Phản Diện Vô Địch

Chương 4: Phản Diện Vô Địch



Lúc này, mấy kẻ kia mới giật mình nhận ra độ khủng bố của kẻ thù. Ngô sư huynh gào lên tức tưởi: "Cảnh Điền! Đồ hèn hạ! Uổng công bọn ta sùng bái ngươi! Tên rác rưởi!"

"Yêu nhân Ma Giáo, thiên hạ người người tru diệt! Các huynh đệ, liều mạng với chúng!"

Bốn thanh trường kiếm đồng loạt tuốt khỏi vỏ, kết thành một trận pháp phòng ngự thô sơ.

Hổ Vương chẳng buồn chớp mắt, hờ hững vung nhẹ bàn tay. Lũ giáo chúng phía sau hú lên như bầy sói đói, ào ạt lao tới. Thế công dồn dập tựa bạo phong lốc xoáy, kiếm quang và ma khí đan xen xé rách không gian chật hẹp.

Khi Cảnh Điền lén hé mắt nhìn lên, toàn bộ đồng môn đã nằm la liệt trên vũng máu. Xác người đứt khúc văng tung tóe. Sư muội áo xanh nằm vật ra sàn, một thanh cương đao găm phập xuyên lồng ngực. Đôi mắt nàng mở trừng trừng nhìn hắn, đầy oán hận và bàng hoàng.

Đột nhiên, một cái xác mất đầu đổ ập xuống ngay trước mặt Hổ Vương. Nhìn bộ trang phục quen thuộc, não Cảnh Điền chưa kịp nảy số thì trước mắt hắn tối sầm lại. Đầu hắn đã rụng xuống đất, lăn lông lốc.

"Cái thằng ranh này giữ lại khéo còn được việc, ngươi ra tay nhanh gọn thế." Hổ Vương liếc xác Cảnh Điền, làu bàu với Hầu Vương.

"Giáo chủ lệnh đồ tông diệt môn, thời gian đâu mà chần chừ? Dọn dẹp cái phái Ngọc Long rách nát này nhanh lên cho xong việc."

"Cũng phải. Chuyến này Giáo chủ cử hai huynh đệ ta đi, mục đích chính là vả mặt đám Trưởng lão đoàn. Phải làm cho dứt khoát vào!"

...

Núi Ngọc Long, cách tổng đàn Ma Giáo năm trăm dặm.

Nơi đây là bản doanh của Ngọc Long kiếm phái - một thế lực hạng nhì với hơn ngàn môn đồ. Trên khoảng sân rộng, mấy trăm đệ tử đang múa kiếm rèn luyện, kiếm khí đồng đều, khí thế rực rỡ.

Bên trong điện Nghị Sự, Chưởng môn cùng các Đại trưởng lão đang bàn bạc việc tổng kết cuối năm.

"Chưởng môn sư huynh, hai năm qua đệ tử nhập môn ngày một đông. Đại hội tỷ võ cuối năm nay phải vung tay thưởng lớn, thế mới kích thích sự phát triển của tông môn!"

Đám Trưởng lão vuốt râu gật gù đồng thuận. Chưởng môn Cảnh Không mặc trường sam nho nhã, cài ngọc trâm, đôi mày kiếm dựng thẳng, khí độ sắc bén. Hắn ta chính là thúc phụ của Cảnh Điền. Tính toán của hắn là nhét Cảnh Điền vào Vạn Kiếm môn du học, mai sau về tiếp quản ghế Chưởng môn, đưa Ngọc Long bứt phá trở thành một trong ngũ đại môn phái.

Chợt, từ ngoài cửa, một đệ tử ruột gan phèo phổi chạy vấp ngã lăn cù vào giữa điện:

"Chưởng môn! Đại sự không ổn rồi! Nguy to rồi!"

"Hoảng hốt cái gì? Ăn nói cho tử tế!"

"Ngọc bài bản mệnh của Cảnh Điền sư huynh... vỡ vụn rồi!"

"Cái gì? Sao có thể! Bọn chúng chỉ dạo chơi ở vùng ranh giới Ma Giáo thôi cơ mà!" Cảnh Không bật dậy.

Rầm rầm rầm!

Mặt đất ầm ầm rung chuyển. Dãy Ngọc Long chao đảo như động đất.

"Chưởng môn... Ma Giáo... Ma Giáo mang quân vây kín sơn môn chúng ta rồi!"

Mặt mày đám cao tầng xám ngoét. Cuộc đại chiến Chính Ma gần nhất đã trôi qua năm năm. Vị Tân Giáo chủ ma đầu kia mới lên ngôi chưa nóng đít, sao lại mang quân đi đồ tông nhanh như vậy?

Cảnh Không dẫn đầu xông ra ngoài. Đám đệ tử ngoài sân đã hoảng loạn tụm năm tụm ba. Những đệ tử mới thì ngơ ngác, còn đám lão làng từng nếm mùi Chính Ma đại chiến thì mặt cắt không còn giọt máu.

Ngước mắt nhìn lên, tứ phía Ngọc Long sơn bị ma binh đen kịt bao vây dày đặc. Lơ lửng trên chín tầng không là hai hung thần ác sát đang khoanh tay đứng nhìn: Ma Hổ Vương và Ma Hầu Vương.

"Chưởng môn sư huynh... Hai tên hung thần trong Thập Nhị Ma Vương đích thân xuất chinh rồi!"

"Sư đệ! Mau bóp nát bùa truyền tin cầu viện Vạn Kiếm môn! Nói Ma Giáo đang công đánh Ngọc Long sơn!"

Cảnh Không đạp gió bay lên không trung, tà áo bay phần phật, hiên ngang đối mặt với ma binh, tỏa ra khí chất lẫm liệt của bậc tông sư chính đạo. Đám đệ tử bên dưới thấy Chưởng môn xuất trận, sĩ khí cũng phần nào vững dạ.

"Chẳng hay Hổ Vương và Hầu Vương dẫn binh giá lâm Ngọc Long sơn ta là có ý đồ gì?"

"Phụng lệnh Giáo chủ. Đồ tông, diệt môn!" Hai gã ma đầu hướng mặt về phía Thiên Ma sơn ôm quyền cung kính, giọng điệu lạnh băng.

"Ma Giáo các ngươi muốn châm ngòi lại cuộc đại chiến Chính - Ma sao?" Cảnh Không xanh mặt, gầm lên.

"Thì đã sao? Ma Giáo ta sợ đếch gì! Hầu Vương, dọn bãi đi!" Hổ Vương nhếch mép khinh khỉnh.

Hầu Vương bẻ cổ rắc rắc. Ma khí từ lỗ chân lông hắn điên cuồng tuôn trào, che khuất cả ánh mặt trời. Một hư ảnh Ma Viên khổng lồ cao bằng quả núi dần dần ngưng tụ giữa không trung. Ngọc Long sơn hùng vĩ giờ chỉ cao đến thắt lưng con ác thú lông lá này.

"Ma Viên Đạp Thiên!"

Hầu Vương rống giận. Hư ảnh Ma Viên nhấc bổng cái chân thô ráp, tàn bạo giẫm thẳng xuống đỉnh Ngọc Long sơn.

"Không ổn! Toàn lực kích hoạt Hộ Sơn Đại Trận!" Cảnh Không gào rách họng.

Tức thì, một lớp bình phong màu vàng kim rực rỡ bung mở, bao trùm toàn bộ Ngọc Long sơn. Đây là trận pháp do Khai Sơn Tổ Sư lưu lại, ngay cả cường giả Võ Hoàng bình thường cũng khó lòng phá vỡ trong một sớm một chiều.

Uỳnh!

Bàn chân khổng lồ nện sầm xuống lớp bình phong. Màn sáng kịch liệt chao đảo, vô số vết nứt chân chim lan tràn. Toàn bộ ngọn núi rúng động dữ dội.

"Chưởng môn sư huynh! Vạn Kiếm môn hồi đáp rồi! Họ đã cử viện binh tới, bảo chúng ta cố gắng cầm cự thêm nửa canh giờ!"