Chỉ có Chu Khung là vẫn bình tĩnh, thậm chí còn nhíu mày, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.
"Lão quy này bản thân còn chưa giải quyết được vấn đề của mình, vậy mà dám mạnh miệng nói có thể giúp người khác thành Đế, đúng là dám nói." Chu Khung thầm nghĩ nhưng hắn cũng cảm nhận được Ô lão không hề nói dối.
Chỉ là Chu Khung không hề hứng thú!
Bởi vì chuyện thành Đế đối với hắn mà nói, chỉ cần hắn muốn thì không ai có thể ngăn cản, cho dù là thiên địa này không được!
"Ô lão, vậy phải tranh đoạt năm mươi danh ngạch này như thế nào?"
Một vị Tôn Giả đứng dậy hỏi, phải biết rằng lúc này trong đại điện có đến hơn bốn mươi vị Thiên Tôn.
Năm mươi danh ngạch mà dựa theo thực lực để phân chia thì e là sẽ chẳng đến lượt bọn họ.
"Năm mươi danh ngạch của đại hội Triệu Hiền lần này, chia làm hai mươi vị Thiên Tôn cảnh, ba mươi vị Tôn Giả cảnh."
Ô lão cười giải thích, nếu dựa vào thực lực, nó đã chẳng thèm mời đám Tôn Giả này đến đây làm gì.
Sau đó!
Ô Chấn Thiên vẫn luôn đứng sau lưng Ô lão bước ra, nhìn mọi người trong đại điện, cao giọng nói: "Thời gian đã đến, Triệu Hiền đại hội chính thức bắt đầu!"
Ô Chấn Thiên vừa dứt lời, Ô lão phất tay, một mặt kính tròn hiện ra, bay thẳng đến giữa đại điện. Lão ôn tồn nói:
"Đây là Âm Dương Kính, vốn là Đế Binh thành đạo của một bằng hữu cũ của ta. Tuy rằng có phần hư hao nhưng thế giới bên trong vẫn tương đối hoàn chỉnh."
"Trong đó có không ít Âm Thú hung hung, tu vi không yếu. Các ngươi hãy tiến vào, dựa theo số lượng Âm Thú bị tiêu diệt mà định ra thứ hạng."
Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào tấm kính tròn giữa đại điện.
Đế Binh!
Lại còn là Đế Binh hoàn chỉnh!
Phải biết, cho dù bọn họ đã đứng trên đỉnh cao nhất của Đông Vực nhưng Đế Binh hoàn chỉnh vẫn là thứ chưa từng được diện kiến.
Ở Đông Vực này, chỉ một mảnh vỡ Đế Binh xuất thế cũng đủ khiến vô số Thiên Tôn đại chiến, tranh giành chí tử.
Ví như bảo hồ lô trong tay Hổ Tôn, chính là được luyện chế từ mảnh vỡ Đế Binh cũng nhờ nó mà Hổ Tôn có thể tự tay giết chết một tu sĩ đồng cấp.
Chỉ tiếc...
Giờ đây lại bị Đại Bạch cắn thủng một lỗ, còn ban tặng cho một bãi nước tiểu chó.
Hô! Hô! Hô!
Vô số tiếng thở dốc nặng nề vang lên. Tham lam là có nhưng tất cả đều nhanh chóng thu hồi ánh mắt thèm muốn. Bảo bối tuy tốt cũng phải xem ai mới là chủ nhân.
Cướp đoạt đồ của Ô lão, chẳng khác nào tự tìm đường chết!
"Ô lão, nếu tất cả chúng ta đều tiến vào đó, e rằng khó lòng tranh giành nổi với chư vị Thiên Tôn cảnh và đám đệ tử của bọn họ."
Một vị Tôn Giả đứng dậy, ánh mắt đảo qua mọi người trong đại điện, giọng điệu đầy lo lắng.
Phải biết, phần lớn Tôn Giả ở đây đều có quan hệ dây mơ rễ má với Thiên Tôn. Nếu tiến vào thế giới Âm Dương Kính, có những vị kia trợ giúp, bọn họ làm sao có cơ hội tranh giành?
"Đúng vậy, Ô lão, như vậy chúng ta căn bản không có cơ hội." Rất nhiều Tôn Giả khác cũng đồng loạt lên tiếng.
Cơ hội khó khăn lắm mới có được, bọn họ đương nhiên không muốn dễ dàng bỏ qua như vậy.
"Yên tâm, trong thế giới này có quy tắc riêng, các ngươi không thể công kích lẫn nhau!"
"Điều các ngươi cần làm là tiêu diệt Âm Thú, Âm Dương Kính tự khắc ghi lại chiến tích."
Giọng nói già nua của Ô lão vang vọng khắp đại điện.
"Ô lão sáng suốt!"
Các vị Tôn Giả không có chỗ dựa đều đồng loạt đứng dậy, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Ngược lại, những kẻ ban đầu định dựa vào trưởng bối Thiên Tôn để cướp lấy danh ngạch, sắc mặt đều trở nên u ám.
Ông...!
Ô lão lại phất tay, Âm Dương Kính giữa đại điện bỗng tỏa ra ánh sáng chói mắt. Ngay sau đó, một cánh cửa ánh sáng hiện ra trước tấm gương.
"Được rồi, các ngươi có thể đi vào. Thời gian là ba ngày, sau ba ngày, cánh cửa này sẽ lại mở ra để các ngươi trở về."
Ô lão chỉ vào quang môn nói, rồi nhìn bốn người Vu Chiến Thiên: "Bốn người các ngươi không cần vào, danh ngạch có thể cho các ngươi."
Bốn người Vu Chiến Thiên gật đầu, các cường giả khác không dám phản bác, dù sao thực lực bốn người bọn họ bày ra đó, chỉ cần tiến vào nhất định có thể thu được danh ngạch.
"Vậy bổn tọa xin phép đi trước một bước." Một vị Tôn Giả chắp tay, thân hình phóng về phía quang môn.
Những Tôn Giả khác không hề do dự, tất cả đều nhanh chóng phóng về phía quang môn, dù sao thời gian chỉ có ba ngày, không thể lãng phí.
Lúc này, Ô Chấn Thiên phảng phất như nghĩ tới điều gì, lần nữa nói với mọi người sắp tiến vào:
"Trong vòng ba ngày, nếu như các ngươi gặp nguy hiểm ở bên trong, có thể tiến vào quảng trường trung tâm thế giới, nơi đó là khu vực an toàn, âm thú không dám tới gần nhưng bên trong khu vực an toàn không hạn chế đánh nhau."
Mọi người nghe xong đều dừng lại một chút, sau đó tiếp tục về phía quang môn phóng đi.
Vèo! Vèo! Vèo!
Ngắn ngủi chưa đến ba hơi thở, đông đảo cường giả trong đại điện cơ bản đều đã tiến vào trong Âm Dương Kính.
Lúc này!
Chu Khung ngồi ngay ngắn trên ghế Ma Long, nhìn cánh cửa ánh sáng ở giữa đại điện, cùng với lời Ô Chấn Thiên vừa nói.
Trong mắt hắn hiện lên một tia suy tư, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà ác ác, phất tay thu đám người Ma Hổ Vương vào trong Sơn Hà Đồ."