn kỹ e là sẽ không toàn mạng.
Dương Thiên Hạo kinh ngạc nói
-Thông Đạo?nơi này có Thông Đạo kết nối với nơi khác ư?
-Có,nó ở bên dưới Vực Thẳm,mỗi ngày đều hiện ra,khi ánh nắng chiều cuối ngày soi vào vách núi sẽ phản chiếu ra một đạo linh quang bảy màu tạo thành Thông Đạo kết nối với một nơi khác,có Đại Công Tử thường hay đi từ đó ra,đến gặp Chủ Nhân,nhưng cứ mỗi lần đến ngày Trăng Máu sẽ xuất hiện âm thanh đáng sợ là tiếng của tên Hỗn Chướng Cuồng Loạn kia,có khi Hắn la hét cả đêm,có khi Hắn chạy sang nơi này cào cấu đất đá điên cuồng,rất đáng sợ.
-Chủ Nhân của ngươi không phải lợi hại lắm hay sao?Sao không đối phó Hắn?
-Tên đó không sợ Chủ Nhân,mà mỗi lần Hắn phát điên,Chủ Nhân lại đi vắng,Dương Công Tử biến hình thành hoa cúc đi,dễ hoà lẫn vào thảm hoa cúc trên đồi,Hắn dù có phát điên cũng không làm hại hoa cúc.
Dương Thiên Hạo cảm thấy kỳ lạ nên muốn đi tìm hiểu về Thông Đạo
-"Có một nơi thông với nơi này,vậy là có thể từ nơi đó mà tìm cách ra ngoài."
Dương Thiên Hạo suy nghĩ chưa xong thì có một âm thanh chói tai vang đến,khiến chim muông tan tác,đất đá rung chuyển,Tinh Linh ẩn mình vào đồi hoa cúc hiện Chân Thân bất động.
Chỉ chưa quá hai hơi thở thì tất cả Tinh Linh của Biệt Viện đã đi vào trạng thái nửa phong bế,khí tức được giấu kín,Chân Thân bám vào hoa cúc ngủ say.
-Aaaaaa...
Dương Thiên Hạo phải mở kết giới yếu ớt để chống lại âm thanh kia không để nó làm thủng màng nhĩ,tổn thương thân thể.
-Đã cách xa sâu trăm trượng như vậy mà âm thanh của Tên Điên đó vẫn làm ảnh hưởng đến linh hạch của Ta ,Tên này không tầm thường.
Dương Thiên Hạo bung cây dù làm bằng hoa lá là pháp bảo đơn giản của Tinh Linh dùng để di chuyển.Y từ trên đỉnh đồi bung dù nhảy xuống vực thẳm,những đoá hoa trên dù nở rộ toả ra một tầng linh quang trắng làm giảm va chạm trên đường.
-Aaaa...
Mỗi lần âm thanh la hét kia vang lên là bên dưới vực sâu dội lên một đợt phát khí tức,chém bay đất đá ,cỏ cây,phá vỡ vòng kết giới của Dương Thiên Hạo,làm cho Y bị tổn thương,ói cả máu ra khoé miệng.
-Âm thanh không phát ra liên tục,vẫn đủ thời gian cho Ta tụ linh lực đỡ lại một đợt khí tức bay đến,ặc,ặc...nhưng càng đến gần Thông Đạo,sức công phá của tiếng hét càng mạnh rồi,linh lực bị hạn chế,Ta có thể chịu đựng được bao lâu đây?
Nhưng khi chân của Dương Thiên Hạo chạm đất thì âm thanh la hét không còn nữa,cảnh vật xung quanh im lặng đến đáng sợ.Y nhìn thấy một Thông Đạo bằng linh quang bảy màu xuyên qua núi dẫn đến một không gian khác,Dương Thiên Hạo thu lại chiếc dù ẩn vào tay , cẩn thận bước vào Thông Đạo .
Y đi trong Thông Đạo khoảng một canh giờ thì cảnh sắc xung quanh thay đổi,từ một con đường hầm đất đá,chuyển sang con đường dưới tàn cây cổ thụ,lại sang con đường trúc xanh mướt cuối cùng lại là một cánh cửa đá bằng ngọc thạch xanh biếc.
Cánh cửa vừa cảm nhận được khí tức của Y thì tự động chầm chậm mở ra,Y có chút ngạc nhiên vì tưởng rằng bản thân phải tổn hao linh lực để phá cửa,dù vậy Y vẫn đi vào .Dương Thiên Hạo đi qua cánh cửa lục ngọc thì ngỡ ngàng trước khung cảnh trước mắt
-Đây là...Tư Phòng của Ta?
Một căn phòng với cách bày trí như mô phỏng lại Tư Phòng của Dương Thiên Hạo ở Linh Quang Điện,làm cho Y kinh ngạc.Y cảm nhận được có hơi thở nhè nhẹ phát ra từ chiếc giường ngủ phía sau bức bình phong ngăn đôi căn phòng.Y chầm chậm tiến đến gần,bàn tay phải dưới cánh tay áo đã chuẩn bị linh lực để phát công.Trên chiếc giường gỗ trầm hương,sau bức màng trắng buông thả từ trên giá mắc xuống là một người đang nằm sát mép giường.Hắn mặc bộ trung y trắng mỏng ,chân một co một duỗi thẳng,một tay gác lên trán,một tay buông thõng gần chạm đất ,Hắn đang say ngủ, trong cơn mê mang đôi môi khẽ run lên phát ra mấy tiếng ư ư nho nhỏ.Dương Thiên Hạo thấy người trên giường không có một chút phòng ngự nào,cũng buông bỏ cảnh giác thu lại linh lực,Y đến gần để xem dung mạo của tên đó như thế nào.
-Âm thanh la hét làm rung chuyển đồi hoa cúc không phải của tên này hay sao?sao Hắn lại chẳng có chút phòng ngự nào thế?Hắn là ai?tại sao nơi này lại mô phỏng như Tư Phòng của Ta như vậy?Hước...
Dương Thiên Hạo mở to mắt ngạc nhiên như không tin vào nhãn quang của mình nữa, tim Y giật thót một cái,đứng yên lặng một chỗ như chôn chân.
-Lý Tự Nhiên!
Người trên giường có dung mạo tuyệt mỹ, gương mặt thon gọn,mái tóc dài đen bóng,rẽ mái đôi có mỹ nhân tiêm , tóc xoã buông lơi trên giường và vai ,đôi mày kiếm đậm,hàng mi đen cong vút,mũi thẳng,chóp mũi cao,môi căng mọng hồng nhạt hoa đào,chiếc cổ cao hầu kết dao động theo từng cơn rên rỉ của Hắn,làn da trắng như tuyết lại pha chút xanh xao yếu ớt,chiếc áo trung y không buộc dây ,tuộc khỏi một vai của Hắn làm lộ cơ ngực và bụng săn chắc .Cả người Hắn đẫm mồ hôi , có vài lọn tóc dính bết vào má và vắt ngang sống mũi,mỹ nam trước mặt đẹp đến rung động lòng người,khiến cho tim của Dương Thiên Hạo cũng loạn nhịp.
-Lý Tự Nhiên!tại sao Hắn lại ở đây?Hắn không phải bị Lý Hàn Quân đưa đi rồi hay sao?Lẽ nào...nơi này là...Thành Trì Đầu Lâu?
-Aaaa...
Lý Tự Nhiên nằm trên giường vẻ mặt thống khổ ,đầu mày nhíu lại,Hắn lăn lộn trong cơn mê,rên rỉ những âm thanh nho nhỏ, không rõ lời,chỉ biết được Hắn đang rất đau đớn và chống chọi lại cơn đau đó.Tay Hắn bắt đầu huơ loạn xạ,thân hình uốn éo,chân liên tục co duỗi,còn cắn cả môi bật máu.Dương Thiên Hạo nhìn thấy thì hoảng hốt,vội ngồi xuống giường,đưa mép bàn tay vào ngăn Lý Tự Nhiên không cắn nhằm lưỡi.
-Đừng!
Hắn trong cơn mê đã cắn chặt lấy tay của Y,khiến tay Y chảy máu,Dương Thiên Hạo vẫn để nguyên như thế và dùng tay còn lại điểm vài huyệt đạo trên người của Lý Tự Nhiên để ổn định khí huyết trong người của Hắn đang dâng trào.Qua một lúc Lý Tự Nhiên cũng dịu xuống,nhưng vẻ mặt vẫn còn rất đau đớn,Dương Thiên Hạo không biết y thuật nhưng có mang theo Tiên Đan mà các Tinh Linh đồi hoa cúc cho mình uống mỗi ngày.Y bóp miệng của Lý Tự Nhiên cho Hắn uống một viên Tiên Đan,nhưng vì Y không thể vận công thi triển được nhiều linh lực nên trong quá trình giúp đỡ Lý Tự Nhiên hấp thụ Tiên Đan trong cổ đã bị gián đoạn,sợ dược tính mạnh của Tiên Đan phá hỏng cổ họng của Lý Tự Nhiên,Dương Thiên Hạo đã không ngần ngại kề môi thổi một luồng Tiên Khí đẩy Tiên Đan xuống bụng Hắn,chờ cho Tiên Đan tự chuyển hoá từ từ.Đúng lúc này thì Lý Tự Nhiên đột ngột mở mắt ra,bốn mắt nhìn nhau không chớp,Dương Thiên Hạo vội đứng dậy,Y lúng túng.
-Khi nãy Ngươi bị huyết khí đảo lộn Ta chỉ là cho Ngươi uống Tiên Đan để giữ mạng.
Y quay mặt đi chỗ khác để giấu khuôn mặt ngượng ngùng đỏ bừng.
Lý Tự Nhiên môi run rẩy,ánh mắt có chút đỏ,tay Hắn nắm chặt thành quyền,định phát công đánh Dương Thiên Hạo , nhưng khi Hắn nhìn thấy tay của Y có dấu răng đầy máu thì tâm trạng dịu lại.
-"Sao Hắn lại xuất hiện ở đây,tay còn hằn dấu răng của Ta.?"
Lý Tự Nhiên chưa kịp nói gì thì bên ngoài cửa Lục Ngọc đã vang lên tiếng của một nữ nhân.
-Tiểu Lý à?mặt trời đã lên cao rồi,dậy ăn sáng đi,tình yêu bé nhỏ của Ta!
Lý Tự Nhiên ngồi bật dậy trả lời
-Vâng!
Dương Thiên Hạo không ngờ thời gian trôi qua nhanh đến như vậy,thoáng chốc đã sáng rồi,trong lòng nghi vấn lại có chút khó chịu,mắt đã phím hồng,Y hỏi
-Ngươi chỉ là Linh Thể của Lý Hàn Quân mà cũng dám trêu đùa nữ nhân sao? Không sợ một ngày nào đó Hắn luyện hoá Ngươi ,bỏ lại tình nhân kia ôm đau khổ à?
Lý Tự Nhiên thoáng qua trong ánh mắt có chút khó hiểu,nhưng rất nhanh đã đổi thành ánh mắt dịu dàng,miệng mỉm cười.
-Sư Tôn không cần lo lắng cho Ta đâu,Ta cảm thấy vui là được,ở bên nàng ta dù chỉ một khắc ,Ta vẫn cảm thấy hạnh phúc.
Nghe Lý Tự Nhiên nói ra câu này,Dương Thiên Hạo trong lòng dậy sóng,tay đã run nhẹ,nhưng Y cố nén lại cảm xúc,mặt lạnh như băng nói
-Ta còn nghĩ đến đây để giải cứu Ngươi thoát khỏi tay của Lý Hàn Quân không ngờ Ngươi sống ở đây còn tốt hơn ở Linh Quang Điện.
Lý Tự Nhiên cúi gầm mặt,mắt đảo qua một lượt suy nghĩ điều gì đó,Hắn cong khoé miệng lên lại cười nhạt nói
-Giải cứu Ta ư?Sư Tôn đã biết Ta là Linh Thể của Lý Hàn Quân,mục đích đến Nhân Giới chỉ là Lịch kiếp Tu Luyện,sớm muộn gì cũng sẽ hợp nhất về Chính Thể,sao còn muốn đến đây để giải cứu Ta,Sư Tôn nói chuyện thật hoang đường.
-Ta...
-Mục đích thật sự của Người là vượt ải thí luyện tìm cơ duyên và pháp bảo,vì bản thân của Người mà thôi,đừng đem Ta ra làm cái cớ tô vẽ hoa mỹ cho tính tham lam của mình.
-Vô lễ...
-Bị nói trúng tim đen rồi ư,nên Sư Tôn mới nổi giận như thế...
Cả hai căng mắt nhìn nhau muốn toé lửa,thì giọng nữ nhân khi nãy lại vang lên xoa dịu tất cả.
-Tiểu Lý còn chậm trễ là cơm canh nguội hết , không ngon nữa.Tiểu Bảo Bối!
-Vâng,đến ngay đây.
Lý Tự Nhiên điểm cho mình một bộ y phục trắng tinh khôi,tóc buộc đuôi ngựa nhỏng cao,càng làm vẻ đẹp của Hắn thêm phần tinh nghịch trong sáng như một Tiểu Tiên Nhân.Hắn đi ra khỏi cửa Lục Ngọc,mặc cho Dương Thiên Hạo vẫn còn hậm hực đứng chôn chân hay thắc mắc về chuyện Hắn ở trong căn phòng mô phỏng này.
Lý Tự Nhiên đi vội,Dương Thiên Hạo đuổi theo sau,Y ngạc nhiên vì Hắn cũng giống như Y không thể sử dụng linh lực để dịch chuyển,chỉ có thể đi bộ để tiến vào Thông Đạo,nhưng lúc này Thông Đạo có một trận đồ truyền tống xuất hiện ngay ở vị trí con đường cây trúc làm cho Dương Thiên Hạo khó hiểu.
-"Trận truyền tống này là do nữ nhân kia tạo ra ư?hay là nó vốn đã được lập ra ở đây chỉ là do linh lực hiện tại của Ta quá yếu nên không thể nhận ra?"
Lý Tự Nhiên bước vào trong trận truyền tống ,Hắn quay lại định cười nhạo Dương Thiên Hạo đường đường là một nhất đại Tông Sư của Nhân Giới,Tiên Trưởng của Tiên Giới, Thiếu Chủ của Ma Vực mà lại hụt hơi chạy đuổi theo phía sau Đệ Tử của mình.Thì giật nẩy người vì khi quay người lại,trán của Hắn đã chạm ngay vào cằm của Y.Vì trận đồ rung chuyển khi khởi động làm cả hai nghiêng ngả không đứng vững,Dương Thiên Hạo vội ôm chặt lấy người Lý Tự Nhiên vào lòng.
-Soạt...choang!
-Cẩn thận!
-Hước!
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh,hai người chỉ có thể theo phản xạ tự nhiên mà hành động không thể nghĩ gì nhiều.Trong hai hơi thở thì truyền tống trận đã đưa bọn họ đến trước bậc thềm dẫn vào Đại Sảnh Biệt Viện.Hai nam nhân bất ngờ hiện ra ôm lấy nhau chặt cứng làm cho bọn Tinh Linh đang làm việc trong sân há hốc mồm trố mắt nhìn.
-Oa!đôi Thần Tiên này ở đâu đến thế,đẹp quá!
-Ngươi bị ngốc hay sao hả?đấy là Đại Công Tử và Dương Công Tử!
-Sao họ lại ôm nhau như vậy?Song Tu ư?
Hai người định thần lại,nhìn nhau chợt mặt đỏ bừng,nhanh chóng buông nhau ra,lui về sau vài bước.
Lý Tự Nhiên hạ đầu mày,vẻ mặt khó hiểu pha chút giận dữ,Hắn đảo mắt mấy lượt ,đưa tay đặt lên ngực.
-"Chuyện gì đây?sao tâm của Ta bị dao động?"
Dương Thiên Hạo thì cũng ngập đầy sự xấu hổ,ngượng ngùng đưa mắt nhìn Lý Tự Nhiên không nói gì,Hắn cũng nhìn Y nhưng thái độ hằn hộc kỳ lạ.Lúc này trong Đại Sảnh đi ra một nữ nhân mặc bạch y vải gấm hoa văn hoa cúc ,tóc nàng chỉ cột thấp sau cổ bằng một sợi vải màu xanh buông dài,tuy mộc mạc nhưng từ khí chất lại toát ra vẻ quý phái.
-Hai người còn muốn đứng nhìn nhau đến bao giờ?Tiểu Lý,Tiểu Dương!Sao không nhanh vào ăn sáng!
Dương Thiên Hạo ngạc nhiên quay sang nhìn nữ nhân kia,nhưng không có ấn tượng gì,chỉ cảm thấy người này trong độ tuổi ba mươi,gương mặt hiền lành xinh đẹp.
-"Không ngờ Hắn ngoài thích kiểu lạnh lùng thoát tục của Nhậm Nhã,tinh nghịch hoạt bát của Nguyệt Y Thần,lại còn thích vẻ đẹp dịu dàng đơn sơ như vậy,Lý Tự Nhiên trái tim của ngươi nhiều ngăn thật,chứa đựng được nhiều nữ nhân như vậy.Nhưng sao nàng ta lại biết Ta họ Dương?"
Vừa nhìn thấy nàng bạch y ,Lý Tự Nhiên đã thu liễm lại bộ mặt giận dữ,đổi thành vẻ mặt tươi cười xinh hơn hoa.
-Dạ,vào ngay đây !
Hắn lót tót đi theo sau nữ nhân kia vào trong nhà,Dương Thiên Hạo dù còn nghi ngờ nhưng cũng theo vào trong.Trong Đại Sảnh đã bày sẵn ba phần ăn trên cái bàn tròn,mà thoạt nhìn Dương Thiên Hạo đã ngỡ ngàng.Một phần mì xào thịt băm và trứng rán,một ly nước cam và bánh sừng bò,một dĩa rau trộn.
-Cái,cái này...
Nữ nhân kia lên tiếng mời
-Tiểu Dương cậu đừng ngại ,dùng thử xem tôi nấu ăn có hợp khẩu vị của cậu không?
Lý Tự Nhiên thì đã cầm nĩa lên nói
-Con mời mẹ ăn sáng...
Dương Thiên Hạo nghe qua mà trố mắt nhìn Lý Tự Nhiên sau đó lại nhìn vào nữ nhân kia,Y lắp bắp
-Người, Người là ...là Lý Phu Nhân của tập đoàn Lý Thị?
-"Bà ấy là mẹ của Lý Hàn Quân, không phải bà ấy đã mất từ khi Lý Hàn Quân còn rất nhỏ sao?lẽ nào Hắn đã dẫn sóng điện não của bà ta vào hệ thống game? Không đúng,báo chí,truyền thông khi đó đã nói rằng Lý Phu Nhân của tập đoàn Lý Thị bị bệnh qua đời,khi ấy mình chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi,Lý Hàn Quân cũng chỉ mười tuổi sao có thể lập trình sóng điện não của mẹ Hắn thành chuỗi mã được.Có thể Lý Phu Nhân này là do Lý Hàn Quân tự thiết lập ra mà thôi, những ký ức của bà ấy cũng là do Hắn cài đặt."
Lý Phu Nhân cười nói
-Sao cậu lại ngạc nhiên đến như vậy?Chúng ta đã từng gặp mặt ở buổi tiệc từ thiện thành phố rồi mà,lúc đó cậu và Tiểu Lý...
Lý Tự Nhiên vẻ mặt căng thẳng lên tiếng cắt ngang
-Mẹ!Con muốn ăn thêm đĩa nữa...
Lý Phu Nhân ngạc nhiên một chút,nhưng vẫn cằm lấy chiếc đĩa trên tay của Lý Tự Nhiên,mỉm cười
-À...à...hôm nay con ăn khoẻ nhỉ?Mẹ đi làm thêm đĩa nữa,nhanh thôi Con Yêu!
-Ặc,ặc...
Dương Thiên Hạo bị sặc nước cam,vội lấy chiếc khăn trên bàn lau miệng,vẻ mặt lúng túng.
-Xin lỗi...cháu bị sặc ạ!
Lý Phu Nhân không nói gì chỉ cười,rồi rời đi.
Lý Tự Nhiên nói với giọng ngang ngạnh
-Chưa bao giờ nghe gọi là Con Yêu à?
Dương Thiên Hạo mặt lạnh lùng nói
-Ta không ngờ Ngươi bị Lý Hàn Quân giam lại ở cái Huyễn Cảnh như vậy,tỉnh mộng đi,tất cả những gì diễn ra ở đây chỉ là hư ảo mà thôi,Lý Phu Nhân từ lâu đã...
Lý Tự Nhiên cười khẩy nói
-Sư Tôn muốn nói Mẹ của Ta đã chết từ lâu rồi à?
Dương Thiên Hạo nói
-Không phải như vậy sao?Ta nhắc nhở Ngươi,Lý Phu Nhân là mẹ của Lý Hàn Quân,Hắn tạo ra Huyễn Cảnh này chỉ muốn Ngươi tin rằng Ngươi chính là Hắn,có mẹ yêu thương,có nơi bình yên để sống,Hắn muốn Ngươi chìm đắm trong hạnh phúc giả tạo mà Hắn xây dựng nên,cho Ngươi bị đồng hoá tâm thức,dễ dàng cắn nuốt ,tuy Ngươi là Linh Thể của Hắn nhưng có suy nghĩ tách biệt ,không phải là Hắn đâu.
Lý Tự Nhiên nhếch mép cười nhạt,ánh mắt sâu thẳm chứa nhiều toan tính,nói
-Linh Thể vốn không phải tách ra từ Chính Thể hay sao?Sư Tôn sao không nghĩ đến những gì Ta nói,Ta hành động đều là do Lý Hàn Quân chỉ thị.
Dương Thiên Hạo ánh mắt quyết toán nói
-Ngươi không phải Hắn! Ngươi vốn tính đơn thuần,còn Hắn là một kẻ điên cuồng muốn tạo ra một thế giới giả tưởng để giam giữ người trái phép,một tội ác không thể tha thứ.Ngươi đừng để Hắn vấy bẩn!
Lý Tự Nhiên cúi gầm mặt cười sặc sụa
-Ha ha ha...Sư Tôn đừng tự cho mình thông minh nữa, Người muốn che giấu ý đồ của mình mà bịa đặt lắm chuyện hòng ly gián ta và Lý Hàn Quân,cho Ta và Hắn không thể hợp nhất,sức mạnh suy yếu ,để Người có thể tiêu diệt Hắn , tiến đến vị trí Boss Chủ thống trị hệ thống game này chứ gì!
-Ngươi bị Hắn đồng hoá rồi hay sao,lại nghĩ ra chuyện như vậy,Ta không muốn làm Boss Chủ gì cả,Ta chỉ muốn Ngươi tồn tại trong hệ thống này như một người tự do mà không bị người khác khống chế,lợi dụng.
Lý Tự Nhiên hạ đầu mày,ánh mắt đã đỏ lên
-Ta chẳng qua chỉ là một chuỗi code được sao chép từ Chính Thể, vốn không phải nhân vật mặc định cũng không phải là người tham gia vào game, không cần cái gọi là tự do gì cả.Sư Tôn , Người đang lo sợ Lý Hàn Quân sẽ tiêu diệt Người sao?Hay muốn lấy lại từ khoá bị hệ thống lưu giữ để tìm đường quay về thế giới thực?Dù là ý đồ gì thì Người cũng không làm được đâu,bởi vì Lý Hàn Quân là Chủ Nhân của hệ thống game này,Hắn không cho ai sống sót thì kẻ đó sẽ không thể tồn tại,đừng nói là rời khỏi đây.
Dương Thiên Hạo giận dữ,sắc mặt đỏ bừng,mất đi sự điềm tĩnh
-Ngươi và Lý Hàn Quân là hai người khác nhau!Ta phải nói bao nhiêu lần hả?Tại sao Ta phải sợ Hắn chứ?Một tên điên!
Lý Tự Nhiên nghiến răng nghiến lợi,hai tay nắm chặt thành quyền định đứng lên túm cổ áo của Dương Thiên Hạo mà quật ngã,nhưng Hắn vừa nhỏm dậy thì Lý Phu Nhân đã bưng đĩa mì nóng hổi đến.
-Mì đến đây,Cục Cưng à!
Dương Thiên Hạo chớp chớp mắt liên tục lại cầm ly nước cam lên uống,còn Lý Tự Nhiên thì thay đổi tâm tình nhanh hơn lật bàn tay.
-Cám ơn mẹ!
Lý Phu Nhân ngồi vào ghế tiếp tục ăn dĩa rau trộn của mình ,bà nói
-Tiểu Dương à nếu như đã đến đây rồi thì ở lại thêm một thời gian nữa nhé,cho thương thế của cháu lành hẳn rồi hãy đi.
-Đa tạ Lý Phu Nhân đã cứu mạng cháu,nội thương của cháu đã đỡ hơn tám phần rồi,cháu còn có chuyện phải làm không thể nán lại đây lâu được.
-Đừng gọi Ta là Lý Phu Nhân mãi,hãy gọi Ta là Dì Ân .
-Dì Ân!
-Ừm...cháu có biết nôn nóng chuyển đổi Thần Cốt sẽ khiến cho cơ thể không thích ứng kịp ,bị tan vỡ hay không?May mắn là trong người của cháu có Tiên Khí hộ thể cho nên đã dung hoà một phần sức công phá này,nhưng Thần Cốt chưa vững,nếu cháu sử dụng linh lực, xương cốt sẽ bị thoái hóa.Dì có một phương thuốc điều trị cho cháu,nhưng liệu trình kéo dài mấy tháng.
Dương Thiên Hạo suy nghĩ
-"Dì Ân tốt bụng như vậy sẽ không lừa gạt mình,nhưng cái tên Lý Hàn Quân kia lẽ nào lại không giám sát cái Huyễn Cảnh này chứ?Nếu Hắn biết Ta ở đây,liệu có đến phá tan nơi này bắt giữ Lý Tự Nhiên?Lúc đó ,Lý Tự Nhiên sẽ như thế nào?"
Lý Tự Nhiên nói
-Huyễn Cảnh này là do Ta tạo ra,ngoài Ta ra không ai có thể vào,hoặc rời đi, Người là ngoại lệ!
Dương Thiên Hạo ngỡ ngàng đưa mắt nhìn Lý Tự Nhiên,Hắn nói tiếp
-Vì Người là người duy nhất đối xử tốt với Ta khi Ta đến Nhân Giới.
Dương Thiên Hạo suy ngẫm
-"Lý Tự Nhiên Linh Thể này có phải là một phần lương thiện của Lý Hàn Quân tách ra không,nơi mà Hắn níu giữ hình ảnh của mẹ mình và tâm tính đơn thuần?"
Lý Phu Nhân nói
-Này!hai đứa đang nói gì thế?Huyễn Cảnh gì?ai vào được ai không ra được,Ta nghe chẳng hiểu gì cả?
Cả hai đều đồng thanh nói
-Dạ không có chuyện gì cả!
Lý Phu Nhân cười nói
-Hai đứa đúng là hợp tính nhau đấy!
Cả hai lại đồng thanh nói
-Không có chuyện đó.
Lý Phu Nhân mỉm cười
-À,à,à... không hợp, không hợp...,thôi quyết định như vậy đi ,Tiểu Dương ở lại đây trị thương,hai đứa ăn xong rồi ,Tiểu Lý con đưa Dương Ca Ca đi dạo đi,cho nó làm quen với địa hình ở đây,Ta còn phải chuẩn bị thuốc chữa bệnh cho Tiểu Dương.
Nói xong Lý Phu Nhân phất tay áo một cái thì chén đĩa trên bàn đều biến mất,bà tươi cười quay lưng đi vào phía sau Đại Sảnh,mặc cho Lý Tự Nhiên và Dương Thiên Hạo còn bỡ ngỡ,ngượng ngùng nhìn nhau.Lý Tự Nhiên bậm môi như kiềm nén cảm xúc
-"Dương Ca Ca?"
Hắn nói
-Mẹ của Ta được thiết lập theo ký ức của Lý Hàn Quân,bà ấy rất tốt bụng và hiền hậu , không thể để bà lo lắng về chuyện giữa chúng ta,ra ngoài nói chuyện đi.
Hắn đứng lên và rời khỏi nhà,Dương Thiên Hạo cũng đi theo sau,cả hai đi qua cánh đồng hoa cúc,ra đến sát mé vực nơi có cây hoa gạo đỏ to lớn.Lý Tự Nhiên đưa mắt nhìn xuống vực thẳm nói
-Thông Đạo đó là nơi dẫn đến Tư Phòng của Ta ở Thành Trì Đầu Lâu,trang trí trong phòng là do Ta mô phỏng theo Tư Phòng của Sư Tôn,vì chỉ có nơi đó mới tạo ra cảm giác ấm áp trong lòng của Ta.
Dương Thiên Hạo bây giờ mới hiểu tại sao Tư Phòng đó lại giống với nơi ở của Y ,Y nói
-Lý Hàn Quân giam giữ Ngươi ở đó sao?
Lý Tự Nhiên nói
-Hắn để Ta tự do đi lại giữa Cung Điện và nơi này,cho Ta gặp mẹ và Tu Luyện,Hắn ít khi đến đây,nếu như Người ở lại Hắn cũng chẳng biết.
Dương Thiên Hạo nói
-Lý Tự Nhiên chỉ cần Ngươi đồng ý rời khỏi Lý Hàn Quân,Ta sẽ tìm mọi cách bảo vệ Ngươi suốt đời,không cho Hắn có cơ hội nào thôn tính Ngươi.
Lý Tự Nhiên nghe xong những tưởng sẽ cảm động vì tấm chân tình của Sư Tôn mình ra sức bảo vệ đệ tử,nhưng Hắn lại tối sầm mặt, trong lòng nổi giận.
-Bảo vệ Ta cả đời ư?Sao có thể,Ta là một phần tách ra từ Lý Hàn Quân,số phận đã định Ta sẽ bị Hắn chuyển hoá nhập thể hợp nhất thành một.
Dương Thiên Hạo không để ý đến ánh mắt đã hằn lên tia máu của Lý Tự Nhiên,Y nói
-Ta đã từng nói Ngươi và Hắn là hai người tách biệt,số phận của Ngươi do Ngươi tự quyết định, không phải Hắn,đừng để Hắn thao túng Ngươi gây hại cho người khác.
Lý Tự Nhiên cười ngặt nghẽo nói
-Ha ha ha...Sư Tôn,nói nhiều như vậy rốt cuộc cũng chỉ là sợ Ta hợp nhất với Lý Hàn Quân làm cho Hắn trở nên mạnh hơn khiến Người không thể đối phó.
-Ta chỉ quan tâm an nguy của Ngươi!
-Đừng giả vờ thanh cao nữa Dương Thiên Hạo,dù cho hệ thống game đã cải thiện nhưng thiết lập nhân vật của Ngươi luôn là người thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tam Giới,chính bản thân Ngươi còn không thể thay đổi số phận của mình thì có bản lĩnh gì thay đổi số phận của Lý Tự Nhiên.Thật đáng ghét!
Dương Thiên Hạo nhìn thấy ánh mắt đỏ ngầu,biểu cảm giận dữ của Lý Tự Nhiên trong lòng cảm thấy đau xót
-"Hắn bị Lý Hàn Quân thao túng rồi,áp đặt suy nghĩ tiêu cực như vậy để tách Hắn ra khỏi Ta."
-A Nhiên! Ngươi bình tĩnh lại...Sư Tôn chỉ muốn bảo vệ Ngươi!
Lý Tự Nhiên càng thêm mất kiểm soát,khí tức của Hắn nổi lên
-Bảo vệ Ta? Ngươi có biết tại sao Lý Hàn Quân phải tách Linh Thể ra khỏi Nhục Thân không?Nguyên nhân chính là Ngươi,bởi vì Ngươi nên Lý Tự Nhiên mới phải xuất hiện ở Nhân Giới chịu mọi tổn thương dày vò.
Dương Thiên Hạo nghĩ đến trước đây khi Lý Hàn Quân cho cải thiện lại hệ thống tiêu diệt mọi thứ để thiết lập lại phiên bản mới,vì ngăn cản chuyện này Y đã dùng mạng của mình phá vỡ chương trình cải thiện làm cho bản thân bị hủy diệt,nhờ có Lãnh Mộ Tuyết cứu giúp đưa sợi thần thức vào A Hắc tái tạo lại chuỗi code mà tiếp tục trùng sinh .
-"Lẽ nào khi đó Lý Hàn Quân đã bị thương nặng cho nên sang phiên bản mới Hắn phải tách Linh Thể ra để lịch kiếp Tu Luyện."
-A Nhiên... trong hoàn cảnh đó Ta không thể không dùng cách cực đoan tự bạo để ngăn chặn Lý Hàn Quân diệt thế.
Lý Tự Nhiên cười khinh bỉ nói
-Nhưng thật mỉa mai cho Ngươi,dù có tự bạo đồng quy vu tận nhưng cũng không thể ngăn cản Lý Hàn Quân cải thiện hệ thống,Hắn vẫn là Boss Chủ,đến bây giờ chẳng có ai đánh bại được Hắn, Ngươi muốn rời khỏi đây chỉ là nằm mộng.
Dương Thiên Hạo chao mày,rũ mắt
-Ta không rời khỏi đây!
-"Vì Ngươi chỉ tồn tại ở thế giới game này."
Lý Tự Nhiên nghe xong ,khí tức tan đi,Hắn nói
-Hừ, Ngươi muốn cũng không thể.
Dương Thiên Hạo cảm nhận được dù cho Lý Tự Nhiên có vận công tụ khí nhưng vòng khí tức kia như bị kiềm hãm bởi một lực vô hình nào đó,Y võ đoán Hắn cũng đang bị hạn chế linh lực,so với Y chẳng khác gì.
-"Ta tạm thời ở lại đây cho thương thế hoàn toàn bình phục trước, mọi chuyện khác để tính sau."
Những ngày kế tiếp,cả hai người đều có tâm thái đề phòng nhau,nhưng vì có sự hiện diện của Lý Phu Nhân mà bọn họ không dám xảy ra xung đột.Dương Thiên Hạo luôn muốn Lý Tự Nhiên rời bỏ Lý Hàn Quân,cùng Y đối phó với tên Thượng Thần Cuồng Loạn đó.Nhưng Lý Tự Nhiên không đồng ý,Hắn lúc nào cũng buông lời châm chọc Dương Thiên Hạo không đủ bản lĩnh làm chuyện đó,cười nhạo Y chỉ là một Hoá Thần thấp kém ,so với Hắn là Dị Thần linh lực hơn hẳn Y mấy bậc.
-Sư Tôn,linh lực của Ngươi yếu kém, muốn đánh vào Đại Điện của Lý Hàn Quân e rằng không thể nào,sao có bản lĩnh đưa Ta rời khỏi đây? giữ chút hơi tàn để sống thêm mấy ngày nữa đi!
Dương Thiên Hạo khó hiểu nói
-Mấy ngày nữa sẽ xảy ra chuyện gì à?
Lý Tự Nhiên cười ranh mãnh,ánh mắt đầy toan tính nói
-Rồi Người sẽ biết thôi...
Lý Tự Nhiên nói xong liền quay lưng rời đi,Dương Thiên Hạo ở lại tiểu đình trong Biệt Viện suy ngẫm.
-Hắn tỏ ra thần thần bí bí là có ý gì?Lẽ nào...Lý Hàn Quân sẽ đến đây?
Đầu mày của Y hạ thấp,mặt căng thẳng
-Nếu Lý Hàn Quân đến đây nhất định Hắn sẽ tiêu diệt Ta,ngăn cản Ta đưa Lý Tự Nhiên rời khỏi đây,nếu có xung đột xảy ra thì Ta dưới áp lực của Cấm Chú sẽ không địch lại Hắn, không thể để Lý Phu Nhân và Lý Tự Nhiên bị tổn hại gì.Ta nhất định phải thăng cấp Thần Cốt,chủ động tấn công Hắn trước.
Dương Thiên Hạo dùng pháp bảo chiếc dù hoa lá tìm đến ngọn núi cách xa đồi hoa cúc để tịnh tâm tu luyện.Lý Tự Nhiên thấy Y rời khỏi Biệt Viện thì mỉm cười,nụ cười nửa miệng đầy gian ác.
-Chơi đùa với Ngươi một chút,đến khi Ta tìm ra được thân phận thật của tên phản bội,Ta sẽ xử lý các ngươi chung một thể.
Lý Tự Nhiên sử dụng thuật dịch chuyển,chớp mắt một cái đã đến Tư Phòng ở Điện Đầu Lâu,Hắn không hề bị Cấm Chế giảm linh lực ảnh hưởng.Hắn vừa hiện ra đã thay vào một bộ y phục màu đen thêu chỉ vàng hoa văn rồng uốn lượn,tóc búi thấp nửa phần trên cài trâm vàng,nửa phần dưới xoã buông dài đến thắt lưng,giữa trán là Ấn Ký Thượng Thần,cả người toát lên vẻ cao quý ngạo mạn.Hắn bước đến vách tường ở nơi đặt chiếc giường ngủ,phất tay một cái thì tấm màn che đã vén sang một bên,một cánh cửa bí mật từ từ mở ra.Hắn đi vào trong,bên trong là một mật thất có Bùa chú,Cấm Chế,Trận Pháp giăng đầy và đang giam giữ một người, người này bị một trận đồ hình bát quái linh quang trấn áp.Có hai sợi xích lớn bắt nguồn từ hai lổ không gian lơ lửng , đầu xích là hai cái móc câu đã móc xuyên qua hai bả vai của người đó treo Hắn lên khỏi mặt đất,còn có dòng điện tím,cứ chốc chốc lại hiện ra quất Hắn vài cái khiến cho bộ trung y màu trắng của Hắn bị nhuộm đỏ vì máu,Hắn cúi đầu ,tóc bung xoã,rối rắm che đi nửa khuông mặt.
-Ưm,ưm...
-Lý Tự Nhiên! ngươi đã cảm nhận được sự xuất hiện của Sư Tôn chưa?
Người bị treo kia từ từ ngẩng mặt lên,tóc phủ trước mắt bị vén sang ,lộ ra nửa gương mặt quen thuộc,trắng xanh xao,khoé miệng còn vương một vệt máu ,chảy xuống cằm.
-Ngươi! không lừa được Y đâu, Ngươi không hại được Y đâu...