"Đương nhiên không phải ở cái đại lục cỏn con này! Trên đầu chúng ta, tồn tại một thế giới khác gọi là Thượng Giới. Nơi đó rộng lớn gấp hàng trăm triệu lần Thương Ngô. Ở đó cường giả đi đầy đất, cao thủ nhiều như chó chạy rông. Cái ngữ Võ Thần lên tới đó cũng chỉ là hạng tôm tép mạt rệp ở tầng chót xã hội mà thôi!"
Lời vừa dứt, cả đại điện lặng ngắt như tờ. Mọi người chấn động đến mức quên cả thở. Thì ra bên ngoài bầu trời Thương Ngô còn có một Thượng Giới khủng bố đến vậy! Võ Thần mà chỉ là hạng tôm tép? Thế thì tu vi hiện tại của bọn họ tính là cái thá gì? Nghĩ đến thái độ vênh váo vừa rồi, ai nấy đều đỏ mặt tía tai vì xấu hổ.
Chu Khung đứng bật dậy, cao giọng kích động:
"Các ngươi đều là tinh anh do một tay Ma Giáo nhào nặn! Thượng Giới thì đã sao? Một ngày nào đó, bổn tọa sẽ dẫn dắt các ngươi xé rách hư không, dẫm nát Thượng Giới, xưng bá một phương trên đó!"
Hắn dang rộng hai tay, gầm lên:
"Các ngươi! CÓ DÁM THEO BẢN TỌA XÔNG PHA THƯỢNG GIỚI MỘT LẦN KHÔNG?"
Cả ma điện bùng nổ. Sát khí và nhiệt huyết sôi trào.
Ma Hổ Vương quỳ phịch xuống, rống rách cổ họng:
"Ta – Ma Hổ Vương! Nguyện theo gót giáo chủ, trèo đèo lội suối, vào sinh ra tử!"
"Thanh Long Đường – Nguyện theo gót giáo chủ!"
"Liên Sinh – Nguyện theo gót giáo chủ!"
"Bạch Hổ Đường – Nguyện..."
"Bạch Hạo Thiên..."
Những tiếng rống vang rền đinh tai nhức óc truyền từ đại điện vọng ra khắp Thiên Ma Sơn. Nghe được những lời thề sống chết của cao tầng, hàng vạn giáo chúng Ma Giáo đang tuần tra trên núi cũng sục sôi nhiệt huyết. Bọn họ đồng loạt quỳ một chân xuống đất, vung vũ khí lên trời, điên cuồng gào thét:
"NGUYỆN THEO BƯỚC GIÁO CHỦ! DẪU THỊT NÁT XƯƠNG TAN CŨNG CAM LÒNG!"
"NGUYỆN THEO BƯỚC GIÁO CHỦ! DẪU THỊT NÁT XƯƠNG TAN CŨNG CAM LÒNG!"
Tiếng gầm rú dậy sóng núi rừng, chấn động mây xanh, dọa cho chim muông bay tán loạn, dã thú sợ hãi rúc sâu vào hang ổ.
Chu Khung phẩy tay áo, ngạo nghễ tuyên bố:
"Rất tốt! Vậy thì trước tiên, chúng ta phải nuốt trọn cái đại lục này đã, coi như màn khởi động trước khi đánh lên Thượng Giới!"
"Tứ đại đường chủ Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ nghe lệnh!"
Bốn thân ảnh lập tức bước ra khỏi hàng, quỳ gối: "Có thuộc hạ!"
"Truyền lệnh xuống Tứ Đường! Dốc toàn lực lượng, mở cuộc tổng tiến công quy mô lớn trên toàn đại lục!"
Chu Khung gằn từng chữ, mang theo sát ý ngút trời:
"Kẻ không thần phục – GIẾT!
Kẻ dám kháng cự – GIẾT!
Kẻ lỡ mồm phản bác – GIẾT CẢ NHÀ!
Bổn tọa cho các ngươi thời hạn ba năm! Trong vòng ba năm, ta muốn Thương Ngô đại lục này chỉ được phép tồn tại duy nhất một âm thanh – Âm thanh của Ma Giáo!"
"Tuân lệnh!"
"Thập Nhị Ma Vương, Thất Đại Hộ Pháp đâu!"
Một nhóm người hầm hố chen ra: "Có thuộc hạ!"
"Các ngươi dẫn dắt tinh anh theo sát hỗ trợ Tứ Đường. Gặp thằng nào cứng xương thì đập nát cho ta! Tuyệt đối không được phép xảy ra sai sót!"
"Rõ!"
"Liên Sinh! Trận này vẫn giao cho ngươi tổng chỉ huy. Đừng làm ta thất vọng!"
"Tuân lệnh giáo chủ!" Liên Sinh cúi rạp người, trong mắt lóe lên cuồng nhiệt sát ý.
Buổi triều hội kết thúc, quần ma tản đi chuẩn bị cho cuộc chiến đẫm máu.
Chu Khung ngồi lại trên ngai, gõ hệ thống:
"Hệ thống! Kiểm tra kho hàng xem ta có bao nhiêu lượt rút thưởng rồi?"
"Báo cáo: Kí chủ đang sở hữu 36 lượt rút thưởng Sơ Cấp. Có thể quy đổi thành 3 lượt rút thưởng Cao Cấp."
"Đổi hết! Rồi quay cho ta!"
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã mấy tháng trôi qua.
Tại một tòa thành trì sầm uất phía Đông của Đại Hoang vương triều.
Trong góc khuất của khách điếm Duyệt Lai, ba nam tử mặc đồ trắng đang xì xụp húp cháo, thi thoảng lại đảo mắt dáo dác nhìn quanh như phường trộm cắp.
Một tên nhỏ giọng lầm bầm:
"Bạch sư huynh! Chúng ta không rúc ở cái Đại Hoang này được nữa đâu! Chó săn của Ma Giáo sục sạo kinh quá, sớm muộn cũng bị tóm. Chuồn thôi!"
"Chuồn đi đâu bây giờ? Khắp thiên hạ chỗ nào chả có cờ Ma Giáo cắm! Nghe phong phanh hoàng tộc Đại Hoang cũng sắp quỳ gối xin hàng rồi!"
Tên thứ hai thở dài thườn thượt:
"Đường cùng rồi... Hay là anh em mình cũng ra đầu thú mẹ nó đi cho xong?"
"Bốp!"
Gã Bạch sư huynh, tóc húi cua, tức giận tát thẳng vào gáy tên kia:
"Ngu vừa thôi! Yêu nhân Ma Giáo đồ sát môn phái ta, thù không đội trời chung, sao có thể hèn hạ đầu hàng? Tao tính rồi, anh em mình sẽ dạt sang Đại Vũ vương triều! Nghe đồn bên đó có vương thất đứng ra lãnh đạo, đang lập chiến tuyến chống lại Ma Giáo. Đi không?"
Hai gã kia chưa kịp gật đầu, "RẦM" một tiếng, cánh cửa khách điếm đã bị đạp tung văng cả bản lề.
Một toán Cẩm Y Vệ hùng hổ xông vào, áo Ngư Long phấp phới, tay lăm lăm Tú Xuân Đao, nhanh chóng quây tròn cái bàn của ba gã áo trắng.
Gã Bạch sư huynh chột dạ, vội vã đứng lên chắp tay cười làm lành với tên Thiên hộ Cẩm Y Vệ đi đầu:
"Vị đại nhân này... chẳng hay bọn tiểu nhân có chỗ nào đắc tội? Anh em chúng ta làm ăn lương thiện, chưa từng vi phạm pháp luật Đại Hoang vương triều mà!"
Tên Thiên hộ vuốt râu cười khẩy:
"Luật pháp à? Tụi bay có phạm luật hay không không đến lượt mày sủa! Tao khuyên bọn mày ngoan ngoãn chắp tay ra sau lưng, đỡ tốn sức tao phải đánh tàn phế!"
Nói đoạn, gã phẩy tay ra lệnh cho đàn em:"