Phản Diện Vô Địch

Chương 23: Phản Diện Vô Địch



"ĐƯỢC!" Cả ma điện sục sôi sát khí. Tuy không rõ nguyên do vì sao giáo chủ đột nhiên muốn khai chiến, nhưng lũ ma đầu vốn khát máu hiếu chiến đã sớm ngứa ngáy tay chân, hận không thể lập tức xuất binh.

"Trận này, Thanh Long Đường ở lại trấn thủ tổng đàn. Số còn lại do Liên Sinh thống lĩnh. Bản tọa sẽ không đích thân ra mặt. Mọi việc trông cậy cả vào các ngươi, đừng làm bản tọa thất vọng."

"Tuyệt đối không để giáo chủ thất vọng!"

Liên Sinh đứng bên cạnh mỉm cười gật đầu nhận lệnh. Chỉ riêng Lý Trường Sinh – đường chủ Thanh Long Đường là mặt mày bí xị. Khó khăn lắm mới có một mẻ lưới lớn, thế mà lại bị đày ở nhà trông cửa. Hắn đành nuốt cục tức, ngậm ngùi đợi dịp sau.

"Rất tốt. Bổn tọa chờ tin chiến thắng."

Cách Kim Sơn Tự một trăm dặm, trên một ngọn núi phủ đầy cây cối.

Sương mù lượn lờ dâng lên, dày đặc che khuất tầm nhìn. Một đứa bé chăn trâu đang dò dẫm tìm đường xuống núi thì bị kẹt lại. Ngọn núi này nó quen thuộc như lòng bàn tay, nhưng chưa bao giờ sương mù lại kéo đến dị thường thế này. Đi mỏi cả chân, loanh quanh một hồi vẫn quay về chỗ cũ.

Đứa bé loạng choạng bước đi thì chợt nghe thấy tiếng người rì rầm thương nghị. Tò mò rẽ qua tán lá, nó điếng hồn khi thấy phía trước là một đám người mặc đồ đen kín mít. Từ bốn phương tám hướng, hắc y nhân vẫn không ngừng tuôn tới tụ tập.

Đứng ở vị trí trung tâm là một nam tử vận áo bào đỏ rực. Trong màn sương mờ ảo, sắc đỏ ấy lại càng thêm phần gai mắt. Các bóng đen xung quanh cung kính vây lấy hắn, luân phiên bẩm báo:

"Đại tổng quản, năm trăm tinh anh Bạch Hổ Đường đã vào vị trí!"
"Năm trăm tinh anh Huyền Vũ Đường đã sẵn sàng!"
"Năm trăm tinh anh Chu Tước Đường đã mai phục xong!"
"Ma Hổ Vương, Ma Long Vương, Ma Thử Vương cùng Nhị Hộ pháp đến Lục Hộ pháp đều đã có mặt!"

Đây chính là diệu kế "hóa chỉnh vi linh" (chia nhỏ để gộp) do Liên Sinh định đoạt. Quân lực Ma Giáo phân tán thành nhiều nhánh nhỏ, bí mật tập kết tại ngọn núi cách mục tiêu một trăm dặm, đợi thời cơ chín muồi sẽ tung đòn sấm sét đánh thẳng vào Kim Sơn Tự.

Nam tử áo đỏ phẩy tay áo, cao giọng tuyên bố:
"Hành động lần này là chiến dịch quy mô nhất của Ma Giáo trong suốt mấy chục năm qua! Đây cũng là bài kiểm tra mà giáo chủ dành cho chúng ta. Chỉ cho phép thành công, tuyệt đối cấm thất bại! Xuất phát!"

"Tuân lệnh Đại tổng quản!"
Sát khí bốc lên ngùn ngụt.

Đứa bé chăn trâu nấp sau gốc cây run lẩy bẩy. Dù chưa trải sự đời, chẳng hiểu đám người kia nói gì, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo nó đây là những ác quỷ đòi mạng. Nó quay đầu định bỏ chạy. Nhưng chân chưa kịp cất bước, tầm nhìn bỗng tối sầm, thân hình nhỏ bé đổ gục xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Cùng lúc đó, tại Kim Sơn Tự. Tiếng tụng kinh buổi sớm vang vọng khắp các ngõ ngách.

Một vị sa di đang dẫn đường cho hai nam nữ thanh niên tiến vào sơn môn. Cô gái ngước nhìn bốn phía, trầm trồ:
"Sư huynh, Kim Sơn Tự thật uy nghi hùng vĩ!"

Nam tử gật gù cười đáp:
"Đó là hiển nhiên. Kim Sơn Tự là một trong ngũ đại môn phái, nội tình sâu không lường được."

"Sư huynh, huynh nghĩ chúng ta xin được Tiểu Hoàn Đan không?"

"Chắc chắn được! Bệnh tình của sư phụ không thể kéo dài thêm nữa. Vô Pháp Thánh Tăng của Kim Sơn Tự là hảo hữu cố giao của sư phụ, ngài ấy sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu."

Thiếu nữ chớp chớp mắt nghi hoặc:
"Nhưng Vô Pháp Thánh Tăng là cao thủ đứng thứ hai Địa Bảng, sao lại kết giao với sư phụ chúng ta? Sư phụ chỉ là một Võ Hầu bé nhỏ, khoảng cách một trời một vực mà."

Nam tử mỉm cười xoa đầu sư muội nhưng không giải thích. Thật ra, chính hắn cũng chẳng hiểu làm cách nào sư phụ mình lại leo cao được tới bực này.

Hai người theo chân sa di bước vào một gian thiền phòng tại hậu điện. Sa di gõ cửa kính cẩn:
"Vô Pháp sư thúc tổ, có hai vị bằng hữu xưng là cố nhân của ngài muốn cầu kiến."

Bên trong truyền ra tiếng ồm ồm như chuông đồng:
"Vào đi!"

Sa di đẩy cửa mời hai người vào, cúi chào Vô Pháp rồi lui gót. Đôi sư huynh muội ngẩng lên, lập tức bị khí tràng của vị thánh tăng áp bức tới nghẹt thở. Dù ông ta đang ngồi xếp bằng, nhưng hình thể vạm vỡ đồ sộ dường như che khuất cả ánh sáng trong phòng.

Hai người vội vàng chắp tay:
"Vãn bối bái kiến Vô Pháp Thánh Tăng!"

"Tìm lão nạp có chuyện gì?"

Nam tử không dám chậm trễ, lôi từ trong ngực áo ra một bức thư chữ viết tay đưa cho Vô Pháp. Lão tăng nhíu mày đọc thư, sắc mặt càng lúc càng trầm. Đọc xong, lão vươn tay rút ra một bình sứ ném qua:
"Trong này có ba viên Tiểu Hoàn Đan. Cầm lấy..."

Chữ "đi" chưa kịp thốt ra khỏi miệng, thân ảnh khổng lồ của Vô Pháp bỗng chốc bốc hơi khỏi thiền phòng. Đôi sư huynh muội trố mắt đứng hình. Ngay sau đó, từ bên ngoài, tiếng chém giết rúng động đất trời ầm ầm dội tới.

Hai người hoảng hốt lao ra ngoài. Cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng. Không biết từ đâu, vô số hắc y nhân túa ra như kiến cỏ, điên cuồng tàn sát tăng chúng. Nam tử lẩm bẩm trong vô thức:
"Sao có thể... Kẻ điên nào dám tấn công Kim Sơn Tự..."