Trăng thứ ba treo trên bầu trời, chiếu ánh sáng đỏ trắng xuống Ảnh Nguyệt Cốc, phản chiếu lên dòng suối hòa lẫn màu máu đỏ trắng của Huyết Mạch Phản Sinh. Không gian tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như thể cả trời đất đang nín thở chờ đợi bước tiếp theo của Lâm Dực.
Trần Dao đứng bên, cảm nhận nhịp tim của hắn hòa cùng nhịp tim của hắn cùng nhịp máu trong cơ thể:
" Ngươi... đã mở ra Nhân Đạo Tiên Lộ, nhưng... tại sao bọn họ vẫn chưa buông tha?"
Lâm Dực khẽ nhắm mắt, giọng trầm:
" Thiên Giới không chỉ muốn kiểm tra sức mạnh... họ muốn ta phải trả giá. Và còn một bí ẩn cổ xưa... về Nguyệt Ảnh Nhân và Thiên Đồ Hóa Sinh mà ta chưa biết hết."
Bất chợt từ bóng tối phía xa, một luồng khí lạnh lẽo lan tỏa. Nguyệt Ảnh Nhân xuất hiện, nhưng lần này không phải là lão nhân từ thiện như trước. Ánh mắt ông ta lóe sáng kỳ dị:
" Ngươi đã bước vào Huyết Nguyên và dung hòa Huyết Mạch Song Sinh... nhưng liệu ngươi có sẵn sàng trả giá cho quyền năng đó?"
Lâm Dực nắm cây sáo, giọng vang vọng nói:
" Ta đã biết... ta phải trả giá. Nhưng không ai có quyền quyết định vận mệnh của ta được cả, kể cả ngươi!"
Nguyệt Ảnh Nhân cười khẽ, giọng lão ta lạnh lùng:
" Ta từng là một trong chín đạo sư của Thiên giới cổ. Khi Thiên Đạo lật, ta bị đày xuống phàm trần. Ngươi là kết quả duy nhất còn sót lại của thí nghiệm Thiên Đồ Hóa Sinh và Song Sinh Ấn. Ngươi không chỉ là mầm sống, mà còn là con dao hai lưỡi cho cả nhân loại và tiên giới".
Trần Dao run rẩy: " Ngươi... là sản phẩm của thí nghiệm? Ngươi không phải tự nhiên sinh ra?"
Nguyệt Ảnh Nhân gật đầu:
" Đúng. Và bây giờ, Thiên Giới cổ xưa muốn kiểm soát ngươi... nhưng ngươi đã bước qua ranh giới. Huyết Mạch Song Sinh của ngươi là chìa khóa để mở ra Nhân Đạo Tiên Lộ. Nếu thất bại, ngươi sẽ trở thành Huyết Ma Thủy Tổ, mở ra thời đại phản sinh".
Lâm Dực nhắm mắt, Huyết Mạch đỏ trắng quấn quanh cơ thể, rung lên theo nhịp tim:
" Ta đã bước qua Huyết Nguyên, đã dung hòa Song Sinh Ấn... và ta sẽ chọn con đường của riêng mình. Ngươi có thể là cổ nhân... nhưng ta là kẻ mang lựa chọn, và ta sẽ không chịu làm nô lệ cho bất cứ Thiên Đạo nào!"
Nguyệt Ảnh Nhân lùi lại, giọng lão ta khẽ vang lên:
" Ngươi... quả là kẻ Phản Sinh hiếm có. Nhưng hãy nhớ: quyền năng này sẽ dẫn tới những cơn bão sinh tử chưa từng có. Khi con đường Nhân Đạo Tiên Lộ mở ra, cả thiên hạ sẽ phải chứng kiến... và cả Thiên Giới cổ xưa sẽ run rẩy."
Một luồng sáng đỏ trắng bùng lên từ trong Huyết Mạch của Lâm Dực, hòa cùng ánh trăng thứ ba. Dòng máu dỏ trắng xoay quanh tít, phát ra nhịp âm vang của cổ nhân và tiên nhân, mở ra cánh cổng mới giữa Nhân-Thiên, đưa hắn vào cao trào thực sự của đại chiến Phản Sinh.
Trần Dao nắm chặt tay hắn, cảm giác vừa sợ vừa tự hào:
" Ngươi... thực sự không còn là kẻ phàm trần nữa..."
Lâm Dực đáp, giọng vang vọng khắp Ảnh Nguyệt Cốc:
" Đúng vậy... ta là kẻ Phản Sinh đầu tiên, và ta sẽ dùng sức mạnh này để mở ra Nhân Đạo Tiên Lộ. Ai muốn ngăn ta, hãy chuẩn bị đối mặt với Huyết Mạch Song Sinh!"
Cảnh vật rung chuyển, máu đỏ trắng bùng cháy khắp thung lũng, sấm chớp vamg lên giữa sương đêm. Đêm nay, cả Thiên Giới và nhân gian sẽ chứng kiến sự thức tỉnh của kẻ Phản Sinh, kẻ mở ra kỷ nguyên mới của sức mạnh và lựa chọn...