Phản Diện Vô Địch

Chương 638: Phản Diện Vô Địch



Mà vị bạch y thư sinh kia từ đầu chí cuối vẫn đang chuyên tâm nướng thịt thỏ, cho dù vừa rồi mấy tên Huyền Vệ kia có lên tiếng uy hiếp, hắn cũng làm như không nghe thấy.

"Nếu đã muốn ở lại, vậy thì chớ trách chúng ta!"

Một tên Huyền Vệ lạnh giọng nói, sau đó năm người đồng loạt rút trường đao ra khỏi vỏ, ánh đao lạnh lẽo hướng hai người chém tới.

Rầm!

Một tiếng nổ vang lên, Trương Dật trúng chiêu, bị đánh bay ra xa, miệng phun máu tươi nhưng đó là do đám người Huyền Vệ muốn bắt sống hắn, nếu không thì Trương Dật đã sớm mất mạng rồi.

Bạch y thư sinh nhìn Trương Dật sắp bị bắt sống, khẽ thở dài một tiếng, cẩn thận đặt con thỏ đang nướng dở xuống.

"Thiên địa hữu chính khí, tạp nhiên phú lưu hình."

Một tiếng quát lớn vang vọng khắp sơn thần miếu, ngay sau đó, một luồng Hạo Nhiên Chính Khí vô cùng hùng mạnh từ trong thiên địa ầm ầm trào ra, đánh thẳng về phía năm tên Huyền Vệ.

Rầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!

Năm tên Huyền Vệ đồng loạt bị luồng Hạo Nhiên Chính Khí đánh bay ra ngoài, miệng phun máu tươi, vội vàng lấy đan dược trị thương cấp Tôn cảnh ra nuốt vào.

"Chưa chết!"

Bạch y thư sinh nhìn năm tên Huyền Vệ bị mình đánh trọng thương, nhíu mày, phải biết thực lực của hắn đã đạt đến Đại Thánh thất trọng, cho dù chỉ là tiện tay đánh ra một chiêu, không phải là thứ mà mấy tên Thánh Giả này có thể chèo chống được.

Đám người Ma Giáo này, quả nhiên là quỷ dị!

"Đa tạ huynh đài ra tay tương trợ." Trương Dật nhìn bạch y thư sinh đột nhiên ra tay, gương mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng cảm tạ.

"Không có gì, tại hạ chỉ là nhìn không quen mà thôi, vả lại, gặp người trong Ma Giáo, ai ai cũng nên ra tay trừ khử."

Bạch y thư sinh thản nhiên nói, đám người Nho môn bọn họ vốn đã không ưa Ma Giáo, lần này còn dám động đến trên đầu hắn, hắn há có thể khoanh tay đứng nhìn.

Nói xong, hắn lại định ra tay giải quyết đám Huyền Vệ kia!

"Nhìn không quen thì phải nhịn, một tên thư sinh thối tha các ngươi cũng dám bình phẩm Ma Giáo ta, đúng là chán sống rồi!"

Một giọng nói lạnh như băng vang lên, ngay sau đó, một nam tử áo bào đen, mặt đeo mặt nạ bạc xuất hiện trong sơn thần miếu.

Nhìn bóng người áo đen đột nhiên xuất hiện, sắc mặt bạch y thư sinh cả kinh, vậy mà hắn hoàn toàn không cảm giác được khí tức của người tới.

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, chỗ ống tay áo thân hình áo đen mới xuất hiện được thêu một chữ Ngũ.

"Bái kiến Huyền Ngũ đại nhân!" Năm tên Huyền Vệ lập tức cung kính khom người với bóng người.

Huyền Ngũ!

Thư sinh áo bào trắng nghe Huyền Vệ nói xong, trong lòng trầm xuống. Hắn cũng có phần ít hiểu biết về Ma Giáo, ít nhất hắn biết đến truyền thuyết của bốn bộ Thiên Địa Huyền Hoàng.

Trong truyền thuyết: Mỗi bộ đều sẽ có một vị Thủ tọa thần bí, chín vị Thủ lĩnh mang số hiệu, cùng với vô số Huyền Vệ.

Vốn dĩ thư sinh áo bào trắng cho rằng năm tên Huyền Vệ bị hắn đánh lui đều là Thủ lĩnh mang số hiệu, bây giờ xem ra, lại chỉ là Huyền Vệ bình thường.

Hơn nữa vị Huyền Ngũ Thủ lĩnh xếp hạng thứ năm này đã khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp, vậy mấy kẻ đứng trên hắn còn lợi hại đến mức nào?

"Các ngươi đi bắt Trương Dật cho ta."

Huyền Ngũ phân phó năm tên Huyền Vệ, sau đó trong tay xuất hiện một thanh trường đao, vung đao chém ra.

Nhất thời trong thiên địa một đạo đao quang lạnh lẽo hiện ra, xé rách hư không chém về phía thư sinh, đồng thời uy áp vô tận xuất hiện, trực tiếp phong tỏa đường lui của hắn.

Không ổn!

Thư sinh áo bào trắng biến sắc, không dám do dự, hắn lần nữa quát lớn:

"Thiên địa hữu chính khí, tạp nhiên phú lưu hình, hạ tắc vi hà nhạc, thượng tắc vi nhật tinh...!"

Sóng âm cuồn cuộn không ngừng vang vọng trong miếu Sơn Thần, hào quang chính khí vô tận không ngừng hiện lên, chắn trước trường đao đang chém tới.

Rầm! Rầm! Rầm!

Chấn động kinh khủng không ngừng vang lên, giọng điệu thư sinh cũng từ lúc ban đầu thanh lãng bình thản trở nên khàn đặc, dồn dập.

"Thiên Tự Nhất Đao Trảm!"

Huyền Ngũ hét lớn một tiếng kinh thiên, một đạo đao quang trực tiếp phá tan sự phong tỏa của Hạo Nhiên Chính Khí, chém thẳng vào người thư sinh.

Rầm!

Thư sinh trực tiếp bị đánh bay trăm mét, quỳ rạp trên mặt đất!

"Phốc!"

Một ngụm máu tươi từ trong miệng hắn phun ra, nhìn Huyền Ngũ với ánh mắt tràn đầy không cam lòng, hắn thậm chí ngay cả một nén hương không chèo chống nổi, vừa rồi đối phương chỉ một đao đã chém tan thần hồn của hắn!

"Quả nhiên là một tên thư sinh phế vật, bày đặt ra vẻ ta đây thực lực cao cường, đi!"

Huyền Ngũ khinh thường liếc nhìn thư sinh, phất tay, mang theo năm tên Huyền Vệ rời đi. Trong đó, một tên Huyền Vệ xách theo Trương Dật đã bị trói chặt như bánh chưng.

Sau một canh giờ!

Thương đội vừa rời đi lại lén lút quay lại, khi bọn chúng lần nữa bước vào miếu Sơn Thần, phát hiện mọi thứ bên trong đã hoàn toàn biến thành phế tích, hàng hóa của bọn chúng cũng đã sớm không cánh mà bay.

Chính giữa miếu Sơn Thần, một thư sinh quỳ trên mặt đất, khí tức toàn thân tiêu tán, một đôi mắt đục ngầu vẫn mở trừng trừng, bên trong tràn đầy khiếp sợ, tuyệt vọng, cùng với một tia hối hận.

Đám người thương đội liếc nhìn nhau, nhanh chóng tiến lên lục soát thi thể thư sinh, hy vọng có thể tìm được chút bảo vật."