Phản Diện Vô Địch

Chương 119: Phản Diện Vô Địch



Những người khác cũng đều giật mình, mười tên hộ vệ Bán Thánh cảnh, cho dù là hoàng tộc cũng không bỏ ra nổi, không phải là không có, mà là căn bản không nỡ để Bán Thánh cảnh làm thị vệ, ít nhất cũng phải phong làm tướng quân, làm thị vệ thật sự quá lãng phí, hơn nữa còn là mười tên!

"Người này rốt cuộc là ai vậy!"

"Ta biết, người này chính là vị đại nhân vật Ma đạo vừa mới đến hoàng thành, nghe nói tên là Chu Khung, nghe đồn tu vi không kém gì Trấn Bắc Vương!"

"Trời ơi, đó đúng là một bậc đại nhân vật, ta thấy hắn còn lợi hại hơn cả Trấn Bắc Vương, ít nhất Trấn Bắc Vương không có những thị vệ mạnh như vậy!"

Lúc Triệu Vô Cực ở phía dưới thấy Chu Khung xuất hiện, trong mắt tràn đầy hận ý, nhưng rất nhanh đã che giấu, hắn biết hiện tại mình hoàn toàn không đấu lại Chu Khung, cho dù dùng thủ đoạn ẩn giấu cũng không được. Chỉ có thể từ từ mưu tính.

Mà giờ phút này Chu Khung ở phía trên cũng đang nhìn hắn, từ sau khi hệ thống thăng cấp, đây là lần đầu tiên hắn gặp Triệu Vô Cực, lúc này trong mắt Chu Khung, trên đỉnh đầu Triệu Vô Cực bỗng nhiên phát ra một luồng kim quang, xông thẳng tới chân trời.

Giao diện hệ thống hiển thị thiên vận: 153, Thiên Vận Chi Khí không phải cố định, mà là theo thời gian và trải nghiệm sẽ từ từ biến hóa, chỉ là vào những lúc bình thường sự dao động sẽ không quá lớn.

Hơn nữa người có thiên vận được thiên đạo bảo hộ, rất khó giết chết, mỗi lần đều gặp hung hóa cát, càng có thể đạt được cơ duyên lớn hơn, đương nhiên cũng không phải là không có cách giết chết, chỉ cần chênh lệch thực lực quá lớn vẫn có khả năng sẽ bị giết, nhưng bất kể là ai giết, đều sẽ ảnh hưởng tới vận mệnh của bản thân, khiến vận rủi của mình càng thêm sâu nặng!

"Hệ thống, ngươi đang đùa ta sao? Giết hắn sẽ khiến vận rủi của ta càng sâu, ta còn giết làm gì!"

"Kí chủ, có thể tiêu hao Thiên Vận Chi Khí của đối phương, ví dụ như luôn khiến hắn làm việc không thuận lợi, cướp đoạt cơ duyên của đối phương. Chỉ cần Thiên Vận Chi Khí của đối phương hạ xuống dưới 100, giết hắn sẽ không gây ra Thiên Đạo phản phệ, cũng sẽ không khiến vận rủi càng sâu!"

"Hệ thống, ngươi có phải bị hỏng không vậy? Tự mình trước sau xuất hiện mâu thuẫn mà không biết sao? Thiên Vận Chi Khí của hắn đã dưới 100 rồi, ta còn cướp đoạt cái quái gì nữa? Nếu hắn có thì ta giết hắn vẫn sẽ bị phản phệ, làm thế nào cũng là tốn công vô ích! Ngươi không phải là đang bị lỗi chứ?" Chu Khung lạnh lùng nói trong lòng.

"Đinh, hệ thống xuất hiện lỗ hổng, đang trong quá trình sửa chữa, Đinh... Đông..."

Chu Khung thầm mắng một câu, hệ thống này sẽ không trực tiếp sụp đổ đấy chứ, mẹ nó, vậy thì buồn cười rồi!!

Lúc này bên ngoài đã bắt đầu luận võ, chỉ thấy một trọng tài trong đó khẽ quát một tiếng "Lôi đài số 120, Triệu Vô Cực đối chiến Trương Thiên Ý!"

Phía dưới nhao nhao nghị luận...

"Lần này Triệu Vô Cực thảm rồi, Trương Thiên Ý là đệ tử thân truyền của Phó phủ chủ Đại Võ Học Phủ, cũng sẽ không nhường ngươi, ta xem lần này ngươi thắng như thế nào!"

"Đúng vậy, rốt cuộc hắn cũng bị đào thải, một tên phế vật như hắn đứng ở vị trí cao quả thực là sỉ nhục của hoàng triều Đại Võ ta!"

Trên lôi đài số 120, Trương Thiên Ý cười lạnh nhìn Triệu Vô Cực ở đối diện: "Thế tử điện hạ, ta thấy ngươi vẫn nên thành thật nhận thua đi, nếu lát nữa ta làm ngươi bị thương thì chẳng hay ho gì đâu!"

Triệu Vô Cực không đáp lời, mà rút ra một thanh trường kiếm, chém về phía trước. Trương Thiên Ý sắc mặt âm trầm: "Đã muốn chết, vậy thì đừng trách ta ra tay nặng đấy!"

Ầm, một bóng người trực tiếp bị đánh bay khỏi lôi đài, nặng nề ngã xuống sàn nhà bên ngoài, miệng phun máu tươi, rõ ràng là Trương Thiên Ý.

"Cái gì, làm sao có thể, Triệu Vô Cực sao lại thắng được Trương Thiên Ý, hơn nữa chỉ trong một chiêu!"

"Tuyệt đối không thể nào, nhất định là Triệu Vô Cực đã dùng thủ đoạn gì đó! Trương sư huynh chính là đệ tử đứng đầu học phủ của chúng ta, tuy không phải là mạnh nhất, nhưng cũng không thể nào bị tên phế vật này đánh bại chỉ trong một chiêu!"

Mọi người phía dưới ồn ào kêu lên, thậm chí có kẻ còn hô to Triệu Vô Cực gian lận, mà ngay cả trọng tài cũng giật mình kinh ngạc, hắn vừa mới nhìn rất rõ ràng, Triệu Vô Cực tuyệt đối không hề gian lận!

"Triệu Vô Cực thắng!" Trọng tài kinh ngạc tuyên bố.

Liên ngay cả mấy vị đại lão ngồi phía trên cũng nhao nhao nhìn về phía Triệu Vô Cực, vừa rồi Triệu Vô Cực đột nhiên bộc phát ra tu vi Đại La cảnh, quả thực khiến bọn họ cũng giật nảy mình.

Xem ra Trấn Bắc Vương này tâm cơ thật âm trầm, để con trai mình ẩn tàng nhiều năm như vậy, bị gọi là phế vật nhiều năm như vậy cũng không phản bác, chẳng lẽ là sợ hoàng gia hại luôn đứa con trai cuối cùng của hắn.

Nhưng bây giờ vì sao lại để cho Triệu Vô Cực bộc phát, chẳng lẽ là, mọi người dường như nghĩ tới điều gì đó, trong mắt lập tức tràn đầy kinh hãi, hoàng gia vẫn luôn kiêng kỵ uy vọng trong quân của Trấn Bắc Vương, đây là điều mà tất cả các nhân vật đỉnh cao đều biết."