Ông Chủ Ta là Sư Tôn Tuấn Mỹ

Chương 99: Vượt ải tìm Ngươi 2



Dương Thiên Hạo trở ra ngoài,sắc mặt có vẻ điềm tĩnh hơn ,Bảo Liên nhìn thấy cười nhạt.

-Đã bảo Ngươi đừng soi gương mà không nghe,vẻ mặt này chắc là đã lấy lại ký ức bị phong bế rồi a?

Dương Thiên Hạo thủ lễ nói

-Bảo Liên Chân Nhân,thời gian trước đây Kỳ Ngọc bị mất ký ức nên có hành xử vô lễ với Người,xin Chân Nhân đừng trách tội.

-Ừm,đúng là Đông Kỳ Ngọc rồi...thôi đừng dây dưa nữa,chúng ta về Nhân Giới thôi.

Dương Thiên Hạo trả lại Ấn Tiên Ký cho bốn vị Tiên Đốc và ra lệnh cho bọn họ cùng đến Nhân Giới giúp đỡ các Phàm Nhân.Nhưng bọn họ không tuân lệnh vì Thượng Vân Môn có Tiên Quy nghiêm khắc,cấm Tiên Dân tự ý rời khỏi Tiên Giới,hoặc tham chiến ở các Thời Không khác.

-Tiên Trưởng không phải là chúng ta dám cãi lệnh của Người,nhưng Tiên Giới có Tiên Quy ,Tiên Dân của một Điện không thể tự ý xuất chiến,cần phải hội ý cùng các vị Tiên Trưởng khác mới có thể rời Thượng Vân Môn.

-Phải đó, Người vừa mới tiếp quản Tuyết Hạo Điện nên không nắm rõ Tiên Quy,hay là Người gửi thiếp mời,mời ba vị Tiên Trưởng còn lại đến đây để đồng bộ ý kiến.

-Nhưng Tiên Trưởng của Hàn Hành Điện đã bế quan mấy ngàn năm rồi ,vẫn chưa xuất quan làm sao mà mời được.

-Chúng Ta không thể giúp Người rồi a, một Tuyết Hạo Điện không thể chống lại ba Điện kia đâu à,hay là cứ để đám Phàm Nhân kia tự sinh tự diệt đi a.

Dương Thiên Hạo hạ đầu mày nói

-Không phải lúc trước,Tiên Giới phái các Tiên Nhân xuống điều tra chuyện Thiên Huyết hay sao?Sao bây giờ lại không đến giúp Phàm Nhân nữa?

-Tiên Trưởng lúc đó là ý kiến của Dung Thượng ra lệnh, Người biết đấy ,Ông Ta là Tiên Nhân có Tu Di cao nhất ở Thượng Vân Môn .

Bảo Liên cười nói

-Đám Tiên Dân các ngươi tâm trí hẹp hòi , không muốn hao phí Tiên Lực của bản thân,Lão Nạp đã biết từ mấy ngàn năm trước rồi không còn bỡ ngỡ gì cả,nhưng Ta nói cho các ngươi biết,Dị Thần đã trở lại,nếu Nhân Giới bị diệt vong thì Tiên Giới sẽ là Thời Không thứ hai bị xoá bỏ ,lúc đó các ngươi cũng tự mình cứu mình đi, Dương Thiên Hạo chúng ta đi thôi.

Cả hai rời khỏi Tuyết Hạo Điện nhưng Dương Thiên Hạo vẫn thắc mắc nói

-Chân Nhân,nếu như Ta dùng vũ lực,thu lại Ấn Tiên Ký ép bọn họ thì không phải là bọn họ sẽ nghe theo lời của Ta sao?Vì sao chúng Ta phải đi vội như vậy?

Bảo Liên nói

-Lòng dân không hướng về Quân ,Ngươi cố chấp đem theo bọn họ đến Nhân Giới cũng chỉ mang thêm mầm hoạ,bọn Tiên Dân này từ lâu đã xem thường Phàm Nhân,tự cho bản thân bọn họ cao thượng,thoát tục,Ta phỉ! Trong trận chiến tiêu diệt Dị Thần Diệt Thế nếu không phải Lãnh Mộ Tuyết chịu buông tay thì Tiên Giới chính là nơi bị hủy hoại trước đấy.

-Sư Tôn của Ta ư?

-Ơ... không hẳn là Sư Tôn của Ngươi...chuyện qua rồi đừng nhắc thêm...

Khi cả hai bay ra khỏi Cổng Thượng Vân Môn thì bị một toán quân binh ngăn cản mà đứng đầu chính là Diệt Thần.Bảo Liên biết kẻ đến không thân thiện nên nói với Dương Thiên Hạo cẩn thận

-Hắn muốn đánh một trận với chúng Ta đấy,cẩn thận!

Đoạn phe phẩy quạt cười hề hề nói

-Diệt Thần Tiên Đốc sợ đánh nhau trong Thành Thượng Vân Môn sẽ bị Dung Thượng can thiệp cho nên muốn khai chiến với chúng Ta ở bên ngoài Thành này hả?

Diệt Thần ngạo nghễ hất mặt nói

-Tên trộm vặt nhà Ngươi,hôm nay Bổn Tiên Gia sẽ lóc xương xẻo thịt Ngươi,lấy lại công đạo cho những Tiên Dân bị Ngươi chiếm đoạt pháp bảo.

Bảo Liên cười sặc sụa nói

-Ha ha ha...sao Ngươi không nói là vì để xả hận cho chuyện Ta phanh phui Ngươi dâm loạn Tiên Môn với các Nam Tiểu Tiên vừa phi thăng.

Diệt Thần mắt trợn ngược,nghiến răng nghiến lợi, phát tiết vung kiếm đánh đến Bảo Liên

-Grrrr,Câm Ngay!yaaa...

Nộ Long trong tay của Hắn biến hoá phóng ra hình dạng Rồng Đỏ bọc trong tia điện tím,thế công hừng hực phẫn nộ.

-Graooo...

Dương Thiên Hạo nhanh tay triệu ra Xích Long Kiếm thả Xích Long ra ứng chiến.

Xích Long là Rồng Thần xuất thân từ Núi Rồng ở Thần Quốc,là một trong những con Đại Long mạnh nhất nơi này,năm xưa được sự trợ giúp của Lãnh Mộ Tuyết, Dương Thiên Hạo mới có thể thu phục được Xích Long để luyện kiếm.Còn Nộ Long là Rồng ở Nhân Giới tu tiên phi thăng nhưng bị Diệt Thần thu phục ép trở thành kiếm linh Thần Võ ,vì thế Nộ Long vẫn còn mang nhiều oán khí,một khi xuất kiếm là mang theo nhiều sát ý cuồng nộ.

Xích Long một màu đỏ rực,toàn thân hoả diễm bạo liệt ,một tiếng thét của nó cũng kèm theo lốc xoáy lửa tấn công vào đối thủ.

Nhìn thấy hai con Hoả Long chiến đấu dữ dội đám Tiên Binh có chút dè chừng.

-Xích Long kiếm của Tiên Trưởng Tuyết Hạo Điện không dễ chọc giận đâu a...

-Ta thấy con Nộ Long sắp bị thiêu rụi rồi à...

Diệt Thần nghiến răng gào thét

-Câm ngay!xông lên giết bọn chúng đi!

Bọn Tiên Binh hoảng hốt vội nghe theo lệnh tấn công vào Bảo Liên và Dương Thiên Hạo.

Dương Thiên Hạo cầm Xích Long Kiếm đánh trả,Diệt Thần cũng cầm Nộ Long tiếp chiêu.

Bảo Liên né tránh đòn đánh liên tiếp của bọn Tiên Binh,Y bậm môi trợn mắt,giọng nói cũng đầy tức giận.

-Grrrr...một đám Tiên Nhân khốn kiếp,sao chỉ đánh một mình Ta a...tưởng Lão Nạp dễ bị ức hiếp hả...yaaa...

Bảo Liên tung ra tuyệt kỹ mà bản thân đã ngộ ra từ mấy kiếp tích lũy được chỉ dùng để đánh nhau với Tiên và Thần.

-Vạn Kiếm Liên Hoa!Triển!

Hiệu lệnh vừa hô lên,tay của Bảo Liên đã kết ấn hình hoa sen,bầu trời bổng hiện ra hàng ngàn thanh kiếm khí ánh linh quang trắng chói loá,kiếm xếp hình dạng hoa sen,nghe lệnh thi triển trận, kiếm đã vút bay như gió cuốn,đuổi đánh đám Tiên Binh.

-Hơ...sao,sao Hắn lại có chiêu kiếm pháp này a... không phải Hắn chỉ có mỗi có mỗi chiêu Bách Kiếm Quy Sơn hay sao?

-Á...kiếm khí mạnh quá,đánh thủng cả giáp chiến của ta rồi.

Hơn trăm tên Tiên Binh bị trận kiếm pháp Vạn Kiếm Liên Hoa đánh cho tơi bời,bị thương không dám xông bừa lên nữa.Nhưng trong số bọn họ có những Tiên Binh cấp bậc cao hơn đã né tránh được trận kiếm pháp,bọn họ hơn mười người kết hợp nhau tạo ra một tấm khiên chắn bằng linh quang chống trả,phá trận kiếm của Bảo Liên.Còn tung cho Bảo Liên một chưởng mạnh bạo,khiến cho Y bị đánh văng ,nhưng Dương Thiên Hạo kịp tung đuôi quấn chân Y kéo lại.

-Uỳnh!

-Á...

-Chân Nhân cẩn thận!

Thấy Dương Thiên Hạo phân tâm Diệt Thần tấn công liên hồi bằng những đường kiếm khí hủy diệt,nhưng Y kịp thời né tránh và đáp trả.

-Chết đi con Hồ Ly khốn kiếp...yaa...

-Bỉ ổi...yaaa...

-Mặc kệ Ta,Lão Nạp tự lo liệu được, ngươi tập trung đánh Hắn đi.

Bảo Liên hạ đầu mày,vẻ mặt căng thẳng ,nghiến răng nghiến lợi nói

-Gr....muốn lấy mạng Ta hả? Lão Nạp sống qua mấy Thời Không há để cho bọn Tiên Binh các ngươi xem thường,Vạn Kiếm Đồng Quy!Sát!

Một thanh kiếm khổng lồ từ không trung xé rách bầu trời đâm thẳng xuống ngoại vi Thượng Vân Thành,thế kiếm uy mãnh,linh khí xé toạc mọi thứ trên đường,bọn Tiên Binh cấp thấp bị áp chế, không thể cử động được chân tay,sức ép làm cho bọn họ thổ cả huyết.

-Hắn,Hắn... triệu ra được cả Tiên Kiếm Thượng Cổ a...lần này chết thật rồi...a...

Diệt Thần và Dương Thiên Hạo cũng rất bất ngờ vì Bảo Liên có thực lực đáng sợ như vậy.

-Không ngờ Chân Nhân che giấu thực lực bản thân đáng sợ như vậy.

-Tên Trộm Vặt này sao có khả năng thượng thừa như thế?đây chỉ là thuật che mắt, Hắn không thể nào có bản lĩnh như vậy, Hắn phi thăng thất bại không thể trở thành Thượng Tiên được, không thể nào...

Một kích kiếm chưa ra khỏi bầu trời đã làm cho bọn Tiên Binh đứt hết Tiên Mạch như kẻ phế nhân nằm vật vờ.Bảo Liên thu hồi Tiên Kiếm ,kiếm rút lui về vết rách Thời Không và biến mất.

-Bảo Liên ta không phải là kẻ khát máu,nhưng cũng không phải là người thừa lòng từ bi mà ban phát cho các ngươi,phá hủy Tiên Mạch chính là sự trừng phạt cho những kẻ dám có ác ý với Lão Nạp,hừ!

Xích Long ra đòn quyết định,thiêu rụi oán khí của Nộ Long,thanh kiếm trên tay của Diệt Thần cũng vì vậy mà gãy vụn,Dương Thiên Hạo chém một nhát cắt một đường từ trán kéo dài xuống ngực ,vai Diệt Thần,phá vỡ giáp chiến của Hắn.

-Soạt...

-Rắc...

-Á...

Dương Thiên Hạo thu lại Xích Long vào Kiếm,ánh mắt quyết toán nhìn Diệt Thần nói

-Ngươi còn làm càn,cản đường của bổn Tiên Trưởng nữa thì Dương Thiên Hạo ta sẽ luyện hoá Ngươi thành tro bụi.

Diệt Thần bị trúng một kiếm chí mạng,tuy bề ngoài chỉ là một vết thương rộng như ngón tay kéo dài nhưng tận sâu bên trong kinh mạch và xương cốt đã bị đứt đoạn,Hắn không thể cử động mạnh,ngồi xếp bằng điều thương,máu tràn ra khoé miệng,ánh mắt thù hận vẫn đỏ lên sòng sọc,môi run rẩy không thốt nên lời.

-Ư...

Dương Thiên Hạo và Bảo Liên rời đi trở về Nhân Giới.

Khi cả hai về đến Tây Quỷ Sơn,Dương Thiên Hạo mới hỏi

-Chúng Ta đã đánh một trận long trời lở đất như thế tại sao các Tiên Trưởng của ba Điện còn lại không đến xem xét?

Bảo Liên cười mỉm,phe phẩy quạt nói

-Bốn cung điện tuy ở trong Thượng Vân Thành nhưng tách biệt với nhau hơn trăm dặm ,Tiên Dân giữa các Điện không quan tâm nhau chỉ khi nào Tiên Giới có Đại Chiến thì các Tiên Trưởng mới cùng nhau hội ý ,bàn kế đối phó.Điện Giai Vĩnh có Dung Thượng, ngươi đã biết mặt rồi đấy,Ông Ta là Tiên Nhân có Tu Di cao nhất Tiên Giới này,sống qua mấy Thời Không Diệt Thế,Tiên Khí cường hãn không ngại đánh nhau với Thần ở Thần Quốc ,vì vậy Ta luôn tránh xung đột với Ông Ta.Hàn Hành Điện có Tiên Trưởng Mặc Yên , người này thường hay bế quan,lịch kiếp tu luyện,ít khi ra ngoài,trừ phi có Đại Chiến xảy ra mới mong nhìn thấy Hắn lộ diện.Tuyết Hạo Điện thì là Ngươi cai quản rồi,còn Điện thứ tư là Tiên Trưởng Tưởng Bá Thiên ,Tu Di hai mươi ngàn năm Tiên Khí,lão già này đam mê sưu tầm kỳ trân dị bảo,một nửa Thị Phố Thượng Vân Thành đều là cửa tiệm của Lão ta cai quản,Cung Điện Bảo Tháp nguy nga tráng lệ nhất ở phía Đông chính là của Lão Ta.Tiên Dân ở Điện Bảo Tháp có Tiên Khí hưng thịnh,pháp bảo nhiều vô kể,như Đại Hộ Phú Hào ở Nhân Giới ấy,Lão Tưởng thích quan tâm báu vật hơn là chuyện bao đồng ở Thượng Vân Môn.Chúng ta đánh nhau ở ngoài Cổng Thành giống như là ngoài Tiên Môn nên chẳng Tiên Nhân nào thèm quan tâm,xen vào chỉ rước thêm phiền phức,chỉ có điều lạ là...

-Là gì?

-Dung Thượng,Ông Ta lần này không quản chuyện của Diệt Thần,Ta nghi ngờ là...có gì đó khuất tất...

Dương Thiên Hạo nói

-Có gì khuất tất cũng chẳng còn liên quan đến chúng ta nữa,chúng ta về Nhân Giới lo chuyện của chúng ta.

-Ể, Ngươi là Tiên Trưởng,cũng phải quay lại Tuyết Hạo Điện chứ!

-Tiểu bối không quan tâm vị trí Tiên Trưởng này,chỉ mong tìm được Kẻ Biến Dị Thần và Lý Hàn Quân.

Bảo Liên nghe qua cái tên Lý Hàn Quân thì giật nẩy mình

-Gì,gì,gì chứ?Lý Hàn Quân á? Ngươi Ngươi đang yên đang lành sao lại đi tìm Hắn chứ? Ngươi có biết Lý Hàn Quân là chủ nhân của Thành Trì Đầu Lâu hay không hả?Là Thượng Thần đó à,cả Thần Quốc còn không ai dám đụng vào Hắn , Ngươi muốn chuyển kiếp sao?

-Chân Nhân nghe Người nói vậy,lẽ nào Người hiểu rất rõ về Hắn?

Bảo Liên ậm ừ nói

-Ờ thì... không rõ lắm...chẳng qua chỉ là truyền thuyết trong nhân gian thôi... ở giới tuyến U Minh Nhai có một vùng đất bất khả xâm phạm,chỉ có lệnh bài Cốt Phong mới có thể mở ra được không gian này.Trong không gian bí ẩn đó ,có một dãy những bậc thang dẫn đến Thành Trì Đầu Lâu hiện hữu trên không trung,nghe nói là có tám ngàn bậc,mỗi một bậc thang sẽ ứng với một huyễn cảnh và có Tà Ma Dị Thú trấn giữ,càng lên cao thì cấp bậc càng mạnh,có cả Tiên,Ma,Tu Sĩ,thậm chí là Thần canh giữ.Ở các bậc thang có chứa cơ duyên,pháp bảo,ngân quan,linh thạch ,thu hút rất nhiều Tiên, Ma,Nhân đến để tìm may mắn,nhưng cũng không ít kẻ không biết tự lượng sức,một đi không trở lại.Ta đây có lần đánh đến bậc thang bảy ngàn mấy trăm đã gặp phải Tiên Nhân Sa Đọa,hừ,Tiên Khí cường hãn,chưa kịp xuất chiêu thì suýt bị bỏ mạng rồi...may mà Ta chạy kịp...từ lần đó Ta không quay lại Bí Cảnh đó lần nào nữa,và chưa từng nghe có Người lên được Thành Trì Đầu Lâu,cho nên mặt mũi của Lý Thần Quân ra sao cũng chẳng ai biết.

Dương Thiên Hạo trầm ngâm một lúc

-"Sư Tôn từng nói Lý Hàn Quân và Lý Tự Nhiên là hai người khác nhau,nhưng vốn dĩ hai người này chỉ là một mà thôi,sao Sư Tôn lại nói như vậy?Nếu ở trên Thành Trì Đầu Lâu có Lý Hàn Quân trấn giữ vậy Lý Tự Nhiên ở Động Đá gần Ngưu Tinh Thôn là ai?kẻ đồng hành cùng A Hắc là ai?kẻ Ta nhìn thấy sau cùng ở Yến Thành là ai?"

Bảo Liên thấy sắc mặt của Dương Thiên Hạo không tốt liền lay Y tỉnh.

-Ê , Ngươi sao thế?

-Ta,Ta... không sao,chỉ nghĩ đến Nhân Giới hiện tại đã ra sao rồi,Lục Sinh Chiếu có thật sự tìm ra được Kẻ Biến Dị Thần hay không.

Bảo Liên gấp quạt lại , cười nhạt nói

-Thật ra Ta đã có nghi vấn về một người rồi,nhưng vẫn chưa thể nói ra,cần phải nhờ Nhậm Nhã cô nương,vị nữ đệ tử thân truyền của Ngươi giúp Ta xác minh thôi.

-Chân Nhân...nghi ngờ ai?

-Một kẻ chết đi sống lại,đột phá Linh Đan Tuyệt Đại Hoàng Kim,có lý do chính đáng đi lại giữa các Đại Phái Trung Nguyên và Ma Vực,một kẻ ẩn mình thật kỹ.

Dương Thiên Hạo nhăn ấn đường,đầu mày châu lại

-Lý Tự Nhiên sao?

Bảo Liên mép miệng giật giật,nụ cười méo mó

-Trong lòng của Ngươi chỉ nghĩ ra được tên đệ tử yêu quý này thôi hả?Thật là...thôi dùng truyền tống trận về Trung Nguyên cho nhanh...đừng dây dưa ở chốn Ma Vực phức tạp này,nếu gặp bọn Quỷ Vương lại phải mất thì giờ đánh nhau.

Dương Thiên Hạo tròn xoe mắt nhìn Bảo Liên

-Là Tiểu Bối thi trận sao?

-Không phải Ngươi thì là ai? Ngươi đột phá Tiên Ký phóng mười chiếc đuôi rồi,một trận Truyền Tống cũng không thể thi triển à?Hay bắt Lão Nạp đây tổn hao thêm Tu Di đưa Ngươi về Trung Nguyên?

-Tiểu bối không có ý đó...

Dương Thiên Hạo và Bảo Liên vừa đặt chân vào Địa phận Tây Ma Vực thì lập trận Truyền Tống để quay về Trung Nguyên.

...Trung Nguyên...

Vô Ưu Sơn ngập trong biển lửa,khắp nơi đều là xác người vươn vãi,một Huyết Tế Trận đang được thi triển phủ lên toàn bộ Vô Ưu Tự.Bên trong là các vị Tông Chủ,Trưởng Lão của Đại Phái,bọn họ đang dụng Linh Lực chống lại Huyết Tế Trận.

Lý Tự Nhiên và Nhậm Nhã cũng đánh đến đỉnh núi,cả hai vẫn đánh ngang tài ngang sức,mặc dù Lý Tự Nhiên hiện tại đã đột phá Linh Đan cấp Cận Tuyệt Đại Hoàng Kim nhưng đối đầu với Quỷ Vương cấp Tuyệt như Nhậm Nhã vẫn không thể chiếm ưu thế.

Nhậm Nhã đáp chân lên một phiến đá trên đỉnh núi nói

-Ngươi không phải là người...Phàm Nhân không thể đột phá Linh Đan trong vài ngày như thế được,cả Quỷ Vương cũng không thể,rốt cuộc ngươi là cái thứ gì chứ?

Tóc mái vẫn phủ mặt Lý Tự Nhiên,chỉ lộ ra ánh mắt đỏ rực qua kẽ tóc, không thể nhận được dung mạo thế nào.Lý Tự Nhiên ngự gió,đứng lơ lửng trên không trung,cười khẩy nói

-Còn Ngươi thì chắc chắn không phải là người rồi,lợi dụng Quỷ Cốt để tăng Tu Di, ngươi nghĩ rằng bản thân mình đã trở thành Quỷ Vương thật sao?Chẳng qua cũng chỉ là thuật pháp biến hình nhất thời mà thôi.Ta xem ngươi còn chịu đựng đến bao lâu nữa,đi chết đi...yaaa...

-Grrrr...ai nói với Ngươi rằng Ta chỉ biến hình nhất thời...đồ nông cạn,Bổn Toạ sẽ xé nát ngươi...yaaa...

Cả hai lại lao vào đánh nhau điên cuồng.

Lúc này trận truyền tống của Dương Thiên Hạo đã đưa Y và Bảo Liên về lại Trường Bạch Tiên.Vừa hiện ra trước sân Chính Điện Linh Ngọc đã gặp được vị Trưởng Lão Hộ Pháp Tiền Bối.

-Bảo Liên Chân Nhân,Dương Trưởng Lão các ngươi đã về...Trung Nguyên hiện tại đã loạn cả rồi.

Sau khi nghe qua những hung tin ,Bảo Liên cùng Dương Thiên Hạo vô kinh ngạc, không ngờ cả hai chỉ đi vắng chưa được một tháng mà Nhân Giới đã gần trở thành Địa Ngục Trần Gian.

-Ta quên mất thời gian của hai Thời Không khác nhau , ở Tiên Giới vài ngày thì Nhân Giới đã hơn một tháng a...

Vị Trưởng Lão Hộ Pháp Tiền Bối nói

-Chẳng những Tô Thành chúng ta bị Huyết Tế,mà Ngọc Hà,Yên Hà,Long Sơn Trấn,Kim Hà,Hắc Phong Đỉnh cũng đã bị Huyết Tế Trận vây hãm,các Tu Sĩ Đại Phái phải mở kết giới bảo vệ,tập trung thường dân còn sống sót về một chỗ để bảo vệ.Các vị Tông Chủ nhận được tin khẩn ,đi đến Vô Ưu Sơn cùng nhau đối phó Kẻ Biến Dị Thần,nhưng mãi vẫn không có tin tức gì truyền về.Ta e rằng đây là một cái bẫy,khiến cho các vị Tông Chủ đều đã bị vây hãm ở Vô Ưu Sơn.

Dương Thiên Hạo chợt nhớ đến Thập Tam thì hoảng hốt dịch chuyển đi tìm kiếm

-Ta có việc phải đi,Chân Nhân chờ Ta quay lại...

Bảo Liên cũng nhớ ra Tiểu Lục Lạc và Khấu Nương nên dịch chuyển rời đi

-Ta cũng nhớ ra một việc, Hộ Pháp Trưởng Lão Ta đi một chút,khi nào quay lại Ta có chuyện muốn hỏi Ngươi.

-Vâng!

Dương Thiên Hạo dịch chuyển về Tiểu Viện,đã không còn Thập Tam ở đây,liền gọi Hồng Nghi đến hỏi chuyện.

-Trưởng Lão , Người đã về,Linh Quang Điện đã xảy ra nhiều chuyện lắm...

Sau khi nghe Hồng Nghi kể về chuyện mất tích của Cố Chánh Phương và Nguyệt Y Thần cùng với Thập Tam thì Dương Thiên Hạo đã vội tìm đến Rừng Thông Hậu Sơn Trường Bạch Tiên để xem xét.

Dưới pháp nhãn của Hồ Ly,Dương Thiên Hạo nhìn xuyên qua kết giới của Kẻ Biến Dị Thần thấy được Cố Chánh Phương và Nguyệt Y Thần đang bị giam lỏng bên trong.Y tung chưởng phá kết giới giải cứu đồ đệ của mình

-Cố Chánh Phương!

-Sư Tôn!

-Dương Trưởng Lão!

Biết được Tu Di của Cố Chánh Phương đã bị giảm sút,sợi Tiên Khí cũng bị phá bỏ,sau này không còn khả năng đột phá Linh Đan nữa,Dương Thiên Hạo đã truyền cho Hắn một sợi Tiên Khí khác ,ẩn vào Linh Hạch ,giúp Hắn có lại cơ sở thăng cấp Linh Đan.

-Sư Tôn, Người là Tiên Nhân!

-Không hẳn là vậy,tuy Ta đã truyền cho con một sợi Tiên Khí ẩn vào Linh Hạch nhưng muốn thăng cấp Linh Đan hay chuyển hoá nó thành Tiên Mạch ,còn phải Tu Luyện thêm rất nhiều năm, trước mắt Con hãy bế quan tịnh dưỡng.

-Nhưng,Sư Tôn hiện tại Trung Nguyên đang bất ổn,Kẻ Biến Dị Thần kia đang tác quái khắp nơi,con sao có thể yên tâm bế quan không màn đến.

-Bởi vì tình hình đang bất ổn nên Ta cần một hậu phương tin cậy để bảo vệ Trường Bạch Tiên.

-Nhưng mà...

Lúc này Nguyệt Y Thần nói

-Dương Trưởng Lão nói đúng,nội thương của chàng vẫn chưa hồi phục,cần tịnh dưỡng.

Dương Thiên Hạo nói

-Nguyệt cô nương,Ta nghe Hộ Pháp Trưởng Lão nói,Hắc Nguyệt Nương nàng ta đã từng xuất hiện ở Tô Hà Thành để phá Huyết Tế Trận,hiện tại sống chết chưa rõ.

Nguyệt Y Thần thản thốt

-Trưởng Lão nói sao?Sư Tôn của Ta đã đến Tô Hà ư? Người phá trận Huyết Tế sao?Sư Tôn của Ta Linh Đan đã không còn sao có thể... Người, Người thiêu đốt bản mệnh của mình sao?Sư Tôn...Ta phải đi tìm Sư Tôn...

-Y Thần...nàng chờ Ta...Sư Tôn,đệ tử phải cùng nàng ấy đi tìm Hắc Nguyệt Nương Giáo Chủ trước mới có thể an tâm bế quan...

Dương Thiên Hạo hiểu được tâm ý của Cố Chánh Phương,nên không ngăn cản

-Được,con đi đi,giúp đỡ nàng ấy.

-Dạ,đa tạ Sư Tôn...

Dương Thiên Hạo tiếp tục thăm dò khí tức của Thập Tam,nhưng không tìm được gì, trong lòng cảm giác buồn bã vô cùng,như đã mất đi vật báu quý trọng nhất.

-Tại sao không đợi Ta về chứ? Ngươi đang ở đâu?...

Bảo Liên đến Địa Động tìm kiếm Khấu Nương và Tiểu Lục Lạc, không ngờ lại gặp được Hắc Nguyệt Nương cũng đang ở nơi này.

-Linh Tê Giáp ngươi mà cũng có khả năng chống lại Kẻ Biến Dị Thần à?

Khấu Nương cãi lại

-Ể,cái Bánh Bao thúi ngươi xem thường ai thế hả?dù sao Lão Nương đây cũng có kinh nghiệm sống sót qua hai lần Diệt Thế a,một mẹo nhỏ trốn khỏi truy sát có khó gì...Nhưng mà cái tên đó trông dáng hình rất là quen thuộc luôn á...dường như Ta đã gặp qua ở đâu đó rồi a...

-Hừm...Ta không có thì giờ để nói về chuyện đó...để Ta xem Hắc Giáo Chủ thế nào trước đã...

-Ờ...sau khi Ta đem nàng ta về đây thì đã cho nàng ta uống hết số Linh Đơn Diệu Dược mà ngươi cho Ta phòng thân rồi,mới có thể duy trì hơi thở cho nàng ta đến tận ngày nay đó.

Sau khi bắt mạch cho Hắc Nguyệt Nương thì Bảo Liên vẻ mặt phiền muộn,lắc đầu

-Không ngờ,điều khiến cho linh thức của Hắc Giáo Chủ không tan biến chính là ý chí kiên trì của bà ấy, không phải Linh Đơn của Ta.Hẳn là bà ấy còn một chấp niệm quá lớn, không muốn rời đi như thế.

Tiểu Lục Lạc nói

-Phải chăng bà ấy muốn gặp lại Nguyệt Y Thần tỷ tỷ ?

Khấu Nương chua xót cho Hắc Nguyệt Nương nói

-Ai ya...khổ thân chưa,đường đường là một Hồ Tiên đắc đạo phi thăng nhập Tiên Tịch ,dung mạo diễm lệ,kiêu kỳ,chỉ vì một chữ tình mà phải mất hết Tiên Căn ,chưa tìm được Đạo Lữ Song Tu bây giờ còn sắp bị tan biến khỏi Tam Giới luôn rồi,thê thảm quá đi à,Lão Nương không kiềm được nước mắt rồi a...

Bảo Liên lấy ra đạo bùa thi triển lên người của Hắc Nguyệt Nương

-Đạo bùa này là Chú Thuật Tiên Môn,có khả năng giúp linh thức bà ấy mạnh lên thêm vài canh giờ,tạm thời có thể hoạt động như người khoẻ mạnh.Hi vọng rằng Hắc Giáo Chủ có thể thực hiện được nguyện vọng cuối cùng trong đời mình.

Tiên Thuật được thi triển đã tạo ra một vầng sáng trắng toả ra xung quanh Địa Động,xuyên qua kết giới của Bảo Liên lọt ra ngoài.Đúng lúc này Nguyệt Y Thần và Cố Chánh Phương cũng đang tìm kiếm ở ngoại vi Tô Thành,nhìn thấy được tia sáng kỳ lạ,cả hai chạy đến xem xét.

Nghe động tĩnh bên ngoài,Khấu Nương mở nguyệt quang kính để quan sát xung quanh,nhìn thấy được Nguyệt Y Thần và Cố Chánh Phương đang lay hoay trên mặt đất.

-Ể,đấy không phải là Nguyệt Y Thần và Cố Chánh Phương hay sao?để ta ra bên ngoài gọi họ vào đây!

Bởi vì kết giới che mất Địa Động cho nên Nguyệt Y Thần và Cố Chánh Phương vẫn không tìm ra được nơi phát ra ánh sáng kỳ lạ.

-Khi nãy rõ ràng ta nhìn thấy tia linh quang trắng ở đây mà,sao đi đến gần lại không thấy nữa a?

-Ta nghĩ ở đây có kết giới đã che đi tung tích của nơi phát ra ánh sáng kỳ lạ đó rồi .

-Không biết nó có liên quan đến Sư Tôn của Ta hay không,Ta thấy lòng bất an quá,tìm khắp nơi rồi vẫn không truy ra được dấu vết nào của Sư Tôn cả.

-Nàng đừng sợ,Hắc Giáo Chủ sẽ không sao đâu.

Nghe thấy tiếng động đến gần,Cố Chánh Phương đề phòng triệu ra Nguyệt Kiếm hướng mũi đến quát lớn

-Kẻ nào ?

-Ế ế...Cố công tử là Ta,là Ta...Ta là bằng hữu của Bảo Liên Chân Nhân,Khấu Nương Tử đây...

Nguyệt Y Thần nhận ra Khấu Nương, vội vàng nói

-Khấu Nương Tử,sao bà lại ở đây?Bà có biết tung tích của Sư Tôn của Ta không?vào khoảng một tháng trước nơi này đã có một trận Thần Khí của Sinh Ca quét qua,là Sư Tôn của Ta đã dùng Yêu Khí của bản thân kích động Sinh Ca để phá Huyết Tế Trận.

-Ta đến đây là vì điều này ,chính Lão Nương đã cứu Hắc Giáo Chủ chạy khỏi Kẻ Bí Ẩn lập ra trận Huyết Tế đấy,Sư Tôn của cô nương đang nguy kịch,Bảo Liên đang cố gắng giúp bà ấy tỉnh lại ,hãy theo Ta.

Cố Chánh Phương có chút nghi hoặc

-Y Thần nàng tin lời của bà ta nói sao,nhìn khí tức là biết bà Ta không phải Yêu Quái tầm thường...

-Chàng đừng lo,Khấu Nương Tử là bằng hữu của Bảo Liên Chân Nhân, bà ấy từng cứu ta và Sư Tôn khi ở Ma Vực,đi thôi.

Cố Chánh Phương nghe theo Nguyệt Y Thần tạm tin tưởng Khấu Nương,chàng bước theo sau nhưng không buông bỏ phòng ngự.

Khi cả ba trở lại Địa Động thì không thấy Hắc Nguyệt Nương đâu cả,chỉ thấy Bảo Liên đứng trước một đạo bùa đang bay lơ lửng toả ánh linh quang.

-Bảo Liên Chân Nhân,Sư Tôn của Ta ở đâu rồi,sao chỉ thấy có một mình Chân Nhân?

Bảo Liên chấp tay sau lưng nhìn về phía Đạo Bùa nói

-Hắc Giáo Chủ đang ở trong huyễn cảnh của Đạo Bùa kia,thời gian còn lại chỉ có nửa ngày thôi,Ta sẽ đưa cô nương vào đó gặp bà ấy.

Sắc mặt của Nguyệt Y Thần nhợt nhạt, không giấu được sự đau lòng

-Làm phiền Chân Nhân.

Nguyệt Y Thần được đưa vào Huyễn Cảnh,nàng ngạc nhiên vì khung cảnh thần tiên bên trong.Huyễn Cảnh mô phỏng lại Tuyết Hạo Điện,mây trắng vờn quanh trên cánh đồng hoa muôn màu sắc,có bướm có ong,xa xa là Cung Điện tráng lệ,chim bay từng đàn.Hắc Nguyệt Nương trong y phục màu đen lấp lánh chỉ thiêu hoa văn bạc ,áo choàng lông hồ ly đen,dung mạo diễm lệ,trên trán có Ấn Tiên Ký,Bà ngồi bên bờ hồ,tay ôm đoá hoa kỳ lạ ánh linh quang,dường như đang chờ đợi ai đó.

-Sư Tôn!

Hắc Nguyệt Nương nghe tiếng người gọi mình nên quay người sang nhìn,ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên bỡ ngỡ.

-Tiểu cô nương,cô gọi Ta à?

Nguyệt Y Thần ngơ ngác

-Sư Tôn,là đệ tử đây,Nguyệt Y Thần.

Hắc Nguyệt Nương mỉm cười,nụ cười nhẹ nhàng,quyến rũ

-Tiểu cô nương,Ta đây chỉ là một Tiểu Tiên vừa phi thăng,mới được nhập Tiên Tịch vào Tuyết Hạo Điện chưa bao lâu,sao có khả năng nhận đệ tử,cô nương nhầm rồi.

Nước mắt đã nhoè ra,rơi lã chã xuống gương mặt trắng ngần tú mĩ của Nguyệt Y Thần làm cho Hắc Nguyệt Nương thêm ngạc nhiên khó hiểu,bà ấy lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho nàng.

-Tiểu cô nương,cô nương lạc mất Sư Tôn à?đừng khóc,lau nước mắt đi,cô nương xinh đẹp như vậy khóc sẽ làm lắm lem nhan sắc tuyệt mỹ này mất ,Ta sẽ giúp cô đi tìm Sư Tôn,nhưng mà...cô đợi Ta một chút nhé,Ta đang chờ Thập Nhị Tiên Trưởng đến.

Nguyệt Y Thần môi run rẩy,mím lại,đưa tay nhận lấy chiếc khăn tay từ Hắc Nguyệt Nương,nàng cố gắng kiềm nén lại cảm xúc đau lòng.

-Đa tạ tỷ tỷ ,tỷ tỷ chẳng những xinh đẹp lại còn tốt bụng,dịu dàng như Sư Tôn của Ta vậy...

Hắc Nguyệt Nương mỉm cười

-Vậy à...

Nguyệt Y Thần nói tiếp

-Tỷ tỷ đang chờ Thập Nhị Tiên Trưởng của Tuyết Hạo Điện à?

Hắc Nguyệt Nương có chút ngượng ngùng,cúi đầu mỉm cười e thẹn như một thiếu nữ đang ở tuổi yêu đương.

-Ừm...Ta chờ chàng ấy đến ,để cùng nhau du ngoạn Tiên Cảnh...nhưng mà...Ta chờ đợi đã lâu rồi...mà chàng vẫn chưa đến... không biết có phải chàng ấy đã quên mất Ta rồi chăng?Ta cảm thấy tim đau nhói này...ư...

Hắc Nguyệt Nương đưa tay lên ôm ngực ,vẻ mặt u buồn khiến cho Nguyệt Y Thần hốt hoảng vì nàng biết thời gian của Hắc Nguyệt Nương không còn nhiều nữa.

Nguyệt Y Thần vội nói

-Không đâu,Thập Nhị Tiên Trưởng sẽ không quên Tỷ Tỷ đâu,Ngài ấy sẽ đến nhanh thôi...Ta,Ta...đi gọi ông ấy đến cho Tỷ nha,Tỷ phải chờ đợi đấy,phải chờ đấy...

Nguyệt Y Thần rời khỏi Huyễn Cảnh,vừa gặp Bảo Liên ,nàng đã quỳ xuống cầu xin

-Chân Nhân xin Người giúp đỡ,Sư Tôn của Ta muốn gặp lại Thập Nhị Tiên Trưởng,đây chắc chắn là tâm nguyện lớn nhất của Người,Nguyệt Y Thần xin dùng cả mạng này lập thề chỉ cần Chân Nhân giúp đỡ cho Sư Tôn của Ta được đạt ý nguyện ,Nguyệt Y Thần sẽ mãi mãi theo hầu Chân Nhân,mặc Người sai khiến.

Bảo Liên lúng túng nói

-Nguyệt cô nương xin đừng lạy nữa,Ta không có khả năng đưa Thập Nhị Tiên Trưởng từ Thời Không Diệt Thế tám oánh kia về được đâu à,huống hồ Hắn đã chuyển kiếp trở thành người khác rồi, không thể nào trở lại như xưa được.

Nguyệt Y Thần khóc lóc vẫn quỳ dập đầu nói

-Chân Nhân Ta xin Người, Chân Nhân là người duy nhất trên đời này có thể sử dụng được Thuật Thời Không Sinh Tử Môn, Người chắc chắn là có cách...

Cố Chánh Phương thấy tình cảnh đáng thương của Nguyệt Y Thần,Y cũng không thể đứng yên,cũng quỳ xuống cầu xin Bảo Liên giúp đỡ.

-Chân Nhân xin Người mở lòng từ bi,giúp đỡ cho Hắc Giáo Chủ...

Bảo Liên nhăn nhó mặt mày

-Các ngươi...Ta chỉ là một người phi thăng thất bại, không phải Thần Tiên có khả năng xoay chuyển càn khôn đâu à,nghịch thiên là nhận Thiên Kiếp đó a.

Khấu Nương nói

-Ể... không nhất thiết là phải xoay chuyển càn khôn,nghịch thiên cải số gì cả đâu.

Bảo Liên nhếch mép cười khẩy nói

-Ngươi có cách gì tốt hơn hả?đừng có nghĩ đến chuyện Dị Dung Thuật, trong Huyễn Cảnh này mọi vật đều phải trở lại hình dạng nguyên thủy a.

-Ai nói với Bánh Bao ngươi là Lão Nương nói đến chuyện Dị Dung thuật,Ta nói rằng không phải ở Trường Bạch Tiên đang có một Bạch Hồ Tiên tuấn mỹ đó sao?

Bảo Liên nghe xong mắt sáng quắc lên

-À há,Ta quên mất Hắn luôn a...Hắn có dung mạo tám phần giống Thập Nhị Tiên Trưởng,hiện tại còn xuất được mười chiếc đuôi rồi a...Để Ta truyền tin khẩn cấp cho Hắn...

Cố Chánh Phương ngơ ngác khó hiểu hỏi

-Ở Sư Môn của Ta có Hồ Tiên sao?

Bảo Liên cười hề hề nói

-Làm gì có Hồ Tiên nào ở đó,chỉ là một bằng hữu của Ta trên Tiên Giới,Hắn có dung mạo gần giống với Thập Nhị Tiên Trưởng thôi,khi nãy Khấu Nương Tử bà ấy nói nhầm thôi.

-Ớ...Ta ,Ta nói nhầm lẫn á...

Bảo Liên chu mỏ liếc mắt ra hiệu,Khấu Nương như chợt hiểu ra điều gì liền ấp úng nói

-Ờ,ờ Ta nhầm,là Tiên Giới mới đúng...

Dương Thiên Hạo vẫn đang ở Hậu Sơn Trường Bạch Tiên tìm kiếm tung tích của Thập Tam,nhận được truyền tin của Bảo Liên,Y vội vã dịch chuyển đến Địa Động.Trước khi bước vào Địa Động,Dương Thiên Hạo đã biến hình Bạch Hồ Tiên Trưởng, tóc trắng bạch kim ,y phục trắng tinh sang trọng,dung mạo đẹp hơn bội phần,lại có Ấn Tiên Ký,Cố Chánh Phương không thể nhận ra Y,mặc dầu trong lòng cảm thấy Bạch Hồ Tiên Trưởng trước mặt này có chút quen thuộc.

-"Vị Tiên Trưởng này dung mạo sao lại giống với Sư Tôn như vậy chứ?"

Bảo Liên thấy Dương Thiên Hạo đến liền thủ lễ cúi đầu nói

-Tiên Trưởng đã đến,Lão Nạp xin cảm tạ sự giúp đỡ này của Ngài.

Dương Thiên Hạo nói

-Chúng Ta là bằng hữu,giúp đỡ nhau là chuyện nên làm,Ta vào Huyễn Cảnh trước đã,mọi chuyện nói sau.

-Vâng,xin mời.

Dương Thiên Hạo đi vào Huyễn Cảnh thì thấy Hắc Nguyệt Nương đã không còn sức lực nữa,bà ấy ngồi tựa lưng vào một phiến đá,tay ôm bó hoa trắng ánh kim quang,gục đầu ,rũ mắt,vẻ mặt nhợt nhạt,tóc cũng phai màu, không còn tươi tắn,xinh đẹp như lúc Nguyệt Y Thần nhìn thấy nữa.

Dựa theo ký ức của Thập Nhị Tiên Trưởng,Dương Thiên Hạo gọi Hắc Nguyệt Nương là Hắc Nương Tử.

-Hắc Nương Tử!

Nghe tiếng người gọi tên mình,Hắc Nguyệt Nương cố nheo mắt nhìn lên,bà ta nhìn thấy một dáng người quen thuộc xuất hiện,y phục trang nhã ,khoác áo choàng lông hồ ly trắng tinh khôi,Ấn Tiên Ký của Tiên Trưởng sáng lấp lánh trên trán.Hắc Nguyệt Nương mừng rỡ, nước mắt lưng tròng.

-Thập Nhị Tiên Trưởng,cuối cùng Người cũng đến rồi.

Hắc Nguyệt Nương cố gắng lê tấm thân tàn để đứng lên,nhưng không thể đứng vững,ngã nhàu về trước.Dương Thiên Hạo dịch chuyển thần tốc đến bên cạnh ôm lấy Hắc Nguyệt Nương vào lòng.

-Cẩn thận!

Ký ức về Thập Nhị và Dương Thiên Hạo đan xen lẫn lộn trong tâm trí cho nên Hắc Nguyệt Nương không thể phân biệt được người mà bản thân mình đang nhìn thấy đây có thật sự là vị Tiên Trưởng mà mình luôn yêu thương mong nhớ hay không.

-Mùi hương quen thuộc,Ấn Tiên Ký uy nghiêm...là chàng rồi,chính là chàng,Thập Nhị...

Dương Thiên Hạo bế Hắc Nguyệt Nương lên cho ngồi vào lòng của mình,Y ngồi xuống tựa lưng vào phiến đá, hướng mặt ra hồ nước trong xanh .

-Là ta đây,Ta đến rồi...

Hắc Nguyệt Nương ánh mắt tràn đầy hạnh phúc vì chấp niệm suốt mấy trăm năm đã được toại nguyện,bà ta đưa tay vuốt lấy gương mặt tuấn mỹ của Dương Thiên Hạo khẽ nói.

-Chàng có thể hôn Ta không?

Dương Thiên Hạo nhìn Hắc Nguyệt Nương không chớp mắt, trong lòng không muốn nhưng vì thương xót cho hồng nhan bạc mệnh nên Y đã cúi mặt hôn lên môi của Hắc Nguyệt Nương.

-Ta yêu chàng Thập Nhị...

Hắc Nguyệt Nương rũ mi,khép mắt,bàn tay cũng trượt khỏi khuôn mặt của Dương Thiên Hạo.Y ngẩng lên một chút,rời môi khỏi Hắc Nguyệt Nương thì hình dạng của Hắc Nguyệt Nương cũng đã dần dần tan biến trở thành một đám bụi tàn lấp lánh,rồi thoảng theo làn gió biến mất,chỉ còn lại một đoá hoa trắng ánh kim quang rơi trên chân của Dương Thiên Hạo.Y nhặt đoá hoa lên hoá nó thành bụi cho bay vào gió.

-Nàng yên nghỉ đi.

Hắc Nguyệt Nương hoàn toàn biến khỏi Lục Giới,vì tự thiêu đốt bổn mạng rời bỏ luân hồi nên cả Vi Sinh Giới cũng không thể vào.

Dương Thiên Hạo rời khỏi Huyễn Cảnh,đạo bùa cũng tan biến,Nguyệt Y Thần đau lòng khóc không thành tiếng,lắp bắp nói

-Vị Tiên Trưởng này,cho Tiểu nữ hỏi,Sư Tôn của Ta ra đi có nhẹ nhàng không?

-Nàng ta đã mỉm cười rất hạnh phúc trước lúc tan biến,nguyện vọng đã hoàn thành.

-Hức,hức...Sư Tôn,Sư Tôn...hu hu...

Dương Thiên Hạo định rời khỏi Địa Động trở về Trường Bạch Tiên thì Cố Chánh Phương lên tiếng

-Tiên Trưởng xin Người dừng bước,Tiểu Bối có lời muốn cầu xin...

-Ngươi muốn nói gì?

-Tiên Trưởng,Nhân Giới hiện tại đang bị Tà Ma quấy nhiễu,một Kẻ Biến Dị Thần muốn Huyết Tế cả Trung Nguyên,năng lực của Hắn vượt xa Tu Sĩ Phàm Nhân,Ta xin Tiên Trưởng ra tay giúp đỡ,đánh đuổi Kẻ Gian.

Dương Thiên Hạo đi không ngoái đầu,lạnh lùng đáp

-Tiên ,Phàm khác biệt,Ta không thể can thiệp vào chuyện của các ngươi...

Lời vừa dứt, người cũng biến mất,khiến cho mọi người ngơ ngác,Bảo Liên nói

-Tiên Giới hẹp hòi, không quản chuyện của Nhân Giới,chúng Ta đừng trông mong gì ở bọn họ.

Sau khi sắp xếp mọi chuyện ở Trường Bạch Tiên,Dương Thiên Hạo và Bảo Liên đi đến Vô Ưu Sơn,Khấu Nương và Tiểu Lục Lạc ở lại Địa Động.

-Lão Nương pháp lực yếu kém không thể chống lại Dị Thần, không muốn theo làm vướng tay vướng chân các ngươi .

-Hừ ,chứ không phải ngươi sợ chết ư?

-Lão Nương sợ chết đấy rồi sao, nếu Ta đi ai chăm sóc cho Tiểu Lục Lạc hả?

Tiểu Lục Lạc vừa nhai bánh vừa nói

-Khấu Nương Tử cứ đi,Ta có thể tự chăm sóc mình được.

Khấu Nương bậm môi trợn mắt nhìn Tiểu Lục Lạc,khiến cho nó sợ chết khiếp

-Ngươi cần Ta bảo vệ mà,nói lại đi...

-Dạ,dạ,dạ,cần,cần...

Nguyệt Y Thần về Hắc Phong Đỉnh xem tình hình ở Giáo Đàn,Cố Chánh Phương rất muốn theo bảo vệ nàng nhưng Dương Thiên Hạo không để Hắn mang nội thương lại đi vào nguy hiểm nên ngăn cản.Để không phải mất nhiều thời gian dây dưa,Bảo Liên phải bấm bụng tặng cho Nguyệt Y Thần một Pháp Bảo Tiên Môn có thể giúp nàng chống lại một đòn tấn công của Dị Thần,cho nên Cố Chánh Phương mới an tâm để người mình yêu rời đi.

-Nếu Ngọc Hà bất ổn nàng hãy trở lại đây với Ta,đừng để bản thân mình bị thương.

-Ta hiểu rồi,chàng đừng lo cho Ta,chàng hãy yên tâm tịnh dưỡng,điều trị thương thế,sau khi ổn định lại Hắc Phong Đỉnh,Ta sẽ gửi truyền tin cho chàng.

...Vô Ưu Sơn...

Nhậm Nhã và Lý Tự Nhiên đánh nhau khiến cho chưởng lực bay loạn xạ,có những đòn đánh bay vào Vô Ưu Tự vô tình phá đi kết nối những góc trận,khiến cho trận suy yếu.Các vị Tông Chủ Đại Phái nhân cơ hội hợp sức phá trận ra ngoài.Bọn họ nghi vấn không biết người đánh với tên Quỷ Vương trên bầu trời kia là ai,chỉ nhận ra được y phục mà Hắn mặc chính là y phục của đệ tử nhập môn Trường Bạch Tiên.

-Đệ tử nhập môn Trường Bạch Tiên sao lợi hại đến như vậy a...

Trương Thế Long trố mắt cá há hốc mồm

-Hắn,Hắn, không phải là tên đệ tử thân truyền của Dương Thiên Hạo hay sao a,sao đã thăng cấp Linh Đan nữa rồi a?

-Tên Quỷ Vương kia phải chăng là Kẻ Biến Dị Thần đã lập Huyết Tế Trận khắp nơi mà chúng ta đang truy lùng.

-Thật khốn kiếp dám giăng bẫy dẫn dắt chúng Ta vào Trận Huyết Tế,Ta sẽ không tha cho ngươi...

Nhưng bọn họ chưa kịp định thần thì hơn mấy trăm con Quỷ Thi lại xuất hiện tấn công vào.

-Cẩn thận là Con Rối của Nhục Thể Hình Nhân Chú!

-Khốn kiếp Kẻ Gian Tà đã lợi dụng thi thể của các Đồng Đạo bỏ mạng trong trận chiến biến họ thành Quỷ Thi,đối phó với chúng ta.

-Là Quỷ Thi cấp cao có mang Huyết Chú,hãy cẩn thận đừng để nhiễm Độc Chú...

Lý Tự Nhiên đánh nhau với Nhậm Nhã,càng đánh càng hăng,đôi mắt đầy sát khí,nhuốm màu đỏ rực,vòng khí tức xung quanh cũng chuyển đổi như gần đến thời điểm đột phá Linh Đan Tuyệt Đại Hoàng Kim,khiến cho Nhậm Nhã kinh ngạc.

-Không thể nào,sao Hắn có thể...sao có thể thăng cấp Linh Đan chỉ trong vài ngày,Hắn không phải Phàm Nhân, không phải Ma Tộc,lẽ nào là...

Không chờ cho Nhậm Nhã suy nghĩ thêm,thời khắc đột phá Linh Đan của Lý Tự Nhiên đã đến,Thiên Kiếp bắt đầu hình thành,lần này cả một vùng Vô Ưu Sơn bị che kín bởi Lôi Trận,uy lực hủy diệt,khiến cho các Tu Sĩ,Tông Chủ trợn mắt kinh hãi.

-Thiên Kiếp của tên đệ tử Trường Bạch Tiên đó sao có thể đáng sợ đến như vậy?Năm xưa Lão Nạp thăng cấp đột phá Linh Đan Tuyệt Đại Hoàng Kim cũng không hình thành Lôi Trận đáng sợ đến như vậy a...

-Bằng Ni nghĩ rằng đây không phải là thăng cấp Linh Đan bình thường đâu.

Trương Thế Long kinh ngạc tột độ

-"Tên đệ tử này của Dương Thiên Hạo không phải Phàm Nhân đâu a."

-Đệ tử của Trường Bạch Tiên từ khi nào lại có một người có Linh Lực đáng sợ đến như vậy chứ?Lâm Tông Chủ ,người nói Ta nghe đi.

Lâm Ngạn Hữu hướng mắt nhìn đến Lý Tự Nhiên đang lơ lửng trên không trung giữa Trận Lôi Kiếp quầng vũ mà nhăn ấn đường.

-Ta không biết.

-"Hắn là ai chứ?Linh lực hơn cả Nhậm Nhã nữa a."

-Đừng quan tâm đến Hắn nữa ,tìm cách rời khỏi đây đi,nếu không chúng ta cũng sẽ chết vì Lôi Trận!

-Đám Quỷ Thi chết tiệt này...tránh đường cho Gia Gia...

Nhậm Nhã lần này không trốn tránh Lôi Trận vì nàng ta biết,nếu để yên cho Lý Tự Nhiên đột phá Linh Đan thì bản thân mình sẽ không toàn mạng,cho nên nàng ta đánh phá kết giới bao quanh Lý Tự Nhiên,cố giết Hắn trước khi Hắn chịu đựng mười hai đạo Sấm Sét đánh vào người.

-Muốn thăng cấp Linh Đan à,đừng hòng...yaa...

Lý Tự Nhiên nhắm nghiền mắt, ngồi toạ thiền giữa Lôi Trận ,chịu đựng mười hai đạo Sấm Sét đánh xuống và cả chưởng lực của Nhậm Nhã đánh vào.Một đòn Sấm Sét của Thiên Kiếp có thể đánh nát hồn phách của Tu Sĩ,làm trọng thương Tiên Nhân,làm đứt đoạn kinh mạch của Thần.Nhưng Lý Tự Nhiên lại có thể chịu đựng được mười đạo Lôi Lực đánh xuống người,Hắn chỉ ối ra vài ngụm máu tươi,điều này khiến cho những người chứng kiến không thể tin nổi.

-Hắn,Hắn không phải là Phàm Nhân...Hắn là thứ gì thế?

Nhậm Nhã không thể duy trì linh lực vừa đánh vừa tránh Lôi Trận cho nên đã bị trúng một đòn Sấm Sét vào người,rơi xuống Vô Ưu Tự.

Bọn Quỷ Thi bổng dưng đứng yên không động đậy,các Tu Sĩ nhân thời cơ tiêu diệt sạch bọn chúng.

-Tên Quỷ Vương đó đúng là kẻ Chủ Mưu điều khiển Rối,Hắn vừa bị đánh hạ thì bọn Quỷ Thi đã dừng hoạt động rồi a...

-Nhân lúc này tiêu diệt Hắn đi...

-Đừng manh động,Lôi Trận chưa kết thúc đâu...

-Tên đệ tử đó của Trường Bạch Tiên sau khi đột phá Linh Đan thì sẽ trở thành cái thứ gì đây hả?

-Là trung hay gian hỏi Lâm Tông Chủ kia!

Lâm Ngạn Hữu vẻ mặt bây giờ đã tối sầm,Hắn nói

-Đó không phải là đệ tử của Trường Bạch Tiên,đệ tử nhập môn không thể có năng lực mạnh mẽ như vậy,Hắn chỉ là kẻ giả mạo mà thôi.

Nhậm Nhã sau khi bị trúng Đạo Sấm Sét đã trở lại hình dạng ban đầu,nhưng tóc của nàng ta đã bị bung xoã,tóc mái che khuất đi gương mặt diễm lệ.Để không bị tia sét văng trúng,Nhậm Nhã đành phải sử dụng Chú Thuật của Tông Môn mở kết giới chống lại.Các Tu Sĩ có mặt vừa nhìn thấy kết giới với vòng linh quang hiện ra phù hiệu đám mây trắng viền kim quang lấp lánh thì há hốc mồm kinh ngạc.

-Đó,đó không phải là Phù Hiệu Tông Môn của Trường Bạch Tiên à?Tên Quỷ Vương kia lại là người của Trường Bạch Tiên sao?

-Trường Bạch Tiên của các ngươi rốt cuộc là có âm mưu gì hả?Lâm Ngạn Hữu giải thích đi.

Lâm Ngạn Hữu cùng vài vị Trưởng Lão của bổn môn cũng kinh ngạc không kém.

-Ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả,Ta cũng như các vị nhận được tin khẩn cấp của Vô Ưu Tự mới đến đây tiếp viện, không biết tên đó là ai?

-Hừ,một câu không biết thì có thể rũ bỏ trách nhiệm hay sao,Lâm Tông Chủ ngươi xem thường chúng ta quá rồi.

Một vị Trưởng Lão của Trường Bạch Tiên nói

-Các vị xin bình tĩnh, trước tiên phải xác định danh tính của Kẻ Gian đó đã,chưa chắc gì Hắn là người của Trường Bạch Tiên chúng tôi.

-Phải đó,chuyện lén học Chú Thuật của các Tông Môn khác cũng đâu phải là hiếm xảy ra,chư vị nên làm rõ mọi chuyện rồi hãy kết tội.

-A Di Đà Phật,Lão Nạp cũng nghĩ như vậy,chúng ta nên chờ cho Lôi Trận kết thúc,rồi hãy xử lý cả hai tên Bí Ẩn đó.

Lý Tự Nhiên đột phá Linh Đan,phát khí tức mạnh bạo ra xung quanh,hất bay đám Tu Sĩ Trung Nguyên,có kẻ không thể chịu nổi sức công phá ,mà vỡ cả Linh Đan.

-Yaa...

-Uỳnh!

-Á...

Lý Tự Nhiên thay đổi y phục,mặc vào một bộ giáp chiến màu đỏ ,hộ giáp chân tay bằng vàng,áo choàng bay phấp phới,giữa trán là một vệt đỏ như chân hương, dài nửa ngón tay.

Đám Tông Chủ,Trưởng Lão Đại Phái,cao thủ Tán Tu đều há hốc mồm,vì không nhận định được kẻ trước mắt này là Người,Yêu,Ma,hay Thần.

-Đột phá rồi, khí tức mạnh bạo quá...Ta không thể nhận biết được Chân Thân của Hắn là gì a.

-Hắn chắc chắn không phải người...

Lý Tự Nhiên tung một chưởng đánh xuống Nhậm Nhã,liền phá vỡ kết giới đang bảo vệ nàng ta.Nhậm Nhã liền đỡ lại đòn tấn công,sự dao động của hai khí tức khi chạm nhau,đã thổi bật làn tóc rối của Nhậm Nhã hất về sau,cũng vì vậy mà gương mặt tú lệ của nàng lộ ra khỏi mái tóc đang che phủ.

-Ớ..nhìn kìa không phải là Nhậm Nhã Tiên Tử của Trường Bạch Sơn sao?

Đám đồng đạo lại một phen kinh ngạc, không ngờ tên Quỷ Vương làm loạn suốt mấy ngày qua lại chính là một nữ hiệp nhu nhã của Tông Môn Chính Phái.Lúc này trong đám đông cũng vang lên tiếng nói của nữ nhân

-Các vị Tiên Nhân xin các vị giúp Tiểu Nữ lấy lại công bằng, Tiểu Nữ là Giang Kiều Nhạn người Vi Sơn Trấn,Tỷ tỷ của Ta là Giang Kiều Tịch đã bị Ả tiện nhân Nhậm Nhã kia hại chết,Thiết Nhất Huyền Tông Chủ của Tử Y Môn và Ả ta có cấu kết với nhau đã lập trận Huyết Tế và Càn Khôn Liệt Hoả nhầm ám hại các Tu Sĩ trên giang hồ khi đến Vi Sơn Thành.Chính là Ả,kẻ chủ mưu độc ác!

Các vị Tông Chủ Đại Phái nhìn nhau.

- Thì ra là vậy,đó là tại sao lúc chúng ta bị vây ở Vi Sơn Thành,Nhậm Nhã lại có thể đi vào Càn Khôn Liệt Hoả Trận.

-Khi đó Ta có chút nghi vấn ,bây giờ thì rõ rồi.

-Hả,ác đến thế sao?Lâm Tông Chủ, ngươi có lời nào giải thích không hả?

-Trường Bạch Tiên các ngươi đúng là mầm hoạ của Trung Nguyên,còn dựng lên một Kẻ Biến Dị Thần nhầm trút hết tội lỗi đã gây ra sao,muốn chối tội sao?

Trong số những Tu Sĩ đang có mặt,một nhóm người manh động đã ra tay đánh Nhậm Nhã.

-Ác phụ,ta phải trả thù cho môn phái của ta...đền mạng đi.

-Giết ả đi!

Nhậm Nhã bị lộ thân phận giữa quần hùng mấy trăm người, không thể chối cãi,đành phải đánh trả quyết liệt tìm đường thoát thân.

Lâm Ngạn Hữu rất muốn che chở cho nàng để tìm hiểu sự việc,nhưng vì Hắn đang ở cương vị Tông Chủ của một Tông Môn, không thể vì một phản đồ mà để toàn môn phái bị đồng đạo bài trừ.Hắn lên tiếng

-Nhậm Nhã sư muội,hãy xuôi tay chịu trói đi,đừng sai càng thêm sai,khiến cho Sư Môn bị hủy hoại thanh danh,nếu không Ta đành phải vì nghĩa diệt thân ,thanh lý môn hộ.

Lý Tự Nhiên thấy đám Tu Sĩ bên dưới phản công đánh Nhậm Nhã thì cười khẩy,khoanh tay trước ngực xem náo nhiệt.

-Hừ,xem các ngươi diễn trò một chút vậy.

Nhậm Nhã biết một khi bản thân đã nhập Ma Đạo thì chẳng còn đường để quay đầu,nên lạnh lùng đáp.

-Thanh lý môn hộ ư?Có bản lĩnh thì đến giết Ta đi...nếu không,Bổn Toạ cũng chẳng để các ngươi toàn mạng.

Tuy Nhậm Nhã đã bị thương nhưng trong người vẫn còn đoạn Cốt Quỷ của Hoàng Gia Ma Tộc,linh lực cao hơn những Tu Sĩ Phàm Nhân kia.Cứ một người xông lên thì một người bị nàng đánh chết,mười người xông lên thì mười người chết.

Đại Sư của Vô Ưu Tự lên tiếng

-Lâm Tông Chủ chỉ giỏi nói miệng thôi sao,còn không mau tiêu diệt tên phản đồ của Trường Bạch Tiên các ngươi đi.

-Các vị đạo hữu,Ả đã biến thành Quỷ Vương,linh lực cường hãn,cùng hợp sức tiêu diệt Ả đi...

Lâm Ngạn Hữu bất đắc dĩ phải ra tay cùng các vị Tông Chủ khác đánh với Nhậm Nhã.

Vì sự kết hợp giữa các cao thủ Đại Phái quá lợi hại,cho nên Nhậm Nhã cuối cùng cũng bị đánh trọng thương,lần này thì nàng ta không còn khả năng chống cự được nữa,nằm thoi thóp giữa vòng vây Tu Sĩ đang hừng hực sát khí.

-Giết ả đi,giết ả đi!

-Trả thù cho những người vô tội đã chết.

-Đây chính là kết cục của những kẻ nhập Ma Đạo,Nhậm Nhã đi chết đi...yaa...

-Vù...keng!

Khi một người trong đám phẫn nộ kia đâm kiếm đến để kết liễu Nhậm Nhã thì một Khoái Đao ngăn cản lại gạt bay đi.

-Lâm Tông Chủ, ngươi làm thế là có ý gì?muốn cứu ả độc ác này sao?

-Trường Bạch Tiên các ngươi muốn bao che Tà Ma hả?muốn chống đối lại với tất cả Tu Sĩ Trung Nguyên sao?

Lâm Ngạn Hữu thu lại Khoái Đao nói

-Nhậm Nhã dù sao cũng là đệ tử của Trường Bạch Tiên nếu có xử tử cũng phải theo Môn Quy của Trường Bạch Tiên ta xử lý,kẻ này phản môn nhập Ma ,giết hại đồng môn ,đồng đạo,tội ác sâu hơn biển không thể dung thứ , phải dùng cực hình cao nhất của Môn Quy xử tội ,trói vào cột đồng trước Chấp Pháp Điện dùng thiên đao vạn kiếm để lăng trì.

Một số Tu Sĩ nghe qua cảm thấy hả dạ nói

-Đúng,phải xử lăng trì,Môn Quy thật nghiêm minh!

Nhưng một số Tu Sĩ khác lại nghi ngờ nói

-Hừ,rõ ràng là các ngươi muốn kéo dài thời gian,tại sao phải đưa Nhậm Nhã về Trường Bạch Tiên để xử tội,mà không xử tử ả ngay tại đây,hay Lâm Ngạn Hữu ngươi muốn tính kế sách gì nữa?

-Đúng đó,nếu muốn xử lăng trì thì cứ lăng trì Ả tại đây,chúng ta muốn xẻo thịt Ả ra từng mảnh.

-Phải đó,xử lăng trì Ả đi...

Đám đông hô hào xông vào Nhậm Nhã, người lấy kiếm,kẻ dùng đao, người dùng chủy thủ,móc câu,trảo thủ...chen lấn nhau đâm vào người của nàng ta.Sự hung hăng đó làm cho Lâm Ngạn Hữu và đệ tử của Trường Bạch Tiên cũng không thể cản nổi.

-Đừng mà,các vị đạo hữu xin bình tĩnh...

-Á,á...aaaa...

-Choang!

-Á...

Một kết giới mạnh bạo bằng linh quang xanh lam giáng xuống đất ,đánh văng đám người Tu Sĩ kia ,che chở cho Nhậm Nhã,kết giới mạnh đến độ có vài Tu Sĩ chưởng phá cũng không thể lay chuyển nổi.

-Yaa...là ai hả,sao dám bao che cho nữ Ma Đầu này?

Từ trên không trung đã xuất hiện hai người,một người y phục xanh dương và một người y phục trắng tay cầm quạt giấy.

-Ơ...đó là...Dương Thiên Hạo và Bảo Liên Chân Nhân!

Trương Thế Long nhếch mép cười khẩy

-Có gì hay ho chứ,các ngươi tưởng Hắn là Thần Tiên đắc đạo hả?

Dương Thiên Hạo vừa đến đã nhận ra khí tức của Nhậm Nhã,thấy đám Tu Sĩ vây chặt nàng đâm chém ,Y liền mở kết giới bảo vệ đệ tử của mình.

Bảo Liên ngó sang thấy Lý Tự Nhiên đứng lơ lửng trên không trung trong bộ giáp chiến Dị Thần thì trợn tròn mắt,điếng cả hồn.

-Hước, không phải may mắn vậy chứ?Ta đến tìm Kẻ Biến Dị Thần chứ không phải tìm Dị Thần đâu à.Dương Thiên Hạo...bên kia ... người đó...

Dương Thiên Hạo không để ý bay xuống đám đông nói

-Khí tức của Hắn mạnh mẽ nhưng không hề ra tay với đám đồng đạo có thể không phải kẻ gây hại,Ta xuống xử lý chuyện của Nhậm Nhã trước đã,Chân Nhân để ý Hắn đi.

-Hả,Ta,Ta sao?Hước...ánh ,ánh mắt gì thế này?Có nên...Chiếu,Chiếu...Chân Thân của Hắn không nhỉ?Ơ ...mà sao nhìn mặt của Hắn quen thế nhỉ?

Dương Thiên Hạo hạ chân đáp xuống đất,thu lại kết giới đang bảo vệ Nhậm Nhã,đám đồng đạo và các Tông Chủ Đại Phái cũng không dám manh động.

-Dương Trưởng Lão, ngươi đã từ Tiên Giới trở về rồi ư?

-Không cần đến Pháp Bảo Tiên Môn Lục Sinh Chiếu nữa,chúng ta đã tìm ra được Kẻ Biến Dị Thần rồi,chính là đệ tử thân truyền của ngươi,Nhậm Nhã.

Lâm Ngạn Hữu,A Minh vội chạy đến thi lễ cúi đầu

-Sư Tôn, Người đã trở về!

-Ừm!

-Sư Tôn,Nhậm Nhã Sư Muội,quả thật đã biến Quỷ,nhập Ma Đạo,mọi chuyện đều diễn ra trước mắt của võ lâm đồng đạo,Đệ Tử thân làm Sư Huynh cũng không thể nào bao che cho Muội ấy.

Dương Thiên Hạo mặt vẫn không có chút biểu cảm gì,Y đi đến gần Nhậm Nhã nói

-Ai đã giúp cho Ngươi hoán linh đổi cốt?

Nhậm Nhã nằm trên đất,ho vài tiếng,mỗi lần như thế đều ói ra máu,máu trào ra hai mép miệng đỏ tươi,y phục trắng tinh khôi hiện tại đã chuyển màu đỏ vì thân thể của nàng chằng chịt những vết thương.Đôi mắt của nàng trong veo,hàng mi khẽ run run,nàng mỉm cười nói

-Sư Tôn,đệ tử có tội ,đã nhập Ma hoá Quỷ chỉ vì muốn có được một thân bất tử linh lực cường hãn,ặc,ặc...đệ tử sai rồi,đệ tử xin Sư Tôn tha thứ...ặc...

Nước mắt hoà máu chảy xuống bên hai khoé mắt tạo thành huyết lệ,khiến cho gương mặt xinh đẹp của Nhậm Nhã trở nên đáng sợ.Nàng khóc nức nở vì khi đó nàng không còn sự lựa chọn nào cả,nếu bị Bàng Tông Chủ phá hủy Linh Đan,nàng sẽ mất hết tất cả,nhưng nếu nghe theo lời của Kẻ Biến Dị Thần nhập Ma Đạo,hoán linh đổi cốt ,nàng sẽ có con đường thăng tiến trong Giới Tu Tiên.

-Sư Tôn,đệ tử biết mình không thể siêu độ ,oán hồn sẽ bị kéo vào Địa Ngục Vô Gián mãi mãi không siêu sinh,nhưng xin Sư Tôn niệm tình Sư Đồ bao năm qua,xin Sư Tôn cho đệ tử gặp mặt Cố Chánh Phương lần cuối,huynh ấy và Nguyệt Y Thần bị giam lỏng ở Rừng Thông Hậu Sơn...ặc...

Dương Thiên Hạo nói

-Ta đã đưa hai người bọn họ ra ngoài rồi,Chánh Phương hiện tại đang bế quan,Ta không thể thực hiện nguyện vọng của ngươi được.

-Hức,hức...ặc ặc...Chánh Phương...

-Nói,Kẻ Biến Dị Thần là ai?kết giới ở Rừng Thông Hậu Sơn Trường Bạch Tiên là kết giới mạnh bạo , với Tu Di của Ngươi không thể có khả năng lập ra.

Nhậm Nhã liếc mắt nhìn vào đám đông,môi mấp máy chưa thành lời thì .

-Bùm!

-Cẩn thận!

Cả thân xác lẫn hồn phách của nàng ta đều nổ tung,sức công phá mạnh bạo kèm theo Độc Chướng,tuy nhiên Dương Thiên Hạo đã kịp mở lá chắn linh quang cản lại cho nên Độc Chướng không văng vào đám đông đồng đạo.

-Hừ thật không ngờ Ả Độc Phụ này lại tự bạo ,muốn gieo Độc Chướng vào người chúng ta,quá tàn ác rồi.

Dương Thiên Hạo nghiến răng nghiến lợi,hai tay nắm chặt thành quyền,vì tận mắt chứng kiến vị đệ tử thân truyền của mình có kết cục bi thảm như vậy.

-Khốn kiếp, Kẻ Gian Tà đã yểm Tử Chú vào đoạn Quỷ Cốt kia,Hắn hủy hoại Nhậm Nhã hòng bịt miệng và đổ hết tội lỗi lên nàng ta.

Đám đồng đạo thấy được Nhậm Nhã đã đền tội nhưng vẫn tính mọi tổn thất lên Trường Bạch Tiên.

-Dương Thiên Hạo, ngươi là Sư Tôn của Ả ,nay đệ tử của ngươi gây ra tội ác khiến cho dân chúng lầm than,Tu Sĩ,môn phái bị tổn hại,giờ tính sao hả?

A Minh lên tiếng bảo vệ Sư Tôn của mình

-Mọi chuyện đều là do Nhậm Nhã gây ra,sao các ngươi lại đổ tội lên người của Sư Tôn ta,Nhậm Nhã giờ đã chết rồi,các ngươi muốn tính sổ thì đi theo nàng mà tính.

-Hừ , Trường Bạch Tiên các ngươi cá bè một lứa,bênh vực lẫn nhau,nuôi dưỡng ra Tà Ma Ngoại Đạo có xứng là Chính Phái gì nữa.

Lâm Ngạn Hữu nói

-Chư vị xin bình tĩnh,Tô Hà cũng bị Huyết Tế Trận hoành hành, Trường Bạch Tiên chúng tôi cũng tổn thất nghiêm trọng,đâu phải được an bình.

-Hoạ là do các ngươi gây ra,bồi thường ngân quan,linh thạch cho chúng ta đi.

A Minh nói

-Hừ,hoá ra các người cũng chỉ là những kẻ cơ hội,muốn tiền à,đi tìm Nhậm Nhã mà đòi.

Đám đông ồn ào cãi vã khiến cho Dương Thiên Hạo bực cả người,Y phát chưởng đánh nổ một tản đá lớn để giữ trật tự.

-Uỳnh!

-Các ngươi im lặng đi,Kẻ Biến Dị Thần không phải là Nhậm Nhã,nàng ta cũng chỉ là một quân cờ thế mạng mà thôi,Nhậm Nhã chỉ là thân Nửa Quỷ Nửa Người không có khả năng dụng được Huyết Tế Trận bậc cao hay điều khiển Càn Khôn Liệt Hoả Trận,kẻ đứng sau mọi chuyện vẫn chưa lộ thân phận đâu.

Mọi người xôn xao

-Gì, gì chứ...Kẻ Biến Dị Thần vẫn chưa xuất hiện ư? không phải Nhậm Nhã đã biến Quỷ Vương làm ra mọi chuyện hay sao?

-Ta cũng có nghi vấn,nếu Ả ta đã Biến Dị Thần tại sao lại có hình dạng Quỷ Vương chứ?

-Các ngươi đừng để Hắn dắt mũi,suy cho cùng thì Hắn cũng muốn chối bỏ bồi thường mà thôi.

Trương Thế Long gân cổ cải lại

-Không có bồi thường gì cả, Trường Bạch Tiên chúng Ta không có lập Huyết Tế Trận,ngươi đừng trông mong.

Vị Cao Tăng của Vô Ưu Tự nói

-Nếu kẻ Biến Dị Thần không phải là Nhậm Nhã vậy Dương thí chủ có cách nào vạch trần thân phận của Hắn hay không?

-Có,dùng Lục Sinh Chiếu pháp bảo của Tiên Giới.

Dương Thiên Hạo ngước mắt nhìn lên Bảo Liên.

-Bảo Liên Chân Nhân,có thể dùng Lục Sinh Chiếu tìm ra Kẻ Biến Dị Thần ngay bây giờ không?

Lý Tự Nhiên khi thấy Dương Thiên Hạo xuất hiện cùng một vị công tử kỳ quái thì trong lòng có chút khó chịu.Ánh mắt Hắn nhìn Y không rời,khoé mắt ửng hồng như ngậm nước,tim thổn thức có chút ấm ức,lại có chút vui mừng.

-"Là Người, Người trở về rồi,dáng vẻ đó, gương mặt đó,sao có thể...sao có thể nói ra những lời khiến cho Ta đau lòng như vậy?Tại sao lại muốn Ta bị hủy diệt,ký ức đó là giả có đúng không?Dương Thiên Hạo!"

Nhìn thấy Dương Thiên Hạo không để ý đến mình thì đã vội bay xuống đến bên cạnh Nhậm Nhã,trong lòng của Lý Tự Nhiên lại tăng thêm sự ganh tị,mắt liếc xéo Bảo Liên,sắc bén như muốn cắt đôi cả bầu trời.

Dương Thiên Hạo chưa nhận được câu trả lời của Bảo Liên thì nhìn thấy dáng người quen thuộc của Thập Tam.Bấy giờ Y mới giật mình thản thốt

-Ngươi!sao có thể?

Dương Thiên Hạo bay lên trời đứng lơ lửng đối diện với Lý Tự Nhiên.

Lúc này gương mặt của Lý Tự Nhiên vẫn còn những vết chàm, nhưng giữa trán đã có thêm một vệt đỏ kỳ quái khiến cho Dương Thiên Hạo kinh ngạc.

-Thập Tam,sao ngươi lại ở đây?Sao ngươi có thể ngự gió đứng được trên không trung?

Bảo Liên khẽ nói

-Hắn là đệ tử thân truyền mới thu nhận của ngươi đó hả?Hắn là Dị Thần đó,đừng đứng gần quá!

Dương Thiên Hạo kinh ngạc

-Gì chứ?Chân Nhân nói gì?Hắn sao có thể là Dị Thần?

-Ngươi nhìn kỹ thêm nữa đi, những đường nét gương mặt trông giống ai hả?Lục Sinh Chiếu không dụng được với Hắn lúc này đâu à...nếu Hắn nổi điên,bọn người bên dưới không toàn mạng đâu,huống chi thân phận Hồ Tiên của ngươi có chút khó giải thích a.

Dương Thiên Hạo bấy giờ mới nhận ra Thập Tam giống Lý Tự Nhiên,môi của Y run rẩy,mắt phượng phím hồng,mũi lại nghe cay cay.

-Ngươi... chính là Hắn sao?

Lý Tự Nhiên khó hiểu nhưng không quan tâm,Hắn nói

-Sư Tôn,đã lâu không gặp... trong thời gian Người đi vắng,Ta đã gặp rất nhiều chuyện...Ta đã...

-Sựt!

Một phiến lá bằng linh quang trắng đột nhiên bay thẳng đến đâm xuyên qua ngực của Lý Tự Nhiên khiến cho Hắn lẫn Dương Thiên Hạo,Bảo Liên cũng bất ngờ.

Hắn chậm rãi nhìn xuống ngực mình thì tấm giáp bảo hộ đã bị đâm thủng,máu tuông ra.Ánh mắt ngạc nhiên,khó hiểu của Hắn chứa một tia đau xót nhìn Dương Thiên Hạo nói

-Bạo Vũ Phi Diệp!tuyệt kỹ của Người!

Một tiếng nói vang lên từ phía dưới nơi đám đồng đạo đang ngẩng đầu quan sát ba người trên không trung.

-Là Hắn,Kẻ Biến Dị Thần,Hắn đã đánh bại Nhậm Nhã, chính là Hắn!Giết Hắn đi nếu không Hắn sẽ Diệt Thế!

Đám đồng đạo bị kích động,phần vì sợ chết,phần vì muốn giành được lợi thế trước nên đồng loạt phát chưởng,thi kiếm tấn công vào Lý Tự Nhiên.

-Giết Hắn đi...yaaa...

Bảo Liên hoảng vía

-Thôi hỏng rồi,Kẻ Biến Dị Thần này thật giảo hoạt,Ta còn chưa soi Lục Sinh Chiếu vào Hắn,Hắn đã ra tay tìm kẻ thế mạng trước rồi a...

Lý Tự Nhiên phát công đánh cho bọn đồng đạo kia rơi rụng như lá mùa thu,cứ một kẻ bay đến là một đám bị đánh văng .

-Muốn giết Ta sao...tìm chết...yaaa...

-Uỳnh ùynh...

-Á...

Nhìn thấy Lý Tự Nhiên tàn sát nhân sĩ,Dương Thiên Hạo không thể đứng yên,liền phát công ngăn cản.

-Dừng tay,Ta bảo Ngươi dừng tay!

-Hước!

-Ầm!

Lý Tự Nhiên không tránh đòn chưởng ra từ Dương Thiên Hạo,nên trúng trọn một đòn,văng ra một đoạn,ói cả máu miệng.

Hắn nhoẻn miệng cười lạnh một cái,ánh mắt tối sầm,đỏ rực

-Sư Tôn,Người vô tình thật,dù là kiếp trước hay hiện tại, Người đều muốn tiêu diệt Ta sao?

Dương Thiên Hạo bỡ ngỡ

-Ngươi...Ngươi đúng là Hắn...Lý .Tự.Nhiên!

-Người muốn giết Ta?

Đám đồng đạo còn muốn xông lên đánh Lý Tự Nhiên nhưng Bảo Liên đã giáng một đạo bùa áp chế xuống ngăn lại.

-Các ngươi làm loạn đủ chưa?mau chạy đi,Hắn là Dị Thần Diệt Thế đấy...cút hết đi...

Đệ tử của Long Sơn Trấn luôn tuân theo lệnh của Sư Thúc Tổ mình nên nhanh chóng rời đi.

-Sư Thúc Tổ nói không sai bao giờ,chạy thôi...

Thấy đệ tử của Bách Kiếm Môn rời đi,mấy môn phái nhỏ cũng lục đục bỏ chạy hết

-Ngọc Liên Sơn và Bách Kiếm Môn đi rồi,chúng Ta ở lại cũng không đánh nổi Hắn đâu chạy thôi...

Không bao lâu thì đám đồng đạo chỉ còn lại mấy chục người ,có các vị Tông Chủ Đại Phái và đệ tử Trường Bạch Tiên.

Dương Thiên Hạo mấp máy môi

-Ta,Ta không có...

Lý Tự Nhiên đã tức giận lên đỉnh điểm Hắn vận công phát chưởng đánh đến Dương Thiên Hạo và Bảo Liên.

-Yaaa...

-Á...Hắn nổi điên thật rồi...

Cả ba đánh nhau loạn xạ trên bầu trời,chưởng lực của Lý Tự Nhiên đánh nát cả Vô Ưu Sơn,Bảo Liên cũng không địch nổi sức công phá của đòn tấn công,bị Lý Tự Nhiên đánh thương tích văng xuống đất,Ngụy Cẩm vội đỡ Y lại.

-Sư Thúc Tổ!

-Tổ cái gì mà Tổ chạy đi,về Long Sơn dẫn dắt đệ tử trốn vào Tu Linh Động,nhanh.

-Nhưng còn Người?

-Ta phải ngăn Hắn Diệt Thế lần nữa...đi...

-Vâng,đệ tử tuân lệnh!

Các vị Tông Chủ còn lại cũng không thể nán lại xem trận đánh,vội rời khỏi Vô Ưu Sơn.

Dương Thiên Hạo triệu ra Xích Long Kiếm đánh phá những chưởng lực của Lý Tự Nhiên.

-Cuồng Đồ, ngươi dừng tay đi!

Lý Tự Nhiên hừng hực lửa giận ,quát lớn

-Dừng tay ư?Sư Tôn thế sao ngươi không dừng tay?sợ Ta Diệt Thế à?Thế thì Ta sẽ Diệt Thế vậy!yaaa...

Khí tức của Lý Tự Nhiên lại tăng lên,càng mạnh bạo hơn,Dương Thiên Hạo phải biến hình Hồ Ly Tiên ,tung ra mười chiếc đuôi mới có thể cản phá đợt phát khí tức kia.

-Yaaa...

-Uỳnh!

Đám đệ tử của Trường Bạch Tiên há hốc mồm kinh hãi

-Hước... Dương Trưởng Lão là,là Hồ Ly Tiên ư?

Trương Thế Long mặt vặn vẹo,xanh xanh đỏ đỏ,mím môi

-Hoá ra là thế,Ta luôn thua Hắn về mọi mặt là vì xuất thân của Hắn hiển hách đến như vậy,uất ức của Ta cũng đã được lý giải rồi a.

Lâm Ngạn Hữu ra lệnh cho các Trưởng Lão và đệ tử rời khỏi nơi nguy hiểm.

-Về Trường Bạch Tiên...đi mau...

-Tuân lệnh!

Tất cả đều đã rời đi,Vô Ưu Sơn chỉ còn lại Bảo Liên ngồi dưỡng thần trong kết giới bảo vệ và hai người đang đánh nhau trên trời .

-"Hừ tên giảo hoạt,châm ngòi đại chiến rồi bỏ chạy...Ta sẽ không để ngươi yên thân đâu...grr..."

Lúc này những dãy núi đột nhiên phát nổ,tạo thành một chuỗi liên hoàn xông đến Vô Ưu Tự.

-Choang!

Thiên Huyết bất ngờ xuất hiện bay đến bên Lý Tự Nhiên,theo phản xạ Hắn cầm lấy Ma Đao chống đỡ lại Xích Long Kiếm của Dương Thiên Hạo.Bảo Liên giật nảy mình khó hiểu

-Á,kỳ,kỳ quái thật,Thiên Huyết sao lại xuất hiện ở đây hả?

Thiên Huyết là Ma Đao của Ma Tôn luyện thành so với Xích Long Kiếm mạnh hơn cả ngàn lần.Lý Tự Nhiên lại sử dụng nó một cách rất thành thục,Hắn chém gãy cả Xích Long Kiếm,làm cho Xích Long bị tan biến.Dương Thiên Hạo dùng đuôi đánh trả,cả hai đánh ngang tài ngang sức

-Tên nghịch đồ...yaaa...

-Sư Tôn,chỉ mất một thanh kiếm thôi đã nổi giận như thế rồi à...nếu Ta chặt đứt hết đuôi của Người thì sao hả?

-Choang!

Thiên Huyết chém một đường làm cho Thời Không Nhân Giới rách toạc ra một đường kéo dài từ Vô Ưu Sơn đến Yến Thành.

Thiên Oán xuất hiện,Địa Ngục Vô Gián mở ra,Lệ Quỷ,Quỷ Hồn trôi nổi theo lửa Địa Ngục tràn ra ngoài,biến Vô Ưu Sơn thành núi lửa,bầu trời bị lửa bao phủ nhuộm đỏ như máu.

Bảo Liên trợn trừng mắt

-Khốn kiếp...đây mới là mục đích thật sự tại sao Thiên Huyết lại xuất hiện ở đây ...grr...Kẻ Biến Dị Thần muốn mở Thiên Oán kết nối Địa Ngục Vô Gián...

Bảo Liên dụng Chú Thuật để vá lại vết rách Thời Không,thu ngắn cửa Địa Ngục lại chỉ còn một đoạn trên bầu trời Vô Ưu Sơn.

Dương Thiên Hạo vừa đánh nhau với Lý Tự Nhiên vừa tiêu diệt Lệ Quỷ và Quỷ Hồn trôi nổi.Lý Tự Nhiên cũng kinh ngạc không kém vì bản thân Hắn không biết mình có thể mở ra Thiên Oán kết nối cửa Địa Ngục

-Sao lại như vậy?

Dương Thiên Hạo bị Lệ Quỷ cắn vào vai để lại vết thương rướm máu,Lý Tự Nhiên nghe tim nhói một cái,vẻ mặt không giấu được biểu cảm lo lắng,Hắn dừng tay không đánh nữa.

-Sư Tôn cẩn thận!

-Hừ,mèo khóc chuột,mau đóng Thiên Oán lại cho Ta.

-Ha ha ha...Ta sao phải nghe lời Người chứ?

-Ngươi!

Ngay lúc đó Sinh Ca xé Thời Không đột nhiên bay ra tấn công Lý Tự Nhiên,may là Hắn tinh ý lấy Thiên Huyết đỡ lại,cú va chạm giữa hai thanh Đao tạo ra một trận chấn động khiến cho Lệ Quỷ,Quỷ Hồn bị quét sạch,đám Quỷ bên Thời Không Địa Ngục Vô Gián khiếp sợ không dám tràn qua nữa,chúng ngấp nghé ở vết rách Thời Không chờ thời cơ.

Sinh Ca bay lơ lửng bên cạnh Dương Thiên Hạo trước sự ngỡ ngàng của Y.

Bảo Liên bên dưới nhờ có kết giới chống đỡ nên không bị gì,Y nói

-Trong khí tức của ngươi có khí tức của Lãnh Mộ Tuyết,Sinh Ca mới bảo vệ Ngươi.

-"Sinh Ca từ xa ngàn dặm trên Đỉnh Trường Bạch Sơn sao lại xé được Thời Không mà đến đây chứ? Lãnh Mộ Tuyết nhún tay vào sao? không thể nào!"

Lý Tự Nhiên cười khẩy vẻ mặt khinh thường nói

-Sư Tôn, Người thật lắm trò, Người muốn diệt Ta hả?thế thì đệ tử theo bồi cùng Người...yaa...

Lý Tự Nhiên dùng Thiên Huyết đấu với Sinh Ca trong tay của Dương Thiên Hạo,trận đánh long trời lở đất, san bằng cả nửa cụm núi Vô Ưu.Nhưng Lý Tự Nhiên không phải là Chủ Nhân của Thiên Huyết ,khí tức Dị Thần của Hắn không duy trì điều khiển được Thiên Huyết trong thời gian dài,Thiên Huyết bắt đầu phản phệ,chống đối Lý Tự Nhiên,quay lại đả thương Hắn.

-Á!

Vì quá bất ngờ nên Lý Tự Nhiên bị Thiên Huyết đâm một nhát vào bụng,Hắn dùng linh lực đẩy văng Ma Đao ra.

-Khốn kiếp...Ma Đao chết tiệt lại phản phệ Ta lần nữa a...

Thấy Thiên Huyết lại muốn tấn công vào Lý Tự Nhiên,Dương Thiên Hạo ném Sinh Ca ra cản phá nó.

Lý Tự Nhiên không giữ vững linh khí dưới chân, không ngự được gió ,rơi xuống đất,Dương Thiên Hạo bay theo phóng đuôi để quấn giữ lấy Hắn, nhưng một lực hút cực mạnh đã kéo Lý Tự Nhiên về một hướng.

-Lý Tự Nhiên!

-Ư,Sư Tôn...

Thời Không bị xé toạc ra,bên kia một không gian kỳ lạ xuất hiện,có người đang ngồi trên tràn kỹ,giữa Cung Điện nguy nga lộng lẫy,mà khi nhìn thấy người này Dương Thiên Hạo thản thốt

-Lý Hàn Quân?

Lý Hàn Quân ngồi trên tràn kỹ ,một tay chống cằm,một tay đưa lên búng tách một cái,nở nụ cười nửa miệng đầy gian manh.

-Về nhà thôi.

Lý Tự Nhiên bị kéo vào Vết Rách Thời Không,Dương Thiên Hạo hốt hoảng bay theo sau.

-Sư Tôn!

-Lý Tự Nhiên!

Bảo Liên kinh hoàng bay vèo lên

-Ế cẩn thận...

May mắn là Bảo Liên nhanh tay kéo Dương Thiên Hạo trở ra,khi Vết Rách Thời Không khép lại ngay trước mũi ,một đoạn tóc của Dương Thiên Hạo bị cắt đứt .

-Hú hồn hú vía ,may là Ta nhanh tay kéo Ngươi lại, không thì Ngươi bị Hai Thời Không cắt đôi thân rồi a.

-Chân Nhân đó là nơi nào?

-Không phải Ngươi đã gọi tên của Hắn hay sao,chỗ ở của Lý Hàn Quân Thượng Thần , chính là Thành Trì Đầu Lâu đó.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com