"Nói đến Chu Giáo chủ, ngài ấy vừa giáng lâm Kiếm Minh đã khiến đám đệ tử Kiếm Minh sợ đến tè ra quần, người người kêu cha gọi mẹ, chỉ muốn dâng Kiếm Tử nhà mình cho Chu Giáo chủ làm thị tỳ hầu hạ!"
"Nói đến Kiếm Tử, chắc hẳn các vị đều biết nàng là đệ nhất mỹ nhân Dương Châu chúng ta, dung mạo khuynh quốc khuynh thành (???), dáng người nóng bỏng (?????????). Tóm lại là cực phẩm nhân gian hiếm có, ai thấy cũng phải say đắm!"
"Đáng tiếc thay, Chu Giáo chủ là bậc anh hùng cái thế, chẳng thèm để ý đến ả, chỉ phất tay một cái, Kiếm Tử liền hồn xiêu phách lạc! Phất tay lần nữa, Kiếm Minh tan thành mây khói! Phất tay lần ba, Quỷ Điện..."
Gã kể chuyệncàng kể càng hào hứng, như thể bản thân được chứng kiến tận mắt vậy. Thế nhưng, đám người nghe chuyện phía dưới lại lộ vẻ mặt chán ngán!
Câu chuyện này bọn họ đã nghe qua vô số lần, nội dung không khác gì nhau, đều là tán dương Chu ma đầu lợi hại như thế nào. Bọn họ đã chai lì từ lâu!
Nếu như một ngày nào đó, có người nói Chu ma đầu yếu đuối thì bọn họ còn có thể ngạc nhiên một chút. Nhưng khả năng xảy ra chuyện đó, cũng tựa như việc thế giới bị hủy diệt vậy!
Không... Phải nói, cho dù thế giới có bị hủy diệt thì Chu ma đầu vẫn cường đại như thường!
"Nói đến đây, ta có một bí mật, không biết các vị có muốn nghe hay không?" Thấy khán giả phía dưới không mấy mặn mà, gã kể chuyện liền tung ra một chủ đề mới!
"Bà nó, có bí mật gì thì mau nói đi! Nói hay, lão gia ta thưởng cho ngươi vài đồng!"
Ngưu Đầu Nhân tức giận gầm lên một tiếng. Gần đây hắn nóng ruột như lửa đốt, nghĩ trăm phương ngàn kế mà vẫn chưa tìm được cách gia nhập Ma Giáo!
Nghe Ngưu Đầu Nhân nói xong, các sinh linh khác cũng nhao nhao hưởng ứng. Quả thật, ai mà chẳng tò mò muốn nghe bí mật!
"Khà khà, ta có một bằng hữu, nhị cữu lão gia của bằng hữu ta là Phó Đà chủ của Thiên Hoang thành này. Nghe hắn kể, Ma Giáo vừa ban cho tất cả Đà chủ các phân đà một viên Tôn cảnh đan dược dùng để tăng tu vi!" Vừa nói, Người kể chuyện vừa lấy quạt che miệng, hạ giọng xuống.
Lời vừa dứt, cả khách điếm như muốn nổ tung. Toàn bộ sinh linh đều trợn mắt há mồm, kẻ đang gắp thức ăn thì đũa rơi đánh "choang".
"Khụ khụ... Ngươi chắc chắn là Tôn cảnh đan dược, chứ không phải Thánh cảnh đan dược?" Ngưu Đầu Nhân phun ra một ngụm rượu lớn, ho sặc sụa mấy tiếng rồi vội vàng hỏi.
"Đương nhiên!" Người kể chuyện gật đầu chắc nịch.
Cái gì?
Tất cả mọi người đều kinh hãi. Đó là Tôn cảnh đan dược đấy! Chỉ một viên thôi cũng đủ để tăng từ bốn đến năm tầng tu vi cho Thánh Giả cảnh, còn Đại Thánh cảnh thì cũng tăng được một hai tầng.
Loại đan dược như thế này, vậy mà Ma Giáo lại ban thưởng cho mỗi vị Đà chủ một viên, sao có thể như vậy được?
Phải biết rằng, phân đà của Ma Giáo lên đến hàng vạn, như vậy chỉ riêng việc ban thưởng cho các vị Đà chủ cũng đã cần đến hàng vạn viên Tôn cảnh đan dược rồi.
Bấy nhiêu Tôn cảnh đan dược, e rằng có vét sạch mười cái Thánh Đình không gom đủ!
"Ma Giáo này giàu có đến mức độ nào vậy? Bọn họ lấy đâu ra nhiều Tôn cảnh đan dược như thế?"
"Ngươi quản người ta kiếm đâu ra? Có khi là cướp được đấy! Ngươi dám quản chắc?"
"Ta quan tâm là, với ngần ấy đan dược, chẳng phải tu vi của đám đệ tử Ma Giáo kia sẽ tăng vọt lên hay sao?"
Vô số thực khách vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ. Giờ phút này, bọn họ ước gì mình là Đà chủ của Ma Giáo, được nuốt Tôn cảnh đan dược, thực lực tăng tiến thần tốc!
Đáng tiếc, bọn họ không phải đệ tử Ma Giáo, chỉ có thể ngưỡng mộ mà thôi!
"Uống rượu đi, đừng có mà hâm mộ nữa! Tranh thủ thời gian kiếm tiền cưới hai nàng thiếp xinh đẹp có phải sướng hơn không?" Ngưu Đầu Nhân chán nản nói, cầm chén rượu lên tu ừng ực.
Đúng lúc này, một tiếng hét lớn đột nhiên vang vọng khắp thành trì!
"Ma Giáo mở rộng chiêu mộ đệ tử! Ma binh cũng mở rộng chiêu mộ! Nhanh chóng đến quảng trường trung tâm! Muộn là hết chỗ đấy!"
Tiếng hô vừa dứt, toàn bộ Thiên Hoang thành lập tức hỗn loạn. Từng bóng người lao nhanh về phía quảng trường trung tâm!
Thậm chí, vô số gia tộc bắt đầu gọi lão tổ đang bế quan thức giấc. Ma Giáo chiêu binh mãi mã là chuyện trọng đại cỡ nào, chỉ cần gia nhập Ma Giáo, cuộc đời coi như sang trang mới!
Bởi vì có câu: "Một khi bước chân vào Ma Giáo, vinh hoa phú quý hưởng muôn đời!"
"Rầm!"
Ngưu Đầu Nhân kích động đến mức đập nát bàn, chẳng buồn đi cửa chính mà lập tức bay thẳng ra ngoài cửa sổ!
Những sinh linh khác cũng nhao nhao chạy theo. Cuối cùng, ngay cả cửa lớn của khách điếm cũng bị chen đến vỡ nát!
"Cửa của ta! Cửa của ta! Các ngươi... Các ngươi còn chưa trả tiền rượu!" Chưởng quầy nhìn cánh cửa tan tành, lại nhìn đám thực khách đã chạy không còn một ai, ngồi bệt xuống đất, đau lòng kêu gào.
"Đừng đau lòng nữa, không đi nhanh là không kịp đâu!" Người kể chuyện nhìn chưởng quầy với ánh mắt thông cảm, lên tiếng nhắc nhở.
Nói đoạn, hắn ta dậm chân một cái, nhảy vọt qua đầu chưởng quầy, phóng như bay về phía quảng trường trung tâm!
"Khốn kiếp! Bà nội ngươi! Dám nhảy qua đầu ta! Lão tử còn muốn cao thêm chút nữa đấy! 凸 ( ` △ ´ + ) ! "