Phạn Âm

Chương 3



Chương 3: Chiếc Trâm Gặp Biến Cố

Mưa đêm ở kinh thành chưa bao giờ dứt gắt gao đến thế.

Từng luồng gió lạnh thấu xương lùa qua những ô cửa sổ chạm khắc hoa văn gấm của phủ Định Nam Vương, làm ngọn nến sáp đỏ trên bàn lung lay, hắt những bóng đen loang loáng lên vách tường. Hương trầm trong lư đồng đã cạn từ lâu, chỉ còn lại làn khói mỏng tàn lụi, mang theo mùi vị tịch mịch bủa vây lấy gian phòng khuê các.

Tạ Phạn Âm đứng trước gương đồng.

Nàng của tuổi mười lăm đã trổ mã thành một thiếu nữ có dung nhan khuynh quốc, diễm lệ tựa như đóa hoa đào rực rỡ nhất vừa hé nở sau đêm mưa phàm trần. Thế nhưng, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu năm nào giờ đây lại bình lặng đến mức lạnh lùng, không một gợn sóng. Trên bàn trang điểm bằng gỗ đàn hương, một chiếc trâm gỗ đào thô ráp nằm lạc lõng giữa đống trang sức vàng ngọc lấp lánh. Chiếc trâm không lộng lẫy, nét khắc thậm chí còn vương chút vụng về, nhưng từng cánh hoa trên thân trâm lại mượt mà, bóng loáng, dấu vết cho thấy chủ nhân của nó đã vuốt ve hàng vạn lần trong bóng tối.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nàng khẽ đưa ngón tay thanh mảnh chạm vào đầu trâm, khoảng lặng giữa đêm giông bão kéo dài như một thế kỷ.

Rầm!

Cánh cửa phòng bật mở dữ dội. Gió mưa ùa vào, thổi tắt ngọn nến duy nhất. Một thị nữ thân cận nhào vào dưới chân nàng, áo quần đẫm nước mưa hòa lẫn huyết sắc, giọng nói run rẩy x.é to.ạc màn đêm:

"Quận chúa... phủ Tông Nhân vừa hạ lệnh... Tịch công t.ử... hắn bị khép vào đại lao rồi!"

Đầu ngón tay Phạn Âm khựng lại trên thân trâm gỗ. Nàng không quay đầu, không run rẩy, chỉ có bờ môi khẽ mím lại thành một đường thẳng tắp, nhạt nhòa: "Tội danh là gì?"

"Nhị hoàng t.ử... Nhị hoàng t.ử Tiêu Dục dâng sớ lên hoàng thượng, vu khống phủ Định Nam Vương cấu kết với tàn dư nước Lương mưu phản. Chứng cứ... chính là thanh kiếm gãy tìm thấy trong phòng của Tịch công t.ử! Hiện tại, cấm vệ quân đã bao vây toàn bộ vương phủ, Nhị hoàng t.ử nói... nói..."

"Nói gì?"

"Nói nếu ngày mai không thấy kiệu hoa của quận chúa tiến vào phủ Nhị hoàng t.ử, thì rạng sáng ngày kia... toàn phủ Định Nam Vương và Tịch công t.ử sẽ bị đem ra c.h.é.m đầu thị chúng tại cửa Chu Tước!"

Trong bóng tối, chiếc gương đồng phản chiếu một nụ cười nhạt nhòa bỗng hiện lên nơi khóe môi Phạn Âm. Nàng từ từ nhắm mắt. Thiên Đạo vô tình, quả nhiên chưa từng buông tha cho hai kẻ lỗi hệ thống. Năm năm đồng hành, hắn từ một đứa trẻ bị ghẻ lạnh trưởng thành một thiếu niên lầm lì dốc lòng bảo vệ nàng, nàng che ô cho hắn dưới tuyết lạnh, hắn khắc trâm đào đợi nàng tuổi cập kê. Hạnh phúc tưởng chừng như chỉ cách một cái chạm tay, vậy mà vận mệnh chỉ cần một cái phẩy tay đã đem tất cả nghiền nát.

Nàng cầm lấy chiếc trâm gỗ đào, giấu gọn vào trong ống tay áo rộng, xoay người bước ra ngoài màn mưa đen kịch.

Đại điện của phủ Nhị hoàng t.ử Tiêu Dục sáng rực ánh đèn l.ồ.ng đỏ, nhưng hơi khí lại lạnh lẽo như một ngôi cổ tự hoang phế.

Tiêu Dục ngồi trên sập gụ, tay lười biếng xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích, ánh mắt gã khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng áo trắng đang quỳ thẳng lưng giữa sảnh điện. Áo choàng của Phạn Âm đã ướt sũng, nước mưa nhỏ từng giọt xuống nền đá hoa cương, nhưng tơ cốt của nàng không cong một tấc, kiêu ngạo và lẫm liệt bẩm sinh.

"Phạn Âm, ngươi gầy đi rồi." Tiêu Dục cúi người, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng. "Vì một con ch.ó hoang nước Lương mà ép bản thân đến nông nỗi này, có đáng không?"

Phạn Âm ngước mắt. Ánh mắt nàng găm thẳng vào Tiêu Dục, không hận thù, không cầu xin, lạnh lẽo như trăng rằm treo trên đỉnh núi băng: "Thả hắn ra. Ta lên kiệu hoa."

Tiêu Dục cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đại điện âm phong: "Ngươi tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Ngươi chịu gả, nhưng lòng ngươi vẫn hướng về hắn. Bản hoàng t.ử muốn ngươi gả, và muốn hắn phải sống trong sự thống khổ, mắt thấy tai nghe người con gái hắn dùng mạng để yêu trở thành nữ nhân của ta!"

"Tiêu Dục, ngươi muốn binh quyền của phủ Định Nam Vương, muốn một con cờ để danh chính ngôn thuận bước lên ngai vàng. Ta cho ngươi." Phạn Âm đưa tay vào trong tay áo, nhưng không phải rút đoản đao, mà là lấy ra một bình sứ nhỏ màu đen cổ kính.

Nàng không hề do dự, ngửa cổ uống cạn chất lỏng bên trong trước sự kinh ngạc của Tiêu Dục.

Một vệt m.á.u đen rỉ ra nơi khóe môi thanh tú của nàng.

"Ngươi... ngươi uống cái gì?" Tiêu Dục bật dậy.

"Hủ Cốt Tán." Phạn Âm khẽ lau khóe môi, giọng nói tịnh mịch đến đáng sợ. "Thuốc độc mãn tính của bí cảnh thượng cổ. Kể từ hôm nay, mỗi một tháng nếu không có t.h.u.ố.c giải của ta, lục phủ ngũ tạng của ta sẽ bị ăn mòn đau đớn. Tiêu Dục, ngươi giữ mạng cho Tịch Hành Chi một ngày, ta sẽ làm Hoàng phi ngoan ngoãn của ngươi một ngày. Nếu hắn c.h.ế.t... cái ngươi nhận được chỉ là một cái xác không hồn, và sự trả thù tuyệt diệt của binh quyền phủ Định Nam Vương."

Nàng dùng mạng sống của chính mình, tự chuốc độc bản thân để đ.á.n.h đổi lấy một bản thánh chỉ tha mạng cho người thiếu niên ấy. Nàng chấp nhận bước vào chiếc l.ồ.ng giam mang tên kiệu hoa hoàng gia, chịu vạn người phỉ nhổ là kẻ tham phú phụ bần, chỉ để giữ lại một tia thọ mệnh cho hắn giữa cỗ máy Thiên Đạo khát m.á.u.

Tiêu Dục nhìn vệt m.á.u đen trên môi nàng, cơ mặt gã giật mạnh vì tức giận và ghen tị điên cuồng. Gã nghiến răng, ném mạnh một bản thánh chỉ màu vàng xuống đất: "Được! Bản hoàng t.ử thành toàn cho sự chung thủy rẻ mạt của ngươi! Thả hắn ra!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sáng sớm hôm sau, bão tuyết ngừng rơi nhưng trăng lạnh vẫn chưa chịu lặn.

Cửa ngục phủ Tông Nhân mở ra với tiếng rít khô khốc của bản lề sắt rỉ sét. Tịch Hành Chi bước ra ngoài.

Thiếu niên mười lăm tuổi gầy gò nhưng cơ thể đã mang dáng dấp của một vị Chiến thần oai nghiêm tương lai. Hắn mặc một bộ y phục tù nhân rách nát, trên người ngang dọc vết roi da đẫm m.á.u đóng vảy đen kịt. Đôi mắt hắn hằn lên những tia m.á.u đỏ rực, thâm trầm và cuồng loạn sau ba ngày đêm chịu t.r.a t.ấ.n tra khảo trong bóng tối. Hắn không mệt mỏi, không gục ngã, bởi vì trong lòng hắn có một chấp niệm: Hắn phải ra ngoài, hắn phải mang nhành đào gỗ đến tặng nàng, hắn phải nói cho nàng biết hắn đã tìm thấy cách bảo vệ nàng suốt đời.

Thế nhưng, đập vào mắt hắn khi vừa bước ra khỏi cổng ngục lại là một cảnh tượng khiến huyết dịch toàn thân hắn đóng băng.

Đại lộ Chu Tước rợp một màu đỏ rực rỡ của l.ồ.ng nến và lụa là. Đoàn rước dâu của phủ Nhị hoàng t.ử kéo dài vạn dặm, tiếng kèn trống vang trời dậy đất nhưng lọt vào tai hắn lại ch.ói tai như tiếng chuông đồng đòi mạng của địa phủ.

Đi đầu đoàn rước là chiếc kiệu hoa tám người khiêng khảm ngọc quý giá bậc nhất kinh thành.

Tịch Hành Chi đứng lặng người giữa màn sương lạnh. Hắn nhìn thấy chiếc kiệu hoa dừng lại ngay trước lối rẽ vào đại lộ. Bức rèm thêu phượng hoàng đỏ rực khẽ vén lên, Tạ Phạn Âm bước xuống. Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục diễm lệ đến mức lấn át cả ánh ban mai, gương mặt trang điểm lộng lẫy, thanh cao và xa cách tựa như một vị thần nữ đứng trên cửu trùng thiên đang nhìn xuống chúng sinh phàm trần.

Nàng không nhìn hắn. Một ánh mắt cũng không ban phát.

Nàng tùy ý để Tiêu Dục nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn — bàn tay năm năm trước từng che ô cho hắn dưới tuyết lạnh, bàn tay từng lau m.á.u cho hắn dưới hiên vắng.

"Nghe nói chưa? Phạn Âm quận chúa vì muốn giữ vinh hoa phú quý, vừa nghe phủ Định Nam Vương có biến cố liền lập tức cắt đứt quan hệ với tên con tin nước Lương kia, quay sang cầu xin gả cho Nhị hoàng t.ử đấy!"

"Đúng là lòng dạ nữ nhân, hiểm sâu hơn biển. Đáng đời tên nghiệt chủng kia, cứ ngỡ mình là thanh mai trúc mã, hóa ra chỉ là con ch.ó giữ cửa cho nàng ta bước lên vị trí hoàng phi!"

Tiếng bàn tán xôn xao của dân chúng xung quanh lọt vào tai Tịch Hành Chi rõ mồn một từng chữ, từng câu.

Hắn bước lên một bước, vết thương trên vai rách toác, m.á.u tươi thấm đẫm chiếc áo tù nhân xám xịt. Đôi mắt đen kịt của hắn găm c.h.ặ.t vào bóng lưng áo đỏ của Phạn Âm, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn nghẹn lại một ngụm m.á.u tanh nồng. Hắn không tin. Hắn muốn lao đến hỏi nàng, muốn nghe chính miệng nàng nói.

Nhưng cấm vệ quân của Tiêu Dục đã vung giáo sắt chắn ngang n.g.ự.c hắn, đẩy ngã hắn xuống lớp băng lạnh.

Tiêu Dục dắt tay Phạn Âm bước lên xe ngựa mạ vàng. Trước khi bước vào điện xe, gã quay đầu lại nhìn Tịch Hành Chi, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ vô cùng, rồi gã quay sang Phạn Âm, cố tình nói lớn: "Nàng xem, con ch.ó hoang nàng từng nuôi, giờ đang bò dưới chân chúng ta kìa."

Phạn Âm vẫn im lặng. Nàng không ngoảnh đầu, tà áo đỏ rực lướt đi tàn nhẫn, tấm rèm xe buông xuống, che khuất hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng trong mắt Tịch Hành Chi.

Rắc!

Tịch Hành Chi nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn, oán khí tích tụ ba đời ba kiếp ẩn sâu trong thần thức bỗng chốc bộc phát dữ dội, nhuộm đen đôi đồng t.ử vốn đã mang sát khí ma đạo. Hắn đưa bàn tay run rẩy vào trong n.g.ự.c áo, rút ra chiếc trâm gỗ đào hắn đã dùng m.á.u tim và ngón tay rỉ m.á.u khắc suốt một năm qua để tặng nàng vào lễ cập kê.

Trên thân trâm, đóa hoa đào rực rỡ đang mỉm cười như giễu cợt sự chung tình ngu ngốc của hắn.

"Tạ Phạn Âm... hóa ra... mọi lời thề, tất cả đều là giả..."

Hắn khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc không còn hơi người, chứa đựng một sự tuyệt vọng và oán hận thấu tận cửu trùng thiên. Hắn năm năm chịu nhục, mười năm làm ch.ó hoang, chỉ để đổi lấy nụ cười của nàng dưới gốc đào khô. Vậy mà ngày hôm nay, nàng dùng bộ hỷ phục đỏ rực này, giẫm nát toàn bộ tôn nghiêm và lòng tin của hắn dưới vũng bùn lầy.

Phốc!

Tịch Hành Chi dùng lực nấc mạnh lòng bàn tay, siết c.h.ặ.t lấy chiếc trâm gỗ đào. Sức mạnh ma đạo bộc phát, chiếc trâm gỗ đào nát vụn thành ngàn mảnh nhỏ găm sâu vào da thịt hắn, m.á.u tươi rỉ ra ròng rọc, hòa cùng tuyết bẩn dưới đất thành một màu huyết sắc tàn nhẫn.

Hắn không khóc. Một giọt nước mắt cũng không rơi. Một ánh mắt oán hận tột cùng dõi theo chiếc xe ngựa đang xa dần, đôi môi rách mảng lớn khẽ mấp máy một lời thề độc:

" Nợ m.á.u này, ta sẽ tự tay bắt nàng và hoàng tộc Đại Yến phải trả bằng cả giang sơn!"

Tịch Hành Chi quay người, quỳ sụp dưới chân phó tướng của Tiêu Dục đang đứng canh giữ, dập đầu thật mạnh xuống nền đá sắc lạnh: "Tội thần Tịch Hành Chi... nguyện đầu quân làm Thống lĩnh cấm vệ cho Nhị hoàng t.ử, nguyện làm con ch.ó săn tàn bạo nhất của triều đình, nếm mật nằm gai, cầu xin đại nhân thu nhận!"

Ánh trăng lạnh trên cao hoàn toàn bị mây đen nuốt chửng, đôi mắt phủ đầy sương m.á.u của vị Chiến thần hắc hóa chính thức bước vào con đường quyền lực đầy rẫy sát phạt, mở đầu cho chuỗi bi kịch đẫm m.á.u của vương triều Đại Yến.