Hư không rung chuyển, chỉ thấy từ phía chân trời bay tới vài tia sáng màu xám yếu ớt, về phía phía Viêm Tôn nhưng đáng tiếc, chúng vừa mới bay được nửa đường đã đột nhiên tiêu tán!
"Chuyện... chuyện này là sao...?"
Viêm Tôn nhất thời ngây người, hắn đường đường là Thánh Hoàng của một phương Thánh Đình, muốn mượn chút lực lượng của bá tánh mà lại khó khăn đến vậy, ngoại trừ hoàng thành ra, hắn không mượn được chút lực lượng nào từ các nơi khác!
Viêm Tôn: Chẳng lẽ trẫm không được bá tánh yêu quý hay sao?
Lúc này, bàn tay khổng lồ trên không trung gần như sắp giáng xuống người Viêm Tôn.
Viêm Tôn không dám chần chừ, biết rõ lúc này trông cậy vào lực lượng vạn dân cũng vô dụng, chỉ có thể liều mạng!
Hắn cắn răng!
Lại một ngụm tinh huyết phun lên ngọc tỷ, sắc mặt trắng bệch, bước chân loạng choạng, suýt nữa thì không đứng vững!
Tuy rằng Tôn cảnh có nhiều tinh huyết nhưng không chịu nổi việc bị ép ra quá nhiều, lúc này Viêm Tôn cảm thấy bản thân so với lúc đại chiến ba vạn hậu cung còn suy yếu hơn!
Nhưng trên ngọc tỷ lại lần nữa toả ra hào quang vô lượng, tám chữ "Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương" dần dần hiện ra.
"Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương, Vận Triều Nhất Kích!"
Viêm Tôn hét lớn, tay cầm ngọc tỷ đánh tới bàn tay khổng lồ kia!
Vù...!
Ngọc tỷ lập tức biến lớn gấp vạn lần trên không trung, tám chữ lớn phía trên càng thêm rõ ràng, đồng thời giữa thiên địa như xuất hiện một bức tranh lãnh thổ Thiên Hỏa Thánh Đình.
Tuy hình ảnh lãnh thổ hư ảo nhưng vẫn toả ra khí tức đáng sợ, điên cuồng lao vào bàn tay khổng lồ!
Ầm! Ầm! Ầm!
Ngọc tỷ va chạm với bàn tay khổng lồ, phát ra từng tiếng nổ kinh thiên động địa, âm thanh càng lúc càng lớn, sóng xung kích vô tận lan ra.
Chỉ chỉ chỉ trong nháy mắt, đại địa nứt toác, vòm trời sụp đổ, vô số hắc động khổng lồ hình thành trong hư không!
Sinh linh quan chiến từ xa tuy cách xa trăm vạn dặm nhưng vẫn phải dốc toàn lực duy trì kết giới phòng ngự, để chèo chống dư âm trận chiến!
Kinh Long Trận bên dưới hoàng thành cũng run rẩy dữ dội, từng vết nứt xuất hiện, dần dần lan rộng, Thần Long phát ra tiếng gầm rú thống khổ!
Đùng!
Một tiếng nổ vang trời!
Ngọc tỷ trên không trung hóa thành tro bụi, bàn tay khổng lồ kia giáng xuống, trực tiếp nghiền nát hư không vạn dặm thành hư vô!
Lúc này, cách đó mấy vạn dặm, Viêm Tôn đang nửa quỳ trên không trung, khóe miệng không ngừng chảy máu tươi, ánh mắt u ám, điên cuồng nhét đủ loại đan dược vào miệng.
"Chưa chết? Thú vị đấy."
Chu Khung ngồi trên ghế Ma Long, nhìn Viêm Tôn đang quỳ trên không trung, trong mắt lóe lên tia sáng.
Quả nhiên, át chủ bài của kẻ tu Vận Triều thật nhiều!
Một kích vừa rồi của Viêm Tôn, tuyệt đối đã đạt tới trình độ gần Thiên Tôn nhị trọng!
Mặc dù đối với Chu Khung mà nói chẳng là gì nhưng cũng đủ để Viêm Tôn có cơ hội chạy trốn, dùng bí bảo để dịch chuyển tức thời!
Nhưng việc này cũng nằm trong dự liệu của Chu Khung, thân là chủ nhân một phương Thánh Đình, nếu dễ dàng chết như vậy mới là không bình thường!
"Mẹ nó, thật đáng sợ, vừa rồi Viêm Tôn bộc phát tu vi Thiên Tôn nhị trọng, vậy mà suýt chút nữa vẫn bỏ mạng!"
"Thực lực của Chu Giáo chủ thật sự quá khủng khiếp, hơn nữa nhìn bộ dạng của hắn, dường như vẫn chưa dùng hết toàn lực!"
Các vị Tôn Giả quan chiến từ xa đều lộ vẻ mặt kinh hãi, bọn họ phát hiện càng hiểu rõ Chu Khung, bọn họ càng cảm thấy sợ hãi.
"Ta muốn biết, vừa rồi Viêm Tôn mượn lực lượng vạn dân, tại sao lại không phát huy tác dụng?" Một vị Tôn Giả nghi hoặc hỏi.
Các vị Tôn Giả khác nghe vậy cũng tỏ vẻ nghi ngờ, theo truyền thuyết, lực lượng vạn dân vô cùng cường đại, nếu như vừa rồi Viêm Tôn thành công, cho dù không thể đánh bại Chu Khung cũng sẽ không thảm bại như thế!
Thế nhưng Viêm Tôn lại thất bại, không mượn được chút lực lượng nào!
Vù...!
Ngọc bội trong ngực một vị Tôn Giả Ngưu tộc bỗng chấn động, trong đầu liền hiện lên một luồng tin tức, chính là tình hình bên trong một tòa thành trì của Thiên Hỏa Thánh Đình.
“Chết tiệt, Ma Giáo này quả thật đáng sợ, thế mà đã chiếm lĩnh toàn bộ thành trì rồi, thảo nào Viêm Tôn không thể mượn lực lượng vạn dân!” Vị Tôn Giả Ngưu tộc kinh hô.
Sau đó, dưới ánh mắt nghi hoặc của các vị Tôn Giả khác, hắn vội vàng thuật lại tin tức vừa nhận được, khiến cho những Tôn Giả còn lại đều ngây người!
Hay cho một Ma Giáo, thảo nào Viêm Tôn không mượn được lực lượng, hóa ra là những sinh linh có thể cho y mượn lực đã bị tàn sát hết rồi!
Ma Giáo này quả nhiên tàn nhẫn, hành động mau lẹ như trong truyền thuyết!
…
Trên không trung, Viêm Tôn quỳ rạp, nhờ nuốt vào đan dược trị thương, miễn cưỡng khôi phục được một chút khí lực, y vịn người đứng dậy, nhìn về phía đông đảo Tôn Giả đang đứng.
Lời nói của vị Tôn Giả Ngưu tộc vừa rồi, y cũng nghe thấy rõ ràng!
“Ha ha, không ngờ Thiên Hỏa Thánh Đình của ta lại thực sự chỉ còn lại mỗi hoàng thành!” Viêm Tôn tự giễu.
Y vẫn luôn cho rằng, mặc dù đại quân Ma Giáo đã đánh tới hoàng thành nhưng đó chỉ là thế như chẻ tre mà thôi, các thành trì lớn khác vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Hỏa Thánh Đình.
Nhưng giờ phút này xem ra, Ma Giáo đã sắp đặt xong xuôi cả đám Đà chủ ở những thành trì lớn, Thiên Hỏa Thánh Đình coi như xong rồi!"