Chỉ một kích vừa rồi, không tính những người đến xem lễ, riêng đệ tử Thiên Hằng Tông của hắn đã tử thương hơn trăm người, phải biết rằng đó đều là những đệ tử tinh anh!
"Bản tọa thích, ngươi có ý kiến gì sao?" Chu Khung lạnh giọng nói.
Còn chưa đợi Vu Dương đáp lời, Ma Vô Đạo đứng sau lưng Chu Khung đã đấm ra một quyền, trực tiếp đánh về phía Vu Dương.
Vu Dương căn bản không kịp phản ứng! Hắn miễn cưỡng duỗi tay ra để phòng ngự!
Bành.
Một tiếng nổ tung, toàn bộ thân thể Vu Dương đều bị nổ tung, hóa thành tro bụi, một vị Thái Thượng trưởng lão Thiên Hằng Tông cứ như vậy chết đi!
Toàn bộ quảng trường lập tức bình tĩnh lại, ngay cả người bị trọng thương nằm trên mặt đất cũng vội vàng che miệng lại, không dám phát ra một chút âm thanh, sợ để cho đám người Chu Khung chú ý tới!
Mà lúc này La Thông đứng ở không trung trên ngọn núi nhưng lại không ai có thể phát hiện hắn, bởi vì thời gian chung quanh hắn là trạng thái một phút đồng hồ trong tương lai.
Trên người La Thông phát tán ánh sáng trắng này, thế nhưng ánh sáng trắng không ngừng nhạt đi, điều này chứng minh hắn không duy trì được trạng thái này bao lâu!
Ánh sáng trắng bao bọc La Thông như muốn bay khỏi nơi này nhưng mà toàn bộ ngọn núi lại bị một luồng hắc quang nhàn nhạt bao phủ, tựa như cấm chế, khiến hắn căn bản không thể rời khỏi.
Nếu nhìn kỹ có thể thấy phía trên đỉnh núi có một vòng tròn đang chậm rãi xoay tròn, hắc quang phát ra từ đó, chính là Thần Ma Hoàn của Chu Khung!
Bạch Long trong cơ thể La Thông không ngừng gào thét.
"Làm sao bây giờ, ta đã nói là đại hung, sớm nên rời đi, ma đầu này quá mạnh, chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ, a! Chết chắc rồi! Rốt cuộc Hắc Hoàn kia là cái gì, còn có thể phong tỏa cả thời gian!"
La Thông cũng mặt mày đầy lo lắng, lại càng thêm phẫn nộ, hắn không biết vì sao Chu Khung lại ra tay với hắn, mưu tính ba năm, vất vả lắm mới hoàn thành hết thảy, lại bị Chu Khung phá hủy, chẳng lẽ chỉ vì hắn có thiên phú xuất chúng sao!
"Liều mạng thôi, La Thông, ta sẽ dùng bí pháp, trực tiếp phá vỡ phong tỏa này, mang ngươi lao ra ngoài! Chẳng qua về sau ngươi nhất định phải tìm nhiều tiên khí đến tu bổ Sơn Hà Đồ, bằng không Sơn Hà Đồ sẽ sụp đổ!"
Bạch Long nói với vẻ kiên quyết, hắn cảm nhận được chỉ cần rơi vào tay Chu Khung thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Thậm chí hắn còn hoài nghi Chu Khung nhằm vào La Thông chính là vì Sơn Hà Đồ, chắc đã phát hiện ra bí mật của Sơn Hà Đồ.
"Không được, không thể rời đi, Mộc Lê còn đang ở trên quảng trường kia mà! Nhất định phải mang nàng đi cùng." La Thông lo lắng kêu lên, hắn không thể bỏ rơi Mộc Lê mà rời khỏi nơi này!
"Rõ ràng tên ma đầu này đang nhằm vào ngươi, bây giờ ngươi mà ra ngoài đó là chỉ có chết!" Bạch Long tức giận gào lên, nó đã sợ hãi đến cực điểm.
Nhưng La Thông hoàn toàn không nghe, nhất quyết phải cứu Mộc Lê ra, ngay khi hai người còn đang tranh chấp, rầm một tiếng, âm thanh Vu Dương bị đánh nổ lọt vào tai hai người bọn họ.
Chờ tro bụi đầy trời tan hết, La Thông nổi giận gầm lên một tiếng: "Không!"
Trong ánh mắt của hắn thình lình phát hiện, nam tử mặc áo bào đỏ bên cạnh Chu Khung đang xách một người trong tay, người này không ngừng giãy dụa, chính là Mộc Lê của hắn.
Chu Khung ngồi trên ghế, nhìn lên phía trên, hắn biết La Thông đang ở chung quanh, quả nhiên là Thiên Vận chi tử, trốn tới mức ngay cả Thần Ma Nhãn của hắn cũng không thể cảm giác được.
Nhưng vậy thì đã sao, chưa nói đến việc hắn có thể thoát khỏi vòng phong tỏa của Thần Ma Hoàn hay không, chỉ cần có Mộc Lê ở đây, hắn sẽ không rời đi, đây là bệnh chung của các nhân vật chính, từ bỏ nữ nhân của mình để cầu sống, không thể làm nhân vật chính!
Chỉ thấy Chu Khung chậm rãi gật đầu một cái, Liên Sinh lập tức nắm lấy tay Mộc Lê phát ra một cỗ ma khí trực tiếp bao phủ đối phương.
Trong nháy mắt, nỗi đau đớn như kim châm giáng xuống người Mộc Lê.
"Á gã gã gã a!!"
Mộc Lê kêu thảm một tiếng!
La Thông ẩn nấp trên không trung của ngọn núi, lập tức nổi gân xanh đầy mặt, nếu không phải quanh người hắn đang có một con bạch long đang liều mạng quấn chặt ngăn cản hắn, chỉ e rằng hắn đã lao ra liều chết với Chu Khung rồi.
"Thả ta ra, ta muốn giết hắn, giết hắn!" La Thông không ngừng gào thét!
"La Thông, ngươi bình tĩnh lại, ngươi đi ra ngoài như thế chẳng những không cứu được nàng, ngươi cũng sẽ chết!"
"Ta không quan tâm, dù có chết ta cũng phải chết cùng Mộc Lê, kiếp này ta không thể bỏ rơi nàng lần nữa!" Ánh mắt La Thông tràn ngập kiên định.
Đây chính là bệnh chung của nhân vật chính, luôn cho rằng mình đúng, vì người bên cạnh mà hy sinh tất cả mọi người khác, ví như Bạch Long trong Sơn Hà Đồ, rõ ràng La Thông biết rất có thể cứu Mộc Lê sẽ khiến nó gặp tai ương, nhưng hắn hoàn toàn chẳng thèm để tâm.
Bởi vì trong ý thức của hắn, đây là đúng, nếu Bạch Long thật sự hy sinh, hắn sẽ ghi nhớ công đức của nó.
"Tốt, ta giúp ngươi cứu nàng, ngươi cho ta chút thời gian chuẩn bị!" Bạch Long hung hăng nói, hắn biết rõ nếu như không cứu Mộc Lê ra, La Thông sẽ không đi."