Chu Khung khoanh tay, nhíu mày nhìn chằm chằm vào một cái ao nhỏ vừa được hệ thống tống ra. Trong ao chứa đầy thứ nước sền sệt màu tím đen, nổi bong bóng sùng sục, bốc lên một mùi hương ngòn ngọt dụ hoặc con người ta nhào xuống tắm. Đáng nói là, thi thoảng trên mặt nước lại nổ xẹt xẹt vài tia sét xanh lè.
"Hệ thống! Ngươi chắc cái 'Tiểu Vạn Ma Trì' này xài được không đấy? Ta thấy nó sặc mùi nguy hiểm! Nhảy vào có khi nào cháy thành heo quay không?"
"Kí chủ bớt lo bò trắng răng! Cái ao này là hàng tuyển dành cho tu sĩ dưới ngưỡng Võ Thần đấy! Quay bằng vé Sơ Cấp mà ra được hàng này là phúc đức tám đời nhà ngươi rồi! Hiệu quả tắm lần đầu là phê nhất, nhanh nhảy xuống đi!"
Chu Khung cắn răng, cởi đồ nhảy ùm vào Tiểu Vạn Ma Trì.
"Rào!"
Vừa chạm nước, một luồng linh khí tinh thuần đặc quánh điên cuồng chui nhủi vào từng lỗ chân lông của hắn. Tu vi bắt đầu tăng vọt. Còn mấy tia sét điện xẹt qua xẹt lại kia, trái với lo lắng của hắn, nó chỉ gây ra cảm giác tê dại như kiến cắn, đồng thời rèn giũa cơ bắp, cường hóa nhục thân tới một cảnh giới mới.
Chu Khung xếp bằng ngay giữa ao nước tím ngắt, nhắm mắt vận hành Thôn Thiên Ma Công điên cuồng hấp thụ năng lượng. Khí tức tỏa ra từ cơ thể hắn bạo trướng như một cơn bão.
Đúng hai canh giờ sau. Một luồng uy áp hùng hồn từ người Chu Khung bộc phát, quét sạch linh khí còn sót lại trong mật thất, rồi dần dần hội tụ lại, thu liễm vào trong. Hắn từ từ mở mắt, đồng tử lấp lóe dị quang.
Hắn nhẩm gọi bảng chỉ số cá nhân:
Nhân vật: Chu Khung (Chu Vô Địch)
Chức vị: Giáo chủ Ma Giáo
Tu vi: Võ Thần trung kỳ
Võ công: Ma Thần Kinh, Thương Khung Sinh Tử Thủ, Thần Ma Nhãn, Thôn Thiên Ma Công (Tầng 2)
Tọa kỵ: Ma Long Phi Liễn
Thấm thoắt đã hai năm kể từ ngày Ma Giáo ban bố lệnh chinh phạt đại lục. Một năm trước, Chu Khung đã chính thức phá vỡ gông cùm, bước chân vào Võ Thần cảnh nhờ dốc sức cày cuốc Thôn Thiên Ma Công. Lần này, mượn sức mạnh của Tiểu Vạn Ma Trì, hắn lại nhảy thêm một bậc, đạt tới Võ Thần trung kỳ.
Nhưng thu hoạch làm Chu Khung sướng nhất không phải là tu vi, mà là sự lột xác của nhục thân. Giờ đây, hắn có cảm giác chỉ cần dùng một cú đấm chay, không thèm bơm chân khí, cũng đủ sức đục thủng không gian. Với cơ thể kim cang bất hoại này, hắn tự tin đánh tay đôi với một Võ Thần đỉnh phong bình thường mà không hề lép vế.
Nhìn lại cái ao Tiểu Vạn Ma Trì, dòng nước đã nhạt màu, mấy tia sét nhỏ xíu cũng biến mất tăm, toàn bộ tinh hoa đã bị hắn hút cạn. Chu Khung vung tay, thu cái ao vào không gian lưu trữ. Đồ chơi này nạp lại năng lượng rồi ném cho đám đệ tử dùng dần cũng bồi dưỡng ra được mớ cao thủ.
Chu Khung sửa sang lại y phục, bước ra ngoài đại điện. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên ngai vàng. Không gian vặn vẹo, một gã sát thủ đeo mặt nạ kim cương xuất hiện, quỳ một chân cung kính.
"Thuộc hạ Thiên Tam, bái kiến giáo chủ!"
"Tình hình lùng sục cái tên Triệu Lập sao rồi?"
"Bẩm giáo chủ! Theo giấu vết để lại, lần cuối cùng Triệu Lập xuất hiện là tại bãi phế tích Kim Sơn Tự ngay cái đêm ta đồ diệt bọn chúng. Kể từ đó, hắn bốc hơi hoàn toàn, không lưu lại bất cứ tung tích nào."
Chu Khung nhếch mép lẩm bẩm:
"Thú vị thật. Đừng nói là chết rục xương rồi nhé? Khó lắm. Mệnh của mấy thằng nhân vật chính dai như đỉa, có khi lại bắt chước Tây Môn Địa, đâm sầm vào cái không gian loạn lưu nào đó rồi rớt tọt lên Thượng Giới cũng nên."
Hắn cũng chẳng buồn bận tâm. Vốn dĩ hắn chỉ muốn kiểm tra xem cái "cây ATM kinh nghiệm" này lớn tới cỡ nào rồi. Nếu Triệu Lập thực sự đủ lông đủ cánh đe dọa đến vị trí của hắn, Chu Khung sẽ không ngần ngại nhổ cỏ tận gốc. Ma Giáo làm việc là phải chém đứt rễ, giết từ trong trứng nước, chứ không mắc bệnh ung thư não của mấy tên phản diện phim truyền hình – chờ thằng main max cấp rồi mới xách kiếm ra solo.
"Thế bên chỗ Liên Sinh thì sao?"
"Khởi bẩm! Đại tổng quản đã dẫn dắt quân đội càng quét hầu hết các thế lực nhỏ lẻ. Hai vương triều Đại Hoang và Đại Càn đã quỳ gối dâng biểu xin hàng. Chỉ còn duy nhất cái xương xẩu Đại Vũ vương triều là vẫn đang dựng khiên tử thủ. Còn hai thế lực ẩn dật là Phù Tông và Hoàng Sa Bảo thì vẫn im hơi lặng tiếng. Đại tổng quản tự tin tuyên bố: Nhiều nhất nửa năm nữa sẽ nhổ sạch những cái gai này!"
Chu Khung phá lên cười sảng khoái:
"Làm ăn khá lắm! Tốc độ cũng nhanh gọn đấy! Truyền lệnh của bổn tọa cho Liên Sinh: Bảo hắn tà tà lại một chút! Hãm phanh đi! Ai mượn hắn hoàn thành KPI thống nhất đại lục sớm trước một năm làm gì?"
"Dạ?" Thiên Tam ngớ người. Đánh thắng nhanh mà lại bị chê là sao?
"Cứ truyền lệnh! Ngoài ra, gọi hết đám Đường chủ, Ma Vương, Hộ pháp đang ngoài chiến trường, chia thành từng tốp luân phiên quay về tổng đàn dưỡng quân!"
"Tuân mệnh!" Thiên Tam không dám hỏi nhiều, nhanh chóng tan vào hư vô.
Chu Khung xoa tay đắc ý:
"Hệ thống! Mở Thời Gian Ốc ra cho ta! Ta phải vô trỏng cày cuốc tiếp!"
Chuyện là, Chu Khung vừa moi được từ hệ thống một bí mật động trời: Ở Thông Huyền cảnh, bốn giai đầu (tương đương Võ Thần) thì đột phá khá nhẹ nhàng, nhưng bắt đầu từ giai thứ năm trở đi, độ khó sẽ tăng theo cấp số nhân. Hắn muốn lợi dụng cái phần thưởng "thăng 3 tiểu cảnh giới" của nhiệm vụ Thống nhất Đại Lục để tạo ra một cú nhảy vọt."