Phản Diện Vô Địch

Chương 212: Phản Diện Vô Địch



Trong toàn bộ Vệ thành, chỉ có mười toà vọng lâu! Rõ ràng là chuẩn bị cho mười người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng, mà lúc này cách lúc đấu giá hội bắt đầu còn một canh giờ!

Ánh mắt Chu Khung trong vọng lâu nhìn về phía Quang Vũ cách đó không xa, ánh mắt co rụt lại, đối phương cho hắn cảm giác tuyệt đối không phải là Bán Thánh cửu trọng, mà là thập trọng! Xem ra kế hoạch bao vây của hắn còn cần điều chỉnh lại!

Ánh mắt của Quang Vũ trong vọng lâu xa xa đồng thời nhìn về phía Chu Khung, lẩm bẩm nói: "Quả thật có chút bá đạo, là đệ tử của Ma Tôn sao, đáng tiếc ở chiến trường này nên lấy ta vi tôn!"

Ánh mắt Chu Khung lại nhìn về phía Vu Nguyên, dường như có cảm giác quen thuộc, Vu tộc, nếu như hắn không đoán sai, Thiên Vu tộc bị diệt sát lúc trước hẳn chính là chi nhánh của Vu tộc!

Hắn không để ý đến chiến ý của Vu Nguyên! Ánh mắt lướt qua từng toà vọng lâu, cuối cùng nhìn về phía toà vọng lâu ở ngoài rìa, hiện lên một tia hưng phấn, dê lại xuất hiện!

Trong toà vọng lâu đó chính là Sở Hùng, Trương Tiểu Phàm! Nhìn Thiên Vận Chi Khí 3500 điểm trên đỉnh đầu Trương Tiểu Phàm! Chu Khung âm thầm gật đầu!

Đây là nhân vật chính thứ ba hắn gặp được từ khi tiến vào chiến trường, hơn nữa, không giống Trần Hạo, hắn và Sở Hùng đều là chân thân tiến vào nơi này!

Trong mắt Chu Khung lóe lên một vưẻ giá lạnh, trong lòng như đã tuyên án tử hình cho hai người! Hai phần quà lớn, chuyến này đến chiến trường xem như không uổng công!

Lúc này, Liên Sinh ở một bên trầm giọng nói với Chu Khung: "Giáo chủ, kẻ mặc áo bào trắng trong vọng lâu kia chính là Trương Tiểu Phàm đang truy sát ta."

"Ồ?" Khóe miệng Chu Khung nhếch lên một nụ cười tà, phất tay, Địa Nhất liền đi tới bên cạnh hắn, chỉ vào hai người Trương Tiểu Phàm đối diện.

"Ngươi đi đi, nói bổn tọa có lời mời hai vị kia tới đây ngồi một chút."

Bên trong vọng lâu của Sở Hùng, từ sau khi Chu Khung xuất hiện, bầu không khí trở nên có phần ngột ngạt.

Lúc này, Trương Tiểu Phàm nhìn Chu Khung ở đối diện với vẻ mặt trịnh trọng. Qua những lời bàn tán của đông đảo sinh linh vừa rồi, hắn đã biết đối phương là ai: Nhân vật đứng thứ ba trên Thiên Kiêu Bảng!

Hơn nữa, Chu Khung khiến hắn cảm thấy một loại áp lực chưa từng có, giống như có một loại cảm giác mách bảo hắn phải tránh xa đối phương.

Trực giác mách bảo hắn rằng đối phương có địch ý rất lớn với mình, thậm chí là sát ý!

Mập Mạp bên cạnh hắn lại không ngừng nhìn Liên Sinh với vẻ mặt thù hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương!

Sở Hùng cũng kinh ngạc nhìn Chu Khung, hắn cảm nhận được khí thế trên người Chu Khung còn mạnh hơn rất nhiều so với lần gặp trước!

Nhưng đã lỡ bước vào chiến trường này, hắn - Sở Hùng - nhất định phải đoạt vị trí đầu bảng trên Thiên Kiêu Bảng, đó chính là niềm kiêu hãnh của một bậc đế vương! Bởi vậy, bất kể là Chu Khung, Quang Vũ hay Vu Nguyên, đều là đá cản đường của hắn.

Ngay khi tất cả mọi người đang mang những tâm tư khác nhau, một bóng người bỗng xuất hiện trước mặt bọn họ!

Ánh mắt Trương Tiểu Phàm lạnh lẽo, hắn nhận ra người này, chính là kẻ đã cắt mất ba cân thịt của Mập Mạp!

Người vừa tới nhìn hai người Trương Tiểu Phàm và Mập Mạp, khàn giọng nói: "Giáo chủ nhà ta có lời mời hai vị tới đó ngồi một chút!"

Ánh mắt Trương Tiểu Phàm lộ vẻ khiếp sợ, mời hai người bọn hắn qua đó ngồi một chút? Chuyện này là sao? Chẳng lẽ hắn ta không biết mình đã truy sát thuộc hạ của hắn ta suốt mười mấy năm qua sao? Muốn giảng hòa?

Mập Mạp ở bên cạnh cũng lộ vẻ hoang mang, lúc này tuy hắn đang bị thù hận che mờ lý trí, nhưng cũng không hề ngu ngốc, đối phương mời bọn hắn qua đó, chắc chắn là có ý đồ khác.

Hai người liếc nhìn nhau, sau đó chậm rãi đứng dậy. Bất kể đối phương có ý gì, cứ đi qua xem sao, dù sao trong Vệ thành này cũng không thể động thủ!

Sở Hùng ở một bên trầm giọng nói: "Trương lão đệ, có cần ta đi cùng ngươi không?"

"Không cần!" Trương Tiểu Phàm phất tay, dẫn Mập Mạp đi về phía vọng lâu của Ma Giáo!

Một võ tướng đứng sau lưng Sở Hùng nhìn theo bóng lưng Trương Tiểu Phàm đang dần khuất xa, trầm giọng nói: "Tên này thật sự là không biết điều, bệ hạ đã có ý chiêu mộ như vậy mà hắn ta lại không có chút phản ứng nào!"

Sở Hùng lắc đầu, ban đầu hắn thấy Trương Tiểu Phàm có thiên phú hơn người nên muốn chiêu mộ, ai ngờ đối phương lại là kẻ không chịu khuất phục dưới trướng người khác!

Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn ta, hình như cũng có thù oán với Chu Khung, nói không chừng có thể lợi dụng được.

Lúc này, Chu Khung nhìn Trương Tiểu Phàm đang đi tới, khẽ lẩm bẩm: "Dê đến rồi!"

Các cao tầng khác của Ma Giáo đều lộ vẻ khó hiểu, dê? Dê nào? Kẻ đang đi tới chẳng phải là Nhân tộc sao?

Trương Tiểu Phàm và Mập Mạp đi tới vọng lâu của Chu Khung, định ngồi xuống ghế đối diện Chu Khung!

Bành! Một tiếng vang thật lớn, ghế dưới thân hai người còn chưa kịp hạ xuống đã trực tiếp nổ tung, Trương Tiểu Phàm phản ứng kịp thời nên không sao, Mập Mạp thì trực tiếp ngã xuống đất, lập tức bò dậy, phẫn nộ nhìn Chu Khung!

Chu Khung ngồi trên ghế nhìn hai người, lạnh lùng nói: "Trước mặt bổn tọa, hai người các ngươi cho rằng mình có tư cách ngồi sao?"