Phạn Âm

Chương 1: 1



Chương 1: Huyết Nhuộm Đào Nguyên

Vòm trời cửu trùng thiên chưa bao giờ lạnh đến thế.

Mưa m.á.u trút xuống ráo riết, gột rửa những bậc thềm ngọc bích của Tuyên Minh điện, nhưng chẳng thể làm dịu đi thứ sát khí đặc quánh đang bao phủ vạn dặm tiên vụ. Trên cột đồng trụ thượng cổ, những sợi xiềng xích thô kệch mang theo bùa chú màu tím sẫm đang rít lên từng hồi ken két. Bản trục thiên mệnh khổng lồ treo lơ lửng giữa hư không, ánh sáng vàng kim của nó vốn là thứ định đoạt vận mệnh của tam giới, nay lại phát ra những tiếng cạch cạch đều đặn, giống như một cỗ máy bằng sắt thép đang chuyển động một cách vô tri và tàn nhẫn.

Tịch Hành Chi đứng đó.

Thanh trọng kiếm Diệt Thần của hắn cắm sâu xuống nền đá ngọc, hai tay hắn siết c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm, những đốt ngón tay gồ lên, rỉ m.á.u. Toàn thân vị Chiến thần đứng đầu tam giới rách nát, thần giáp màu bạc mạ vàng đã vỡ đôi, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c ngang dọc vết thương do lôi kiếp để lại. Hắn không quỳ. Cho dù Thần tủy trong người đang bị chín vạn đạo thiên lôi nghiền nát từng tấc một, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ của hắn vẫn găm thẳng vào khối cấu trúc Rubik khổng lồ ở tâm vòm trời — hiện thân tối cao của Thiên Đạo.

Hắn quá mạnh. Mạnh đến mức Thiên Đạo không cho phép hắn tồn tại nữa.

"Tịch Hành Chi, Thần tủy đã cạn, cớ sao chưa chịu phục tùng?"

Một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên từ bốn phương tám hướng, không có hơi người, chỉ có tiếng vọng lạnh lẽo của quy luật vạn vật. Bản trục thiên mệnh xoay tròn, một dòng chữ lớn bằng lửa tím dần hiện ra: Chiến thần Tịch Hành Chi, công cao chấn thiên, thần cách dị biến, hôm nay xóa tên khỏi cấm địa Thượng cổ, thần hồn chịu phạt hóa thành tro bụi.

Tịch Hành Chi khẽ nhếch khóe môi, một ngụm m.á.u tươi tràn ra nơi khóe miệng, nhuộm đỏ hàm răng trắng muốt. Hắn không nói một lời. Ánh mắt hắn lướt qua đám thiên binh thiên tướng đang run rẩy bao vây phía xa, rồi dừng lại ở phía sau khối Rubik Thiên Đạo — nơi có một bóng dáng mảnh mai đang đứng tịch mịch dưới gốc đào vạn năm của Thiên giới.

Đó là Phạn Âm.

Nàng mặc một trường bào màu trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa đến gót chân, trên tay ôm chiếc cổ cầm rạn nứt. Từ đầu đến cuối, nàng không khóc, không cầu xin, cũng không nhìn vào vạn đạo lôi kiếp đang chực chờ giáng xuống đầu hắn. Nàng chỉ nhìn vào đôi bàn tay mình, nơi những sợi tơ duyên mệnh đang dần biến thành tro bụi xám xịt.

Thiên Đạo muốn hắn c.h.ế.t, không ai có thể can thiệp. Kẻ nào lay chuyển thiên mệnh, kẻ đó chịu nghiệp lực vạn kiếp bất phục.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Bỗng nhiên, tiếng cạch cạch của cỗ máy Thiên Đạo dừng lại đột ngột.

Phạn Âm ngẩng đầu. Đôi mắt nàng vốn trong vắt như nước hồ mùa thu, lúc này lại dâng lên một tầng sương mù kỳ lạ. Nàng bước từng bước ra khỏi gốc đào khô, tà áo trắng lướt đi trên vũng m.á.u tù đọng của Tuyên Minh điện. Mỗi bước nàng đi, một đóa bỉ ngạn hoa màu huyết sắc lại vô thức nở rộ rồi héo tàn ngay lập tức dưới chân nàng.

"A Âm, lui lại." Tịch Hành Chi lần đầu tiên lên tiếng. Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng sức nặng của một lời cảnh cáo tối cao. Hắn thà chịu thần hồn câu diệt, cũng không muốn sợi tơ hồng duy nhất của mình bị nhuốm bẩn bởi nhân quả của Thiên Đạo.

Phạn Âm không dừng lại. Nàng dừng bước cách hắn ba trượng, ánh mắt lướt qua những vết thương sâu hoắm trên n.g.ự.c hắn, rồi dừng lại ở chuôi kiếm Diệt Thần. Nàng nhẹ nhàng nâng cổ cầm lên, ngón tay thanh mảnh đặt trên dây đàn dây thứ nhất.

"Tịch Hành Chi, chàng có tin vào mệnh không?" Giọng nàng rất nhẹ, thanh tịnh như tiếng chuông chùa cổ tự vang lên giữa đêm khuya tịch mịch, thanh âm ấy giống như có ma lực, khiến vạn đạo lôi kiếp trên tầng không khựng lại trong một khoảnh khắc.

Hắn nhìn nàng, đôi mày kiếm nhíu c.h.ặ.t: "Ta chỉ tin vào thanh kiếm trong tay ta."

"Nhưng kiếm của chàng đã gãy rồi." Phạn Âm khẽ khảy móng tay.

Bính!

Một tiếng đàn sắc lẹm vang lên, không phải tiên nhạc, mà là một đạo kiếm quang rực lửa đỏ thẫm x.é to.ạc màn sương mù vạn năm của Thiên giới. Đạo kiếm quang ấy không nhắm vào thiên binh, không nhắm vào vôi kiếp, mà c.h.é.m thẳng vào góc bên phải của bản trục thiên mệnh khổng lồ.

Cả Thiên giới rung chuyển dữ dội. Khối Rubik Thiên Đạo đột ngột xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tiếng rít ch.ói tai giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau. Những sợi xích tím trên người Tịch Hành Chi bỗng khựng lại, dòng chữ phán quyết hắn hóa thành tro bụi trên bản trục bị một vệt m.á.u đỏ tươi che lấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng đang sửa mệnh cho hắn. Nàng dùng Thần cách vị trí Thần nữ của mình để cưỡng ép đảo ngược quy luật của Thiên Đạo.

"Phạn Âm! Nàng điên rồi!" Tịch Hành Chi gầm lên một tiếng xé lòng. Hắn muốn lao đến, nhưng chín vạn chín ngàn đạo đinh phong ấn của Thiên Đạo đang găm c.h.ặ.t xương bả vai hắn xuống cột đồng trụ, khiến hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn huyết sắc từ từ rút cạn khỏi gương mặt của nàng.

Nghiệp lực phản phệ ập đến ngay lập tức. Mười ngón tay của Phạn Âm nứt toác, m.á.u tươi tuôn ra như suối, nhuộm đỏ rực bảy dây đàn cổ cầm. Áo trắng của nàng bị gió nghiệp c.ắ.n xé, từng mảng lớn màu đỏ loang lổ như những đóa đào hoa nở rộ vào mùa đông lạnh giá. Nhưng đôi mắt nàng vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ, nàng không nhìn thấy nỗi đau của chính mình, nàng chỉ thấy ánh sáng thần tủy của Tịch Hành Chi đang rũ bỏ cái c.h.ế.t để hồi sinh.

"Ta không điên." Phạn Âm khẽ lắc đầu, khóe môi hé mở, hàm chứa một nụ cười tịch mịch. "Ta chỉ là... không muốn thiên mệnh viết tên chàng bằng tro bụi."

Ầm!

Một đạo lôi kiếp màu tím đen từ ranh giới hư không giáng xuống, đ.á.n.h thẳng vào đỉnh đầu Phạn Âm. Chiếc cổ cầm thượng cổ nát vụn thành ngàn mảnh vỡ, b.ắ.n tung tóe vào không trung. Thần cách của nàng vỡ tan, biến thành những đốm sáng màu bạc lơ lửng rồi vụt tắt. Nàng ngã xuống, cơ thể mảnh mai như một chiếc lá rụng giữa bão giông.

Tịch Hành Chi điên cuồng dồn toàn bộ thần lực còn sót lại, huyết mạch trong người cáu kỉnh bạo phát. Hắn dùng sức mạnh nhục thân thuần túy x.é to.ạc hai bên xương vai, bứt đứt xiềng xích của Thiên Đạo, lao đến ôm chầm lấy nàng trước khi nàng chạm đất.

Vòng tay hắn đẫm m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn run rẩy dữ dội. Hắn áp mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói kiêu ngạo vạn năm của Chiến thần nay lại mang theo tiếng nghẹn ngào bất lực: "A Âm... A Âm..."

Khối Rubik Thiên Đạo lúc này đã khôi phục lại trật tự. Bản trục thiên mệnh rơi xuống, bao phủ lấy hai người bọn họ bằng một vầng hào quang màu xám xịt của Luân hồi đạo. Giọng nói cơ khí vô tình kia lại vang lên, lần này mang theo một sự phán quyết tàn nhẫn gấp mười lần ban đầu:

"Thần nữ Phạn Âm nghịch thiên sửa mệnh, Chiến thần Tịch Hành Chi đồng lõa phạm thượng. Nay tước bỏ toàn bộ thần cách, xóa nhòa linh trí, đày xuống nhân gian lịch kiếp ba ngàn vòng lặp luân hồi. Ban cho hai ngươi lời nguyền vạn kiếp: Mỗi một kiếp gặp lại, đầu kiếp xóa sạch ký ức, cuối kiếp tự tay kết liễu lẫn nhau. Chừng nào chưa tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương đủ ba ngàn lần, thần hồn vĩnh viễn không thể quy vị."

Lời nguyền vừa dứt, một sợi xích vô hình bằng m.á.u đen từ bản trục thiên mệnh lao ra, quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay của hai người, khóa c.h.ặ.t linh hồn họ vào nhau nhưng lại đẩy họ về hai hướng đối lập của Luân hồi đạo.

Tịch Hành Chi siết c.h.ặ.t vòng tay, hắn cảm nhận được linh trí của mình đang dần bị một lực lượng vô hình xóa nhòa. Hắn nhìn vào vết bớt hình hoa đào đỏ rực vừa mới xuất hiện giữa n.g.ự.c Phạn Âm — dấu ấn tội lỗi mà Thiên Đạo khắc lên người nàng. Hắn muốn ghi nhớ gương mặt này, muốn ghi nhớ mùi hương này, nhưng màn sương xám của canh Mạnh Bà đã bắt đầu tràn vào thức hải.

"A Âm... cho dù quên đi... ta cũng sẽ..." Giọng hắn nhỏ dần, đôi mắt thâm trầm từ từ khép lại.

Phạn Âm dùng chút sức tàn cuối cùng, ngón tay đẫm m.á.u chạm vào bờ môi hắn. Nàng biết, trò chơi của Thiên Đạo đã bắt đầu. Một khi rơi xuống phàm trần, họ sẽ biến thành những kẻ xa lạ, mang theo hận thù của kiếp sống mới để tổn thương nhau, nghi kỵ lẫn nhau, và cuối cùng là tự tay đ.â.m mũi kiếm vào tim nhau.

Nhưng Thiên Đạo đã tính toán sai một điều. Khế ước luân hồi m.á.u này có một kẽ hở mà chính sự tàn nhẫn của cỗ máy đã tạo ra.

Khế ước quy định: Họ chỉ được thức tỉnh một phần ký ức đúng vào khoảnh khắc một trong hai người chuẩn bị tiêu biến. Thiên Đạo muốn họ phải đau đớn đến tột cùng khi nhận ra mình đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t người yêu vạn năm, muốn năng lượng oán hận ấy nuôi dưỡng vòm trời. Đó là sự trừng phạt, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất của họ.

"Hành Chi... ba ngàn kiếp tự sát..." Phạn Âm khẽ thì thầm bên tai hắn, giọt nước mắt bạc duy nhất rơi xuống gò má đẫm m.á.u của Chiến thần. "Đợi đến kiếp cuối cùng... ta sẽ cùng chàng... lật đổ vòm trời này."

Rắc!

Linh hồn của hai vị thần đứng đầu tam giới hoàn toàn vỡ nát thành vạn mảnh. Khối cấu trúc Rubik Thiên Đạo xoay tròn một vòng cuối cùng, phát ra những tiếng cạch... cạch... cạch... khô khốc và lạnh lẽo, giống như một lời chế giễu gửi đến hai con thiêu thân dám thách thức mệnh trời.

Hai luồng sáng — một bạc một đỏ — bị hút mạnh vào khe nứt nhân quả, lao thẳng xuống hồng trần cuồn cuộn khói lửa phía dưới. Mưa m.á.u trên cửu trùng thiên bỗng nhiên dừng lại, tiên vụ lại bao phủ Tuyên Minh điện như chưa từng có cuộc huyết chiến nào xảy ra. Chỉ có gốc đào vạn năm sau vườn, một nhành cây lớn bỗng nhiên héo úa, chuyển sang màu đen kịt của quỷ mị, lặng lẽ chờ đợi giọt m.á.u đầu tiên của kiếp phàm trần tưới xuống.

Bên dưới ranh giới luân hồi, tiếng khóc của một hài nhi vương tôn hoàng tộc vừa cất lên trong nhung lụa, và cùng lúc đó, tại một góc ngục tối lạnh lẽo đầy bão tuyết, một đứa trẻ khác của kẻ phản tướng cũng vừa chào đời trên đống rơm rạ nát bươm.

Vòng lặp đẫm m.á.u thứ nhất, chính thức bắt đầu chuyển động.