Phản Diện Vô Địch

Chương 110: Phản Diện Vô Địch



"Bổn tọa đến xem Lý Thế tử, hiện giờ lại chẳng muốn nhìn." Chu Khung lạnh lùng nói, dứt lời bèn dẫn Ma Hổ Vương xoay người rời đi, bọn thị vệ bị khí thế trên người Chu Khung trấn áp, căn bản không dám ngăn cản, bất kể A Đại ở phía sau kêu gào thế nào cũng chẳng có ý quay đầu lại.

A Đại thấy tình hình vội vàng chạy vào Võ Vương phủ.

Lúc này trong một trạch viện cực lớn ở Võ Vương phủ, Lý Uyển Nhi mặc hoa trang đang ngồi trong sân, vẻ mặt ưu sầu, bất kể Lý Khắc ở đối diện làm ra động tác quái dị gì cũng vô ích.

Lý Uyển Nhi quay đầu nhìn Lý Khắc, nhẹ giọng hỏi: "Lý Khắc, việc ta nhờ ngươi dò hỏi thế nào rồi?"

"Tỷ, tên Triệu Vô Cực kia, quả nhiên chó không đổi được thói ăn phân, gần đây lại chơi bời lêu lổng, không chịu chuyên tâm tu luyện, thậm chí hai ngày trước còn đi một chuyến, đi một chuyến..." Lý Khắc càng nói giọng càng nhỏ.

"Đi đâu rồi?" Lý Uyển Nhi tức giận chất vấn, tuy biết được khả năng ấy nhưng vẫn khó lòng tin nổi.

"Đình Lang Các!" Lý Khắc thở dài đáp. Cái tên Đình Lang Các tuy nghe có vẻ hay ho, nhưng kỳ thực chỉ là tên gọi tao nhã của kỹ viện mà thôi.

"Hắn dám làm vậy sao, chẳng lẽ hắn không biết chỉ vài tháng nữa là đến ngày thành thân rồi ư!" Lý Uyển Nhi vẻ mặt bực tức nói, đôi mắt tràn ngập vẻ thất vọng.

Bọn họ nói Triệu Vô Cực chính là con trai độc nhất của Trấn Bắc Vương Đại Võ triều, có thể nói là cha anh hùng con nhát gan. Trấn Bắc Vương chính là nhân vật lúc trước đi theo Võ Hoàng Đế và Võ Vương cùng nhau dựng nên cơ nghiệp. Khi đó ba người được xưng là Đại Võ Tam Hùng, sau khi hoàng triều thành lập được phong làm Trấn Bắc Vương, một thân tu vi đạt đến Bán Thánh cửu trọng. Có thể nói trong toàn bộ vương triều Đại Võ, ngoại trừ Võ Hoàng Đế, hắn chính là nhóm người mạnh nhất, không thua kém Võ Vương.

Trấn Bắc Vương tổng cộng có ba người con trai, hai người trước đều chưa trưởng thành đã qua đời, chỉ có tiểu nhi tử Triệu Vô Cực còn sống, đáng tiếc lại căn bản không có thiên phú võ đạo, dựa vào tài nguyên của Trấn Bắc Vương phủ mới miễn cưỡng tu luyện tới Thiên Cổ cảnh.

Hơn nữa điều này cũng không có gì, hết lần này tới lần khác hắn lưu luyến mỹ sắc, ngày ngày chè chén đàng điếm, không việc ác nào không làm, nhưng hắn còn có một hôn ước càng khiến người ta tức giận hơn, chính là với con gái của Võ Vương, Lý Uyển Nhi. Phải biết rằng Lý Uyển Nhi chính là người được xưng là đệ nhất mỹ nữ Đại Võ, đáng tiếc từ nhỏ đã định ra hôn ước từ nhỏ với Triệu Vô Cực.

Lần này quả thực làm cho Lý Uyển Nhi phiền muộn đến mức muốn hỏng mất.

Từ khi nàng biết có hôn ước này trở đi là không ngừng phản kháng, nhưng không ai đồng ý, dần dà nàng cũng biết cha mẹ không thể nào đồng ý nàng hối hôn, cho nên trực tiếp bỏ trốn, đáng tiếc vẫn bị bắt trở về.

Hiện giờ nàng đã cam chịu số phận, hơn nữa nghe nói từ một năm trước tên Triệu Vô Cực này đột nhiên thay đổi tính nết, không còn ăn chơi trác táng nữa, mà mỗi ngày đều ở trong phòng cố gắng tu luyện, tuy rằng mọi người đều cho rằng hắn tu luyện không ra trò trống gì, nhưng Lý Uyển Nhi vẫn an ủi phần nào.

Chỉ là không ngờ chưa đầy một năm, sắp đến lúc thành thân, Triệu Vô Cực lại bắt đầu trở lại con người cũ, chẳng lẽ hắn không dung mạo của ta biết hay sao, hắn cứ như vậy mà không thèm để ý đến cảm nhận của ta ư?

Bên ngoài A Đại nhẹ nhàng gõ cửa bước vào, thấp giọng nói vài câu với Lý Khắc, Lý Khắc xoay người dẫn A Đại rời khỏi tiểu viện.

Hai người đi ra khỏi viện, Lý Khắc trầm giọng hỏi: "Chuyện bảo ngươi làm thế nào rồi, vì sao một chút tin tức cũng không có!"

Sắc mặt A Đại biến đổi, đáp: "Thế tử, ta cố ý tìm những nhân vật tà đạo, đều là tu vi Đại La cảnh, nhưng đã ba ngày rồi, đối phương cũng không hồi âm cho ta, e là đã thất thủ! Nhưng thế tử yên tâm, Trấn Bắc Vương phủ sẽ không tra ra được chúng ta đâu!"

"Phế vật, một tên Thiên Cổ cảnh nhỏ nhoi cũng không đối phó nổi, cần ngươi làm gì!" Lý Khắc mặt âm trầm, sau đó dường như nghĩ ra điều gì, "Ngươi đi ra ngoài dò la xem Chu Khung đang trú ngụ ở đâu!"

A Đại vội vàng đáp ứng một tiếng rồi chạy đi mất.

Lúc này Chu Khung đang dẫn theo Ma Hổ Vương xuất hiện ở cửa một trạch viện trong thành, trên trạch viện viết hai chữ Chu phủ, cửa lớn bên trong mở ra, một nam tử mặc áo bào đen đeo mặt nạ đi ra, nhìn thấy Chu Khung hành lễ nói: "Thuộc hạ bái kiến giáo chủ!"

"Ừm!" Chu Khung bước vào trạch viện, Chu Khung tới Đại Võ hoàng triều này tự nhiên không phải là không có chuẩn bị, từ nửa năm trước đã có bốn bộ vệ tới đây mua sắm đồ vật, trạch viện này chính là một trong số đó, thậm chí còn mở một khách điếm, dùng để thu thập tin tức.

Tiến vào trong đại sảnh trạch viện, Chu Khung ngồi ngay ngắn ở bên trên, trầm giọng hỏi: "Tình hình bên trong hoàng thành này như thế nào?"

"Bẩm giáo chủ, quan hệ trong hoàng thành rất phức tạp, đầu tiên mạnh nhất là hoàng tộc Lý gia, hiện tại chia làm hai nhánh, một nhánh là hoàng đế, một nhánh là Võ Vương phủ! Còn lại có Trấn Bắc Vương, Đại Võ Học Phủ, Tắc Hạ Học Cung, bên trong đều có cao thủ Bán Thánh cửu trọng trở lên! Cùng với một ít thế lực nhỏ khác."