Bên ngoài phi liễn, đám người Ma Giáo trở về, Ma Vô Đạo vẫn mang vẻ mặt không chút biểu cảm, còn Ma Hổ Vương thì vẻ mặt lúng túng vỗ vỗ đầu:
"Giáo chủ, có lẽ thuộc hạ còn chưa chuẩn bị kỹ càng, hay là để thuộc hạ thử lại lần nữa!"
Ầm!
Cửa phi liễn mở ra, Chu Khung chậm rãi bước ra, nhìn Ma Hổ Vương trầm giọng nói: "Không cần đâu!"
Lũ Ma Hổ Vương rõ ràng đều là đám gà mờ trong cờ, cho dù có thử bao nhiêu lần đi nữa cũng đều vô dụng.
Chu Khung nhìn Ma Vô Đạo, khóe miệng lộ ra một nụ cười, sau đó sải bước về phía bàn cờ!
Đồng thời Ma Vô Đạo chậm rãi gật đầu!
"Mau nhìn, Chu ma đầu đến kìa, các ngươi nói đánh cờ của hắn sẽ như thế nào! Nếu hắn không biết đánh cờ, vậy thì quá tốt rồi!"
"Nói gì đó, Chu Khung nhà ta đã đến, tất nhiên có thể đạt được tư cách, chắc chắn rồi!" Một nữ nhân mê muội hưng phấn hét lớn!
Giờ khắc này, tất cả thiên kiêu đều ngẩng đầu nhìn lên bàn cờ trên không trung, Chu ma đầu ra tay, đây chính là đại sự!
Ầm!
Chu Khung ngồi xuống một bên bàn cờ, bá đạo nhìn ông lão đối diện! Trạng thái của Dịch Lão này rõ ràng là một đạo ý niệm, vậy mà có thể tồn tại trên trăm vạn năm, xem ra Thiên Tôn cảnh còn cường đại hơn so với hắn nghĩ !
Dịch Lão nhìn Chu Khung ma diễm ngập trời ngồi đối diện, trong mắt lần đầu tiên lộ vẻ tò mò, "Tiểu hữu đi theo Ma đạo, trạng thái của ngươi khiến lão phu nhớ tới một người!"
"Ồ, là ai?" Chu Khung nhìn ánh mắt của Dịch Lão đối diện, trong lòng có một chút suy đoán!
"Ma Tôn, đáng tiếc năm đó hắn không..." Dịch Lão thở dài một hơi, lắc đầu!
Sau đó Dịch Lão không nói gì nữa, chỉ vào bàn cờ, ý bảo có thể bắt đầu đánh cờ!
"Tiểu hữu, mời đi!"
Chu Khung nhìn Dịch Lão nói một nửa, trong lòng có chút suy đoán, nhưng lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó, ánh mắt nhìn về phía bàn cờ!
Tay cầm một quân cờ đen, đánh xuống bàn cờ!
Cốp!
Quân cờ rơi xuống, ngay chính giữa!
Thiên Nguyên!
"Mẹ nó, đánh Thiên Nguyên là tình huống gì, đánh cờ còn có thể như vậy, đây không phải đùa sao!"
"Đúng vậy, làm gì có ai đi Thiên Nguyên đầu tiên, ta thấy ma đầu này căn bản không biết đánh cờ!"
Dịch Lão cũng giật mình, quân đầu tiên đã đánh Thiên Nguyên, quả thật bá đạo, nhưng đây rõ ràng là chuyện chỉ có người không biết đánh cờ mới làm! Nhìn Chu Khung với vẻ mặt lạnh lùng, lão nghi hoặc hỏi.
"Ngươi không biết đánh cờ?"
"Bổn tọa không biết! Đánh cờ chỉ là tiểu đạo, không thành đại sự, bổn tọa lười ko học!"
Ngươi! Dịch Lão phẫn nộ nhìn Chu Khung, cả đời lão đều nghiên cứu đánh cờ, thậm chí ngay cả bước vào Thiên Tôn cảnh cũng là lấy kỳ nhập đạo, hôm nay lại có kẻ nói đánh cờ là tiểu đạo, đây chẳng phải là vả mặt lão sao!
"Nếu tiểu hữu không biết đánh cờ, vậy thì lui xuống đi!" Dịch Lão phất tay, tức giận nói!
"Bản Tọa tuy không biết đánh cờ, nhưng danh ngạch này Bản Tọa nhất định phải có, ngươi nhất định phải cho!"
Chu Khung nhìn Dịch Lão, bá đạo nói, phảng phất người ngồi đối diện không phải là một ý niệm hóa thân của Thiên Tôn cảnh, mà là thuộc hạ của mình!
Chu Khung vừa dứt lời, chấn động toàn bộ thiên kiêu phía dưới. Chuyện gì thế này, Chu ma đầu dám ra lệnh cho Dịch Lão ư!
"Mẹ nó, Chu ma đầu này bá đạo quá rồi, đó là Dịch Lão, tuyệt thế cường giả Thiên Tôn cảnh, hắn dựa vào đâu dám nói như vậy!"
"Đúng vậy, danh ngạch vốn do Dịch Lão quyết định, hắn tưởng hắn là ai chứ, ta thấy Chu Khung này là quen thói ngông cuồng rồi, đợi đấy, Dịch Lão sẽ không nghe hắn đâu!"
Tất cả thiên kiêu đều đang chờ xem trò cười của Chu Khung, Triệu Lập đang ngồi điều tức bên cạnh bàn cờ cũng lộ ra vẻ mừng như điên. Chu Khung này chẳng những không biết đánh cờ, lại còn dám uy hiếp Dịch Lão, thật to gan mà, lần này Dịch Lão chắc chắn sẽ không cho hắn danh ngạch!
Chu Khung, ngươi cứ ở ngoài chờ ta có được truyền thừa rồi ra, ta sẽ diệt trừ ngươi!
Lúc này, Dịch Lão nhìn Chu Khung, ánh mắt có phần lạnh lẽo, trầm giọng nói: "Quy tắc đã định từ lâu, chỉ chọn tám trăm đánh cờ thiên kiêu, về sau sẽ chọn ra người ưu tú từ những kẻ bị loại, ngươi có thể xuống dưới chờ!"
Chu Khung nghe lời Dịch Lão, ngửa mặt cười lớn, quả nhiên ý niệm hóa thân mà Dịch Lão lưu lại chỉ có thể dựa theo quy tắc mà hành động, nếu không với lời lẽ châm chọc đánh cờ vừa rồi của mình, đối phương chắc chắn đã ra tay rồi!
Nhưng Dịch Lão chỉ nhắc lại quy tắc một lần nữa, không ra tay, chứng tỏ lão ta làm việc đều dựa theo quy tắc. Vậy thì dễ rồi!
"Dịch Lão, ngươi có biết, đôi khi, chơi cờ không chỉ trong bàn cờ, mà còn ở ngoài bàn cờ!"
Dịch Lão nhìn Chu Khung cười lớn, trầm ngâm suy tư, lẩm bẩm: "Ngoài bàn cờ?"
Chu Khung nhìn xuống đám đông thiên kiêu phía dưới, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà ác mị. Hắn phất tay, mặt đất trước bàn cờ trăm trượng bỗng nứt ra một khe nứt khổng lồ. Hắn chỉ vào khe nứt, lạnh giọng nói: "Kẻ nào dám bước qua vạch này, giết không tha!"
Lời vừa thốt ra, sắc mặt đông đảo thiên kiêu bên dưới đều biến đổi, nhất là những kẻ chưa được đánh cờ!
"Chu ma đầu, ngươi quá ngông cuồng, bản thiếu chủ còn chưa đánh, ngươi dựa vào cái gì mà nói thế!"