Phản Diện Vô Địch

Chương 152: Phản Diện Vô Địch



"Giết ta đi, van cầu ngươi giết ta đi!"

"Cho ta chết thống khoái, đi, nguyền cho các ngươi không được chết tử tế!"

"... A... A... A..."

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng cầu xin tha thứ, tiếng xin chết, tất cả không ngừng vang lên. Bọn họ muốn tự sát nhưng lại bị khí thế của Bạch Hạo Thiên trấn áp, căn bản không tự sát được.

Bọn họ cũng muốn trực tiếp ngất đi, nhưng đường chủ Chu Tước Đường ở bên cạnh không ngừng phóng ra linh dược vào trong miệng bọn họ, duy trì sinh mệnh lực của chúng.

Sau nửa canh giờ, toàn bộ người của Vân Hồ tộc đều hấp hối.

Nhưng tất cả những điều này vẫn chưa kết thúc.

Ma Long Vương cũng đứng dậy, trong miệng phun ra từng cột lửa màu lam, tiếng kêu còn thảm thiết hơn vừa rồi vang lên từ trong miệng Hồ tộc, hiển nhiên ngọn lửa này là thiêu đốt linh hồn.

Sau một ngày trời, tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong phạm vi vạn dặm mới ngừng lại, mà đám người Vân Hồ tộc đã sợ hãi, hối hận, hồn phi phách tán giải thoát.

Lúc này mọi người vây xem sớm đã hai chân run lẩy bẩy, ánh mắt ngây dại sợ hãi, bọn họ đứng đây nghe tiếng kêu thảm thiết suốt một ngày, chứng kiến toàn bộ quá trình, trong lòng bọn họ giờ cũng mang ám ảnh.

Không phải bọn họ không muốn đi, mà là ánh mắt của đám người Ma giáo nhìn chằm chằm vào bọn họ, khiến bọn họ không dám đi.

Mỗi người đều mừng thầm, đám người của mình không làm ra chuyện gì quá đáng, bằng không e rằng mình cũng sẽ có kết cục như vậy. Người trong Ma giáo này quả thực là một lũ ác ma.

Không phải vạn bất đắc dĩ, không đúng, dù có chết cũng không thể trêu chọc!

Mãi đến khi đám người Ma giáo trở về Thiên Ma Phong, sinh linh vây xem mới nhanh chóng tản đi, nếu có người vào lúc này nhìn chỗ bọn họ vừa đứng thì sẽ phát hiện, nơi đó đã ướt đến đáng sợ!

Mà Ma Hổ Vương lại dẫn nhân mã đi Hắc Vương Thành một chuyến, tru diệt tất cả Hồ tộc còn sót lại ở đó, lột sạch da lông!

Mà cách đó mấy ngàn dặm trên một ngọn núi, Tô Hoàng nghe tiếng kêu thảm thiết không ngừng phía sau mà run lẩy bẩy, từ khi phát hiện đám người Ma giáo tới, hắn lại nhìn không thấu tu vi của đối phương, lập tức biết không ổn, vội vàng bỏ chạy, may mà đối phương không để ý tới mình.

Nếu không, hắn không dám nghĩ sâu xa, hắn không biết rốt cuộc đám người Ma giáo đã làm gì Vân Hồ tộc mà khiến bọn họ kêu thảm thiết như vậy, bây giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi mảnh đất hỗn loạn này, không, phải đi tới nơi xa hơn nữa.

Ngay khi hắn đang nghĩ như vậy, một bóng người mặc đồ đen xuất hiện trước mặt hắn, đeo mặt nạ màu vàng nhạt.

Ánh mắt Tô Hoàng ngưng tụ, hắn cảm giác được rất có thể tu vi đối phương đã đạt đến Đại La cảnh, nhanh chóng bình ổn tâm tình.

Khom người nhẹ giọng nói: "Tại hạ Tôn Tẫn, bái kiến tiền bối, không biết vì sao tiền bối ngăn đường đi của ta!"

Nam tử đeo mặt nạ không nói nhảm với hắn, trực tiếp đưa tay đánh ngất Tô Hoàng, trong miệng lẩm bẩm: "Còn Tôn Tẫn, ta còn là Tôn Vũ đây, lão tử là Địa Tam thuộc Ma giáo, ban đầu ở Thương Ngô đại lục đã phụng lệnh điều tra ngươi, ai không biết ai chứ. Nói bậy!"

Trong thiên điện tổng đàn Ma giáo, đông đảo cao tầng ngồi ở bên trên, Tô Hoàng run lẩy bẩy đang quỳ phía dưới.

Ánh mắt đám người Ma giáo phức tạp nhìn hắn, quả thật là ba mươi năm, không đúng, quả thật là trước khác nay khác, người lúc trước còn cần bọn họ ngưỡng mộ, bây giờ lại đối với bọn họ mà nói không khác nào con kiến hôi.

Quả thật là cố gắng hơn nữa cũng không bằng đi theo đúng lãnh đạo tốt!

Lý Trường Sinh trầm giọng chất vấn: "Nói, vì sao dẫn người đến tấn công Ma giáo!"

Tô Hoàng sớm đã bị dọa vỡ mật, lập tức nói ra tất cả những gì mình biết, đương nhiên khi nói đến chuyện tấn công Ma giáo, lại che giấu sự thật mình giật dây.

Nói là Vân Hồ nhất tộc nhất định phải tiến đánh Ma giáo, hắn làm sao cũng không ngăn được, chỉ có thể theo tới.

Địa Tam ở bên cạnh, nghe Tô Hoàng nói Vân Hồ tộc đắc tội Triệu Lập nên mới bị đuổi đi, không khỏi nhíu mày thật sâu, đợi Tô Hoàng nói xong.

Địa Tam chắp tay với cao tầng Ma giáo,

Tứ bộ bọn họ thuộc về hệ thống độc lập, cho dù là hắn cũng không cần hành lễ đối với cao tầng Ma giáo, chỉ cần chắp tay tỏ lòng tôn kính là được.

“Chư vị đại nhân, chuyện của Tô Hoàng các ngươi còn điều gì muốn hỏi nữa không, nếu không có gì thì giao cho tại hạ xử trí!”

Đám người Bạch Hạo Thiên gật đầu, nếu không phải Địa Tam bắt người này trở về, bọn họ cũng chẳng để ý đây chính là Yêu Hoàng lúc trước, hiện giờ những gì nên hỏi đã hỏi xong, hắn cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

Lúc này Tô Hoàng thấy Địa Tam từng bước tiến lại gần, hoảng sợ kêu to: "Ngươi muốn làm gì, đừng tới đây, đừng tới đây!"

Địa Tam chẳng thèm nghe hắn nói nhảm, một tay trực tiếp vỗ lên đầu hắn, nhắm mắt vận công pháp, sau khoảng thời gian một nén hương, mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ hiểu ra điều gì đó.

Lúc này trong mắt Tô Hoàng đã không còn thần thái, không khác nào kẻ ngu si, đám người Ma giáo đều hiểu, đây là Địa Tam tiến hành sưu hồn hắn!

Địa Tam phất tay vỗ chết Tô Hoàng đã biến thành thằng ngốc, chắp tay với đông đảo cao tầng Ma giáo, biến mất ở trong đại điện."