Chương 9: Ký Ức Bùng Nổ (Quỷ kế của Thiên Đạo)
Điện Trường Sinh đêm nay bị bao phủ bởi một vệt trăng lạnh đến đáng sợ.
Sương mù tiên vụ từ thung lũng sâu hoắm tràn lên, không còn mang màu trắng tinh khiết thường ngày mà chuyển sang một sắc xám âm trầm, nhớp nháp. Gió núi rít qua rầm rập, bẻ gãy những nhành thông già đóng băng, quất mạnh vào những chiếc chuông đồng treo dưới mái hiên cong v.út. Tiếng chuông vang lên những hồi ch.ói tai, vỡ vụn giữa màn đêm tịch mịch, tựa như thanh âm oán hận của vạn vong linh chốn địa ngục đang tìm đường bò về phàm trần.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Bên trong mật thất băng giá, tàn lửa từ ngọn đèn dầu leo lét hắt lên vách đá những quầng sáng ngoằn ngoèo, mị hoặc.
A Âm nằm trên giường bách ngọc, cơ thể mảnh mai liên tục run rẩy dữ dội. Những sợi ma văn màu đỏ thẫm trên đôi gò má nhợt nhạt của nàng như những con rết sống bò dọc theo kinh mạch, rực sáng rồi chìm vào làn da sứ trắng. Đầu nàng đau như b.úa bổ, từng tấc thần thức bị băm vằn bởi một thứ quyền năng quỷ dị. Mồ hôi lạnh vương trên trán làm ướt đẫm mái tóc dài nhuộm đen của ma đạo, đôi môi nứt nẻ chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, uất hận nửa chừng.
Mỗi khi nàng nhắm mắt, bóng tối trong thức hải lại bùng lên một biển lửa đen kịt.
Nàng nhìn thấy một kinh thành xa lạ rực cháy giữa đêm giao thừa, nhìn thấy một nam t.ử mặc quan phục cấm vệ màu tím sẫm đang điên cuồng c.h.é.m g.i.ế.c vạn người. Máu tươi nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng, tưới xuống một gốc cây trơ trụi. Và rồi, một nhát kiếm sắc bén từ phía sau đ.â.m xuyên qua tâm can nàng, vị tanh nồng của huyết dịch sộc thẳng lên cuống họng, chân thật đến mức khiến cơ thể nàng co giật bần bật. Những quỷ ảnh đẫm m.á.u ấy ngày ngày vây hãm tâm trí nàng, gào thét đòi mạng, thì thầm bên tai nàng rằng kẻ thù lớn nhất lại chính là người đang ở gần nàng nhất.
"Đau... Sư phụ..." Nàng lẩm bẩm trong cơn mê sảng, ngón tay thô ráp bấu c.h.ặ.t vào đống rơm rạ đóng băng dưới nệm ngọc.
Cách đó ba trượng, khuất sau bóng tối của bức bình phong chạm khắc cổ xưa, một bóng người mặc đạo bào màu xám xịt đang âm thầm đứng nhìn toàn bộ cảnh tượng.
Nhan Từ Quy.
Gã vốn là một trong những trưởng lão thủ tọa của Linh Vân Môn, nhưng đêm nay, trên gương mặt tịnh mịch thường ngày của gã lại hiện lên một nụ cười quỷ mị, khát m.á.u. Đôi đồng t.ử của gã không có hơi người, phẳng lặng và lạnh lẽo tựa như những quân cờ bằng sắt trên bản trục thiên mệnh. Gã bước đến bên giường ngọc, tiếng bước chân nhẹ đến mức không một hạt bụi trần nào bị lay động, tay phải gã lười biếng xoay nhẹ một mảnh vỡ thần thức màu tím sẫm lấp lánh tiên quang.
Đó là một mảnh tàn hồn thu thập từ cấm địa thần ma, chứa đựng toàn bộ oán niệm của những người c.h.ế.t cháy ở kiếp thứ nhất tại kinh thành Đại Yến.
Nhan Từ Quy cúi người, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích sắc bén khẽ vạch một đường trên không trung, ấn mạnh mảnh vỡ thần thức ấy vào giữa trán A Âm, ngay phía trên vết bớt hoa đào đang rực sáng giữa n.g.ự.c nàng. Luồng ma khí đen kịt gầm rú bộc phát, xé rách tà đạo bào trắng thanh khiết của nàng, hòa cùng dòng m.á.u bầm rỉ ra nơi khóe môi thành một màu sắc tàn nhẫn, ghê rợn.
"Phạn Âm, ngươi xem, vị sư phụ thanh cao của ngươi đã dùng cách này để nuôi dưỡng ngươi suốt mười sáu năm qua đấy." Giọng Nhan Từ Quy rất thấp, khàn đặc như tiếng kim loại ma sát, lọt vào tai A Âm giữa cơn mê sảng giống như vạn mũi kim độc. "Chín chiếc đinh phong ấn kia không phải để cứu ngươi. Hắn dùng trận pháp của điện Trường Sinh để trói buộc Ma căn của ngươi, ép ngươi lập lời thề tuyệt tình, chỉ vì muốn đợi ngày Ma căn đại thành, tự tay đào lấy nội đan của ngươi để luyện chế thần đan đột phá cửu trùng thiên!"
Oanh!
Một luồng oán khí cuồng loạn bùng nổ trong thức hải của A Âm. Những quỷ ảnh đẫm m.á.u trong giấc mộng bỗng chốc hóa thành dung nhan của Trần Diệp Tiên tôn. Nàng nhìn thấy hắn lạnh lùng đứng trên Tru Tiên Đài, nhìn thấy hắn cầm chín chiếc đinh bạc găm c.h.ặ.t vào xương tủy nàng trước vạn người chính đạo, ánh mắt hắn nhìn nàng không có một tấc tình thâm, chỉ có sự tàn nhẫn vô biên của một kẻ đi săn đang nhìn con mồi béo bở.
Nhan Từ Quy hạ phàm đóng vai vị trưởng lão phản đồ, thực chất toàn bộ hành động ly gián này đều vận hành theo mật chỉ tối cao của cỗ máy Thiên Đạo vô tình.
Thiên Đạo cấu thiết lập trò chơi luân hồi ba ngàn kiếp, quy định họ phải tự tay g.i.ế.c nhau ở cuối mỗi cuộc đời. Thế nhưng, ở kiếp thứ hai này, Trần Diệp dùng tu vi nửa đời đóng đinh phong ấn, ép nàng tuyệt tình để lừa gạt mắt thần, khiến nhân quả bị đình trệ mười sáu năm dưới tầng sương mù Linh Vân Môn. Thiên Đạo không cho phép sự bình yên giả tạo đó tồn tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhan Từ Quy dùng mảnh vỡ thần thức kích hoạt ký ức kinh thành rách nát, biến oán hận của kiếp trước thành một lời nguyền mới, ép hai người phải hiểu lầm nhau đến mức không thể cứu vãn. Một khi A Âm tin rằng sư phụ xem mình là công cụ tu luyện, ma tính trong người nàng sẽ triệt để đọa ma, phá vỡ lời thề tuyệt tình, ép lưỡi kiếm của Trần Diệp phải vung lên thêm một lần nữa. Sự tàn nhẫn của Thiên Đạo chính là biến tình yêu chấp niệm ngàn năm của họ thành thứ v.ũ k.h.í sắc bén nhất để họ tự nghiền nát lẫn nhau.
"Sư phụ... hóa ra... tất cả đều là giả..."
A Âm đột ngột mở mắt. Đôi đồng t.ử trong vắt ngày xưa nay hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu huyết sắc đỏ rực, thâm trầm và cuồng loạn của quỷ mị. Lời nói của Nhan Từ Quy và những quỷ ảnh trong mộng hợp lại làm một, đập nát chút hy vọng cỏn con và lòng tôn kính cuối cùng nàng dành cho điện Trường Sinh. Nàng mười mười sáu năm quỳ dưới hiên vắng học chữ múa kiếm, xem hắn là thần minh duy nhất bảo bọc nàng trước giông bão, hóa ra từ đầu đến cuối, nàng chỉ là một con cờ, một viên thần đan sống nuôi dưỡng trong chiếc l.ồ.ng giam mang tên sư đồ.
Nàng không khóc. Một giọt nước mắt cũng không rơi. Một ánh mắt oán hận tột cùng găm thẳng vào khoảng không vô định, các đầu ngón tay thô ráp bấu c.h.ặ.t vào nền đá ngọc đến mức gãy vụn, m.á.u tươi rỉ ra ròng rọc.
Nhan Từ Quy nhìn biểu cảm điên dại của nàng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ngạo nghễ, tà áo xám khẽ lướt đi, biến mất vào màn sương âm phong bên ngoài mật thất.
Canh ba đêm muộn, bão tuyết lại trút xuống ráo riết ngoài đỉnh điện Trường Sinh.
Cửa mật thất bị đẩy ra một khe hở nhỏ. Trần Diệp bước vào, trường bào trắng tuyết vẫn thanh khiết không dính lấy một hạt bụi trần, nhưng sắc mặt hắn nhợt nhạt như sáp trắng, khóe môi vương vệt m.á.u tươi vừa mới khô sau trận thiên lôi phạt ban sáng. Tay phải hắn cầm theo một chén t.h.u.ố.c giải bằng bách ngọc, tỏa ra làn khói trắng tịnh mịch.
Hắn đi đến bên giường, không nhìn vào gương mặt đầy ma văn của nàng, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng: "Uống đi. Thuốc giải ma khí hôm nay."
Hắn không biết gã phản đồ Nhan Từ Quy vừa gài bẫy, hắn càng không thể giải thích cho nàng biết chín chiếc đinh phong ấn kia là cách duy nhất để giữ lại mạng sống cho nàng trước đại luật thiên phạt. Khoảng lặng giữa hai thầy trò kéo dài tựa như một cực hình tàn nhẫn nhất trần thế. Hắn đứng đó, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u, giấu bàn tay đang run rẩy vì cạn kiệt thần tủy vào trong ống tay áo rộng.
A Âm ngồi dậy. Nàng không đưa tay đón chén t.h.u.ố.c, mái tóc đen dài của ma đạo buông xõa che khuất nửa gương mặt thanh tú. Nàng khẽ ngước mắt, ánh mắt găm thẳng vào vạt áo trắng thanh cao của hắn, khóe môi hé mở, bật lên một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát:
"Sư phụ, viên thần đan này... bao giờ thì người định luyện chế xong?"
Trần Diệp khựng lại, đôi đồng t.ử co rụt dữ dội. Chén t.h.u.ố.c bằng bách ngọc trên tay hắn lung lay, một giọt chất lỏng nhỏ xuống nền băng tạo thành một tiếng tách khô khốc, nhức nhối. Hắn nhìn vào đôi mắt đỏ rực oán hận của nàng, l.ồ.ng n.g.ự.c nhói lên một cơn đau âm ỉ, cuộn trào ma tính dẫu hắn không hiểu nguyên do.
"Uống t.h.u.ố.c." Hắn hạ giọng, thanh âm khàn đặc chứa đựng một sự ép buộc tịnh mịch.
A Âm cười dài một tiếng xé lòng, thanh âm khàn đặc không còn hơi người vang vọng khắp gian ngục âm phong.
Nàng bất ngờ vung tay, đ.á.n.h nát chén t.h.u.ố.c giải bằng bách ngọc trên tay hắn. Mảnh vỡ gốm sứ và chất lỏng màu trắng b.ắ.n tung tóe lên tà đạo bào thanh khiết của Trần Diệp, để lại những vệt loang lổ như tàn tro vương vãi. Ngay sau đó, nàng đưa bàn tay rỉ m.á.u đen của ma đạo bấm c.h.ặ.t vào đại trận phong ấn dưới chân giường, dồn toàn bộ ma lực đảo ngược phương hướng của chín chiếc Trấn Thần Đinh trong cơ thể.
Chín chiếc đinh bạc rùng mình dữ dội, ma khí đen kịt từ vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c nàng bùng nổ phun trào, biến tơ cốt nàng thành một con thú bị dồn vào đường cùng. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy rẫy sự đề phòng, căm phẫn và hận thù của một con quỷ nhỏ, bờ môi mấp máy một lời thề độc x.é to.ạc màn đêm tiên vụ:
"Trần Diệp... ngươi muốn thần đan, ta cho ngươi một hồi huyết tế! Ba kiếp lầm lỡ... từ hôm nay trở đi, điện Trường Sinh không còn đồ đệ mang tên A Âm, chỉ có một con quỷ bò từ địa ngục lên để băm vằn cái chính đạo giả tạo của ngươi!"
Nhìn ánh mắt triệt để đọa ma, đầy tuyệt vọng của đứa trẻ mình tự tay nuôi lớn, Trần Diệp đứng lặng người giữa vũng t.h.u.ố.c vỡ nát, một ngụm m.á.u tươi từ bờ môi nứt nẻ lại rơi xuống, hòa cùng mảnh bách ngọc sắc bén dưới chân.