Phản Diện Vô Địch

Chương 154: Phản Diện Vô Địch



Hơn nữa hắn còn có thân phận con trai duy nhất của Trấn Bắc Vương, có thể nói là muốn địa vị có địa vị, muốn thực lực có thực lực, hôn ước của hắn cùng Lý Uyển Nhi cũng trở thành tấm gương điển hình của môn đăng hộ đối, lang tài nữ mạo!

Trấn Bắc Vương phủ, vô số người hầu qua lại bận rộn, quản gia trong phủ không ngừng phất tay chỉ huy, phải biết đây chính là chuyện lớn nhất Trấn Bắc Vương phủ, thế tử duy nhất thành hôn!

Trấn Bắc Vương ngồi trong đại sảnh, trong mắt hiện ý cười, chỉ cần sau khi Triệu Vô Cực và Lý Uyển Nhi thành hôn, là có thể khiến Võ Hoàng Đế buông lỏng cảnh giác với hắn, như vậy hắn cũng không cần ngày ngày phòng bị, tương lai có thể an an ổn ổn làm một Vương gia tiêu dao.

Trong một gian phòng kín của vương phủ, Triệu Vô Cực mặc hỉ phục, trong mắt lộ vẻ âm trầm, đây không phải là hắn không muốn thành hôn với Lý Uyển Nhi, mà là hắn nhận được tin tức tất cả giáo đồ của Huyết Liên Giáo đều bị diệt sát, lại còn là do phụ vương hắn phái người giết chết!

Kế hoạch thất bại, Huyết Liên Giáo diệt vong, khiến tất cả cố gắng của Triệu Vô Cực trong một năm qua hoàn toàn tan thành bọt nước.

Hắn chỉ có thể hy vọng sau khi thành hôn với Lý Uyển Nhi, nghĩ cách khuyên Trấn Bắc Vương tạo phản.

Về phần vì sao phải tạo phản, là bởi vì hắn còn có một bí mật, đó chính là trước khi đoạt xá hắn đã từng đạt được một bức tượng gỗ thần kỳ, trong tượng gỗ ẩn chứa bí pháp tu thân của vận triều, có thể để cho hắn tập hợp lực lượng của cả vận triều để tu luyện thật nhanh.

Nhưng bí pháp này chỉ Hoàng đế đương triều mới có thể dùng.

Đây cũng là nguyên nhân hắn nhất định phải cướp đoạt Đại Võ hoàng triều, bằng không hắn đã sớm tự mình tu luyện, cần gì phải tốn nhiều công sức mưu tính như vậy, Trấn Bắc Vương phủ này cũng đâu thiếu tài nguyên tu luyện!

Ngay lúc Triệu Vô Cực còn đang suy nghĩ, bên ngoài có một giọng nói vang lên: "Thế tử, đã đến giờ, nên đi đón dâu rồi!"

Triệu Vô Cực nghe xong, buông bỏ tâm tư, sửa sang lại y phục, chậm rãi bước ra ngoài.

Lúc này từ cửa Trấn Bắc Vương phủ, một dải linh tơ thông thiên đã trải dài đến tận Võ Vương phủ, giá của dải linh tơ này mỗi mét không dưới mười khối tiên thạch. Mà khoảng cách giữa hai tòa phủ đệ e rằng phải hơn trăm dặm, từ đó có thể thấy được mức độ giàu có của Trấn Bắc Vương phủ.

Trong Võ Vương phủ, Lý Uyển Nhi đang ở trong khuê phòng của mình cẩn thận trang điểm, Lý Khắc ở bên ngoài không ngừng sốt ruột hỏi han,

"Tỷ tỷ, tỷ đã xong chưa, xe ngựa đón dâu của Trấn Bắc vương phủ sắp tới rồi,"

"Được rồi, biết rồi, đừng thúc nữa." Một giọng nói lạnh như băng từ trong khuê phòng truyền ra, Lý Uyển Nhi mặc một bộ hỉ phục đỏ thẫm mở cửa bước ra.

Trên đầu đội khăn trùm màu đỏ, che khuất toàn bộ khuôn mặt, Lý Khắc cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp kéo Lý Uyển Nhi đi về phía đại sảnh.

Nửa canh giờ sau, trải qua đủ loại nghi thức phức tạp.

Một chiếc xe ngựa khổng lồ từ Võ Vương phủ chậm rãi lăn bánh đi về phía về phía Trấn Bắc Vương phủ, mà tám con tuấn mã kéo xe đều có tu vi Đại La cảnh.

Phía trước xe ngựa có một nam tử mặc áo hỉ đỏ thẫm, mặt mày tươi cười cưỡi ngựa đi theo, chính là Triệu Vô Cực vừa mới đón dâu xong, ngồi trong xe ngựa chính là thê tử Lý Uyển Nhi của hắn ngày hôm nay.

Triệu Vô Cực quay đầu nhìn xe ngựa, trong lòng tạm thời buông xuống ưu phiền, nói thật cho dù không tính chấp niệm thân thể trước kia, hắn cũng rất thích Lý Uyển Nhi.

Dung mạo tuyệt thế, thiên phú tốt đẹp, bối cảnh thâm hậu, quan trọng nhất là thông tình đạt lý, đúng là lựa chọn tốt nhất cho thê tử, Triệu Vô Cực càng nghĩ khóe miệng càng nhếch lên.

Mà Lý Uyển Nhi bên trong xe ngựa lại sắc mặt lạnh lẽo, trong mắt lóe lên một tia hung ác tàn nhẫn!

Lúc này Trấn Bắc Vương phủ đã khách khứa đông đúc, loại chuyện vui lớn động trời này có thể nói là lần đầu tiên của Đại Võ hoàng triều. Dù sao thì bất kể là thế tử Trấn Bắc Vương hay là quận chúa của phủ Võ Vương, thân phận địa vị đều không kém gì hoàng tử và công chúa.

Cho nên phàm là thế lực của Đại Võ hoàng triều, bất kể Đại La cảnh lớn nhỏ có thể đến đều đến dự tiệc, đều muốn có thể lăn lộn quen mặt trước mặt Trấn Bắc Vương, cho dù không quen mặt thì có thể kết giao với một vài nhân vật lớn khác cũng tốt.

Dưới sảnh chính, người ngồi đều là của một vài thế lực nhỏ, tu vi đều ở khoảng Đại La cảnh sơ kỳ, một người trong đó mặc một thân hắc y, sắc mặt bình tĩnh, đang nhắm mắt dưỡng thần.

Mà trên mặt những người khác đều là vẻ hưng phấn, dù sao có thể tham gia hôn lễ bực này chính là vinh hạnh của bọn họ, nếu không phải Trấn Bắc Vương cố ý hạ lệnh phàm là võ giả Đại La cảnh trở lên đều có thể tới uống chén rượu mừng, chỉ bằng vào địa vị của bọn họ, căn bản không vào được cửa lớn Trấn Bắc Vương phủ.

Mọi người đều đang thì thầm trò chuyện với nhau.

"Thật là vinh hạnh, ta nằm mộng cũng chẳng dám nghĩ tới có thể đến tham dự hôn lễ của thế tử Trấn Bắc Vương phủ!"

"Đúng vậy, nghe nói thế tử đã tu luyện tới Đại La ngũ trọng, quả nhiên là thiên tài tuyệt thế!"