Phản Diện Vô Địch

Chương 19: Phản Diện Vô Địch



Trên Ma Long Phi Liễn, Chu Khung chả thèm đoái hoài thiên hạ nghĩ gì.

"Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ! Phần thưởng: Trận pháp Chân Ma Hộ Sơn (Thông Huyền ngũ cấp), và 20.000 điểm Phản Diện."

Vật phẩm: Chân Ma Hộ Sơn Trận

Cấp bậc: Thông Huyền ngũ cấp

Công năng: Tăng cường linh khí, bảo vệ tuyệt đối sơn môn.

"Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Tru Sát Đọa Lạc Thiên Sứ! Phần thưởng: 50.000 điểm Phản Diện."

Khóe môi Chu Khung giật giật. Nhiệm vụ ẩn không rớt đồ, chỉ rớt điểm? Chắc là đặc sản của hệ thống. Dẫu sao vớ được 5 vạn điểm cũng là một món hời lớn.

Ma Long Phi Liễn chậm rãi hạ xuống không trung Thiên Ma phong. Chu Khung bước ra ngoài, ngắm nhìn đại bản doanh bên dưới. Trải qua hàng trăm năm xây đắp, Thiên Ma phong oai phong lẫm liệt, cung điện đền đài san sát, sức chứa lên tới hàng vạn người. Sơn môn khắc kín các trận pháp phòng ngự, tường đồng vách sắt, Võ Thần tới đây cũng phải cắn răng mà gặm.

Chu Khung lật tay. Một mô hình ngọn núi nhỏ bằng pha lê trong suốt hiện ra. Hắn hờ hững ném thẳng xuống.

Mô hình pha lê phình to giữa không trung, trong chớp mắt chụp kín toàn bộ đỉnh Thiên Ma. Đám trận pháp Hộ Sơn cũ rích ngay lập tức vỡ vụn. Ngay sau đó, cả ngọn núi rung chuyển dữ dội, bị nhấc bổng cao thêm vài trăm mét!

Trên đỉnh núi, những vòng xoáy linh khí khổng lồ bắt đầu hình thành, cuồn cuộn đổ xuống. Đám giáo chúng bên dưới vừa hít một ngụm đã thấy kinh mạch mở rộng, tinh thần phấn chấn tựa như vừa cắn tiên đan.

Những kẻ đang kẹt ở bình cảnh lập tức khoanh chân ngồi thiền, tranh thủ bứt phá. Tiếng nổ đột phá vang lên lốp bốp khắp ngọn núi. Cả Ma Giáo chìm trong cơn cuồng hoan linh khí.

Trên Phi Liễn, đám cao tầng cũng há hốc mồm. Vạn Đường chủ khều khều lưng Ma Hổ Vương, nháy mắt ra hiệu. Hổ Vương gãi đầu, thò mặt ra hỏi ngu: "Giáo chủ, cái... cái đồ chơi này là thứ tốt gì vậy ngài?"

Chu Khung liếc hắn. Hắn khá ưng cái tính cục súc nhưng trung thành của gã trọc này. Từ ngày hắn cứu mạng Hổ Vương hồi nhỏ, gã đã coi hắn là thần sống.

"Đây là Hộ Sơn Đại Trận mới do bổn tọa bày bố. Không chỉ tụ linh khí, mà cho dù Võ Thần đích thân đến phá, cũng đừng hòng làm xước một viên gạch."

Thoáng chốc đã nửa tháng trôi qua.

Ngồi trên ngai Ma Long, sắc mặt Chu Khung phủ một tầng âm u.

Nửa tháng ròng rã dốc sức vận công, nội thương trong người vẫn trơ như đá. Phản phệ từ Thần Ma Nhãn quá nặng. Con mắt đó chưa lành, cơ thể hắn cũng đừng hòng khôi phục. Lật tung cái Thương Thành của hệ thống, thuốc xịn chữa được thì giá trên trời mua không nổi, thuốc rẻ mua được thì uống vào như nước lã.

Trạng thái hiện tại của hắn thê thảm chẳng kém lúc mới xuyên qua là bao. Cứ cái đà này, chỉ có nước bám víu vào nhiệm vụ của hệ thống. Dẫu sao, Ma Giáo cũng nên vươn nanh vuốt ra ngoài rồi.

Chu Khung nhịp nhịp ngón tay lên tay ngai.

Vút!

Một bóng đen xuất hiện giữa đại điện, quỳ một gối xuống sàn. Kẻ đó mang một chiếc mặt nạ kim loại màu vàng kim.

"Thuộc hạ bái kiến Giáo chủ..."

"Hiện tại, phân bộ nào đang cắm chốt gần Kim Sơn tự nhất?"

"Bẩm Giáo chủ, là Huyền bộ."

"Tốt. Truyền lệnh bổn tọa: Điều động Huyền bộ lập tức thâm nhập, rà soát toàn bộ nội tình Kim Sơn tự. Phải xác định xem tên Trụ trì già kia có đang ở trong chùa không, và có cao thủ nào đang ẩn nấp hay không."

"Tuân lệnh!"

Bóng đen thoắt cái tan biến.

Chu Khung chậc lưỡi: "Nhiệm vụ hệ thống ép làm thì chịu chứ sao giờ. Cơ mà phận làm Ma Giáo, rảnh rỗi lôi mấy tông môn chính đạo ra diệt môn cũng là lẽ hiển nhiên mà nhỉ."

Hắn liếc lên bảng hệ thống. Nhiệm vụ treo chót vót trên đầu: Đầu tiên Diệt Kim Sơn Tự, sau đó Bình Định Huyền Không Quán. Hoàn thành sẽ được chữa lành toàn bộ thương thế, kèm theo phần thưởng thăng một tiểu cảnh giới.

...

Thành Kim Vũ, cách Kim Sơn tự năm mươi dặm.

Khách điếm Duyệt Lai tấp nập khách khứa ra vào. Năm năm trước, cái tên Duyệt Lai bỗng nhiên nổi lên như cồn trên đại lục Thương Ngô. Chỉ sau một đêm, chuỗi khách điếm này mọc lên như nấm sau mưa ở khắp các vương triều và thành thị. Không ai biết ông trùm đứng sau là ai, chỉ biết bối cảnh của nó sâu không thấy đáy. Bất kỳ kẻ nào giở thói côn đồ tại đây đều bốc hơi không để lại dấu vết.

Tầng ba khách điếm, trong một gian phòng thượng hạng, một bóng người đang tĩnh tọa.

Cốc cốc cốc!

Ông chủ khách điếm bưng theo một vò rượu, khẽ gõ cửa.

"Kẻ nào?" Giọng nói trầm đục từ bên trong cất lên.

"Tiểu nhân mang rượu đến."

"Vào đi."

Ông chủ đẩy cửa bước vào, cẩn thận chốt chặt cửa lại. Gã đặt vò rượu lên bàn, rồi lập tức quỳ sụp xuống trước mặt người đàn ông đang ngồi trên giường.

"Thuộc hạ tham kiến Thủ tọa."

Nam tử khẽ "ừ" một tiếng, mở mắt. Hắn vận hắc y bó sát, thân hình gầy nhẳng, khuôn mặt che kín bởi chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo. Thanh trường đao đặt hờ hững bên đùi.

"Có lệnh gì?"

"Bẩm Thủ tọa. Mật lệnh từ Giáo chủ! Yêu cầu Huyền bộ lập tức điều tra nội tình Kim Sơn tự, xác định tung tích của Trụ trì."

"Biết rồi. Lui đi."

Nam tử phẩy tay. Ông chủ khách điếm cung kính lui ra. Nam tử mang mặt nạ bạc này chính là Huyền Nhất — Thủ tọa Huyền Bộ, một trong tứ đại hộ pháp ẩn danh của Ma Giáo!

...

Sâu dưới lòng đất, bên trong một căn hầm đá bí mật."