Phản Diện Vô Địch

Chương 46: Phản Diện Vô Địch



Ở một góc khuất trong khách điếm, có hai thầy trò đang ngồi bốc cơm. Trên bàn chỉ lèo tèo vài đĩa rau xanh và hai bát cơm trắng. Một lão đầu tóc tai bạc phơ cùng cô thiếu nữ dung mạo thanh thuần đang yên lặng nhai nuốt.
Thiếu nữ ngẩng đầu hỏi nhỏ: "Sư phụ, thù của sư huynh... chúng ta còn cơ hội báo không!"

"Có thể. Lũ yêu nhân Ma Giáo làm nhiều việc ác, sớm muộn tất sẽ gặp báo ứng. Con phải tu luyện chăm chỉ, sớm ngày đột phá tới Võ Đế cảnh, chúng ta có thể lên thượng giới tìm cơ hội lần nữa."
Nói xong, lão đầu cúi gằm mặt ăn cơm, ánh mắt lại tràn ngập một màn tuyệt vọng. Đồ đệ của lão còn cơ hội, nhưng lão đã già rồi. Tu vi hiện giờ lẹt đẹt ở Võ Hoàng sơ kỳ, e rằng kiếp này nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện đột phá Võ Đế, phi thăng thượng giới. Cô gái nghe sư phụ nói vậy, nghiêm túc gật đầu cắn răng.

Đang lúc đó, một đại hán cao tám thước, thân hình vạm vỡ như gấu ngựa sải bước vào khách điếm. Tay gã lăm lăm cây thiết chùy khổng lồ, trông hệt như một gã cự nhân thời viễn cổ. Vừa vào cửa, gã đã rống to:
"Chủ quán! Lấy ra mười cân thịt bò!"

Nhìn nam tử cao lớn thô kệch tiến vào, Đoạn Tam Bình đang gắp đồ ăn bỗng nhiên đồng tử co rụt lại, xẹt qua một tia chấn kinh tột độ. Hắn lớn tiếng la:
"Làm sao có thể? Hùng Bá, sao tu vi của ngươi có thể tu luyện tới mức độ này!"

Khách khứa trong quán giật thót mình trước phản ứng của Đoạn Tam Bình, vội nhìn theo ánh mắt của gã. Lão đại hán tên Hùng Bá này ngoại trừ thân hình hộ pháp và cây búa to tổ chảng kia thì chẳng nhìn ra gì lạ lẫm. Vậy mà có thể dọa Đoạn Tam Bình hạng ba Địa Bảng sợ đến thất sắc, phỏng chừng tu vi tuyệt đối cao đến mức không hợp thói thường.

Trong mắt tên lái buôn kia cũng xẹt qua tia kinh hãi. Hắn nhận ra Hùng Bá. Kẻ này từng góp mặt trên Địa Bảng, chỉ có điều thời gian tại vị quá ngắn nên bị hất cẳng. Nhưng dạo đó Hùng Bá chỉ xếp hạng hai mươi mà thôi, cớ gì nay lại khiến Đoạn Tam Bình sợ ra nông nỗi này?

Hùng Bá liếc Đoạn Tam Bình một cái, trong mắt sặc mùi khinh miệt. Gã chẳng thèm mở miệng đôi co, quay sang ngoắc tên tiểu nhị khách điếm: "Giúp ta kê một cái bàn mới."
Tiểu nhị vâng dạ rối rít, ba chân bốn cẳng vác bàn ra, kê ngay chỗ trống cạnh bệ cửa sổ.

Hùng Bá ịch mông ngồi xuống, vẫy thêm bình rượu, ung dung đánh chén. Đoạn Tam Bình thấy đối phương coi mình như không khí, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Một năm trước chạm trán, tên Hùng Bá này tuy ở Võ Hoàng đỉnh phong nhưng cốt cách tương đối thô kệch, vác búa đánh chẳng nổi một chiêu của gã.

Vậy mà ban nãy, khoảnh khắc Hùng Bá bước vào, một luồng nguy hiểm trí mạng ập thẳng vào giác quan của Đoạn Tam Bình. Gã trời sinh trực giác hơn người, thứ khí tức có thể đè nén gã đến mức này tuyệt đối là cảnh giới Võ Đế! Thậm chí không phải Võ Đế bình thường!

Dù sợ, Đoạn Tam Bình cuối cùng vẫn nuốt không trôi cục tức, hậm hực chống đao đi tới, chắp tay gằn giọng:
"Tại hạ Tuyệt Mệnh Đao Đoạn Tam Bình! Xin được chỉ giáo!"

Hùng Bá nhếch mép, không thèm nói lấy nửa lời, lười biếng phất tay áo một cái.
Ầm!
Một cỗ lực lượng khổng lồ quét qua. Đoạn Tam Bình văng tít mù xuyên thủng cánh cửa sổ, lộn nhào mấy vòng xuống mặt đường rải sỏi. Gã hộc ra một búng máu tươi, lồm cồm bò dậy, mặt cắt không còn giọt máu, chẳng dám hé răng buông lời hung hăng, vội vàng cắm đầu chạy thẳng.

Ước chừng nửa canh giờ sau. Đoạn Tam Bình từ bên ngoài hùng hổ bước vào, vẻ mặt âm tàn khóa chặt lấy Hùng Bá. Theo sau lưng gã là một đám hắc y nhân, dẫn đầu là một gã thanh niên mập mạp vận cẩm phục sang trọng. Đoạn Tam Bình khúm núm ghé tai gã thanh niên nịnh nọt vài câu, tay chỉ thẳng về phía Hùng Bá.

Nam tử mặc cẩm phục dẫn người đi thẳng tới trước bàn của Hùng Bá. Hắn nhìn ngang ngó dọc cũng không nhìn thấu được tu vi của Hùng Bá cao sâu chừng nào, đành gượng cười híp mắt thăm dò:
"Không hay bằng hữu là thần thánh phương nào, lại dám chọc giận người của Ma Giáo ta? Chẳng lẽ muốn đối địch với Ma Giáo sao?"

Hùng Bá chưa kịp mở miệng, đám khách khứa lân cận đã sợ đến thất đảm kinh hồn. Ai mà ngờ tên Đoạn Tam Bình kia lại rước được người của Ma Giáo tới làm chỗ dựa thật! Lập tức, vô số ánh mắt thương hại đổ dồn về phía Hùng Bá. Ở cái Thương Ngô đại lục này, chọc vào Ma Giáo thì cơ bản không khác gì tự vác xác vào quan tài!

Hùng Bá hờ hững liếc nhìn thanh niên cẩm bào, giọng điệu nhàn nhạt cất lên:
"Chẳng hay ngươi giữ chức phận gì trong Ma Giáo? Ta lại đắc tội chỗ nào với ngươi?"

Tên họ Trần kia nheo mắt nhìn sâu vào Hùng Bá. Trong lòng thầm nhủ gã này sao lại bình tĩnh đến đáng sợ như vậy? Rốt cuộc là loại to gan lớn mật bẩm sinh, hay thực sự tự tin vào bản lãnh của mình?

Đoạn Tam Bình đứng cạnh đã ngứa mắt từ lâu, đập bàn cái chát, chỉ thẳng mặt Hùng Bá quát lớn:
"Tên khốn Hùng Bá! Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Trần đại nhân đây chính là Đà chủ Ma Giáo đóng tại phân đà hoàng thành Đại Càn! Ngữ như ngươi có tư cách tùy tiện chất vấn sao?"