Phản Diện Vô Địch

Chương 689: Phản Diện Vô Địch



Long Tôn gầm lên một tiếng, trực tiếp vung một trảo, sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, nó nào có nương tay.

Đây chính là nguyên nhân nó có thể tu luyện đến đỉnh phong Đông Vực, chưa từng khinh thường bất kỳ đối thủ nào.

"Mạnh mẽ!"

Hổ Tôn ở bên cạnh nhìn Long Tôn ra tay, trong mắt toát lên một tia chấn động, tuy nó cũng có tu vi Thiên Tôn thất trọng.

Nhưng...

Nó có cảm giác nếu một trảo này của Long Tôn chụp lên người mình, chắc chắn phải bỏ mạng, thậm chí đến chạy trốn không kịp.

Đây chính là thực lực của cường giả đỉnh cao Đông Vực sao?

Năm người Hổ Tôn nhìn nhau, đều nhìn ra sự rung động trong mắt đối phương, cùng với một tia tuyệt vọng.

Bọn chúng biết không có cơ hội nào nữa rồi, Chu ma đầu không thể nào đỡ nổi một kích này.

Cảnh tượng lưỡng bại câu thương trong tưởng tượng của bọn chúng cũng tan thành mây khói!

Sau đó...

Năm người tiếc nuối xoay người bay ra khỏi quảng trường.

...

Bên ngoài quảng trường!

Đã tụ tập hơn trăm cường giả, cơ bản những ai tiến vào thế giới Âm Dương này đều đã đến.

"Thật mạnh mẽ, Long Tôn này quả nhiên là cường giả đứng đầu Đông Vực, nếu không có quy tắc thế giới này hạn chế, e rằng chỉ cần uy áp cũng đủ nghiền nát ta rồi."

"Đúng vậy, ta như nhìn thấy kết cục của Chu ma đầu rồi, đáng tiếc, một đời yêu nghiệt a."

"Cũng tốt, Chu ma đầu chết đi, Đông Vực cũng được yên ổn, bằng không hắn ta gây sóng gió quá nhiều."

Đông đảo cường giả nhìn về phía Chu Khung, tất cả đều lắc đầu, tin chắc cái chết của hắn.

Thậm chí có kẻ còn lấy Lưu Ảnh Châu ra, định ghi lại cảnh tượng yêu nghiệt này 殞 lạc.

Chỉ có một mình!

Cẩu đầu nhân Tôn Giả cầm ngọc giản ghi chép, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, nó từng chuyên tâm nghiên cứu về Chu ma đầu.

Tuy hắn rất thích giả bộ nhưng xưa nay làm việc đều nắm chắc phần thắng, lần này tại sao...

"Mẹ kiếp!"

Cẩu đầu nhân Tôn Giả đột nhiên chỉ vào trong quảng trường, hét lớn một tiếng, khiến tất cả cường giả nhìn sang.

Chỉ thấy!

Chu Khung nhìn bàn tay khổng lồ của Long Tôn vồ tới, trong mắt không hề có một tia sợ hãi, mà là nhìn lướt qua xung quanh quảng trường, thầm nghĩ:

"Kẻ đến đều đã đến, nếu như có thể trước mặt hơn trăm vị Thiên Tôn, Tôn Giả này mà diệt trừ đám người Long Tôn, chẳng lẽ còn không thể hoàn thành nhiệm vụ uy chấn Đông Vực hay sao? Nếu không được, bổn tọa liền hủy luôn cả hệ thống."

Như thể cảm nhận được suy nghĩ của Chu Khung, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vội vàng vang lên trong đầu hắn.

"Đinh! Phát hiện ký chủ đang gặp nguy hiểm, mời ký chủ lập tức phản kích, có thể sử dụng đạo cụ: Thiên Tôn Nhất Kích Phù, Phản Kính Phù."

"Đinh! Nhắc nhở thân thiện, chỉ cần ký chủ tiêu diệt kẻ địch trước mặt, sẽ hoàn thành nhiệm vụ uy chấn Đông Vực."

Đã như vậy!

"Hệ thống, sử dụng Thiên Tôn Nhất Kích Phù cho ta!"

"Vâng, ký chủ. Thiên Tôn Nhất Kích Phù kích hoạt, bắt đầu sử dụng..."

Lời hệ thống vừa dứt, Thiên Tôn Nhất Kích Phù vốn nằm trong không gian trữ vật lập tức xuất hiện trong đầu Chu Khung.

Ầm!

Lá phù lập tức vỡ vụn!

Rầm...

Ma khí khổng lồ bắt đầu điên cuồng tràn từ trong mảnh vỡ vào cơ thể Chu Khung, đồng thời tu vi của hắn bắt đầu tăng vọt.

Tôn Giả thất trọng...

Tôn Giả thập trọng...

Thiên Tôn tam trọng...

Rầm!

Cùng với một tiếng nổ kinh thiên động địa trong cơ thể, tu vi của Chu Khung lập tức tăng vọt đến Thiên Tôn đỉnh phong, hơn nữa dường như đã bước chân vào một cảnh giới khác.

"Hệ thống, sao lần này không phải trực tiếp công kích, mà là tăng tu vi cho ta, để ta tự do công kích?"

"Ký chủ, chẳng lẽ ngươi không thấy như vậy càng thích hợp để ngươi ra oai sao? Chẳng qua, ký chủ hãy chú ý, ngươi chỉ có thể công kích một lần."

Nghe vậy, trong mắt Chu Khung hiện lên một tia hài lòng, sau đó bắt đầu cảm nhận năng lượng cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi trong cơ thể.

Trong mắt hắn lóe lên một tia kinh ngạc.

Tuy hắn đã nghĩ Ma Tôn sẽ rất mạnh!

Nhưng...

Hắn không ngờ Ma Tôn lại mạnh đến vậy. Nếu như so sánh thực lực ban đầu của hắn với một dòng suối nhỏ, như vậy hiện tại chính là một biển cả mênh mông.

Thậm chí cường đại đến mức khiến Chu Khung cho rằng, cho dù là thế giới âm dương này không thể giam cầm nổi hắn.

Hơn nữa Chu Khung biết đây không phải là ảo giác, chỉ cần hắn muốn, lúc này hắn thật sự có thể mạnh mẽ xé rách thế giới này mà rời đi.

Lúc này!

Bàn tay to của Long Tôn sắp chụp được Chu Khung, trong mắt toát lên một tia cười độc ác.

Sinh linh này dám cự tuyệt nó, Long Tôn ta nhất định phải hành hạ hắn đến chết, rút hồn thắp Thiên Đăng.

Tốt lắm, rèn giũa uy danh vô thượng của Long Tôn ta!

Nhưng...

Sau một khắc, trong mắt Long Tôn nhìn Chu Khung hiện lên một tia chấn kinh, chỉ thấy khí thế toàn thân Chu Khung vậy mà bắt đầu điên cuồng tăng vọt.

Ngắn ngủi không đến một phần ngàn hơi thở!

Khí thế trên người Chu Khung đã tăng đến mức khiến nó cảm thấy kinh khủng, thậm chí nó còn có một loại ảo giác, như thể lúc này Chu Khung có thể tiện tay bóp chết nó vậy.

"Sao có thể như vậy?"

Trong lòng Long Tôn không ngừng quay cuồng, lóe lên một tia ý niệm chẳng lành.

Lúc này Chu Khung đã hoàn toàn thích ứng với thực lực trong cơ thể, trong mắt lóe lên một tia hắc quang, nhìn bàn tay sắp chụp được mình, khóe miệng hiện ra vẻ khinh thường."