Một vị Thiên Tôn vội vàng bay về hướng Âm thú chạy trốn, những cường giả khác cũng vội vàng đuổi theo.
Bọn họ còn nhớ rõ mục đích mình đến thế giới Âm Dương này không phải để xem Chu ma đầu kia ra oai.
Mà là vì giành lấy danh ngạch, có được bảo bối như Ô Lão đã nói, cùng với cơ hội thành Đế hư vô mờ mịt lại đầy cám dỗ kia.
Chu Khung không để ý đến đông đảo cường giả rời đi, bởi vì chậm nhất là ngày mai sẽ là lúc bọn chúng phải khóc lóc thảm thiết.
Rầm!
Chu Khung an vị trên ghế Ma Long, trong lòng dâng lên một tia khoái ý. Từ khi trọng sinh đến nay, tiểu chiến đều do thuộc hạ yểm trợ, đại chiến cũng đều là miểu sát đối thủ.
Loại chuyện liên tiếp chiến đấu đến nửa canh giờ như thế này, đây là lần đầu tiên hắn trải qua, kết quả lại khiến hắn vô cùng thoải mái, ý niệm trong đầu thông suốt hơn rất nhiều.
"Cạch!"
Theo một tiếng vỡ vụn từ trong cơ thể, Chu Khung cảm nhận được linh hồn lực của bản thân bắt đầu tăng vọt, một mạch đột phá đến cảnh giới Thiên Tôn lục trọng.
"Phù!"
Chu Khung thở ra một ngụm trọc khí, trong mắt thoáng hiện ý cười. Lần này giết Đường Vũ có thể nói là thu hoạch vô cùng phong phú.
Không chỉ có đại lễ bao, bảo vật như Tinh Châu, mà linh hồn lực vốn dậm chân tại chỗ bấy lâu nay của hắn cũng tăng vọt lên rất nhiều.
Có thể nói là: Trong phút chốc trở nên giàu có!
"Lão đại, lão đại, gan rồng nướng xong rồi!"
Đại Bạch nhanh chóng chạy đến trước mặt Chu Khung, dùng pháp lực nâng cả khối gan rồng dâng lên.
Trong lòng Đại Bạch âm thầm cầu khẩn: "Lão đại nhất định sẽ chừa cho ta một ít, một chút xíu thôi cũng được."
Nhìn cử chỉ của Đại Bạch, Chu Khung không khỏi bật cười. Rõ ràng bản thân rất muốn ăn nhưng vẫn dâng hết gan rồng cho hắn.
Chu Khung đưa tay nhận lấy gan rồng, đưa lên miệng cắn một miếng.
Thấy Chu Khung không có ý định xé cho mình một miếng nào, Đại Bạch lập tức nhắm chặt hai mắt, trong lòng đau đớn như bị ai cắt.
o(╥ ﹏ ╥)o
Nhưng nghĩ lại, đây là lão đại của mình, không cho thì thôi vậy. Không có gan rồng thì vẫn còn roi hổ với trứng dê mà.
"Ừm, lão đại vừa đại chiến xong, cần phải bồi bổ, ăn hết cũng là chuyện thường tình." Đại Bạch không ngừng tự an ủi bản thân, xoay người định đi về phía lò nướng.
Rầm!
Một tiếng động vang lên. Chu Khung đã xé gan rồng thành ba phần, trong đó hai phần nhỏ được ném về phía Đại Bạch: "Ngươi và Liên Sinh mỗi người một phần."
Đại Bạch ngơ ngác nhận lấy hai miếng gan rồng, sau đó là niềm vui sướng khôn xiết, miệng không ngừng hô lớn: "Lão đại, người thật tốt! (??????)"
Nói rồi Đại Bạch vui vẻ chạy về phía Liên Sinh, miệng không ngừng cười khúc khích: "Khà khà... Khà khà..."
Ực!
Chu Khung trực tiếp nuốt trọn phần gan rồng của mình. Gan rồng vừa vào miệng liền tan ra, năng lượng nóng bỏng vô tận bùng nổ trong cơ thể hắn, không ngừng gia tăng cường độ cho thể chất.
Chưa đầy mười hơi thở!
Thể chất của Chu Khung đã được tăng cường thêm khoảng một phần mười. Có thể thấy được công hiệu của gan rồng mạnh mẽ đến nhường nào.
Nghĩ lại thì, đây chính là tinh hoa của Chân Long gần đạt đến Thiên Tôn cửu trọng, có công hiệu như vậy cũng là chuyện thường tình.
Không nghĩ đến chuyện này nữa!
Chu Khung phất tay lấy ra một hòn đá màu đen, đó chính là Tinh Thạch. Trong đầu hắn hiện lên phương pháp sử dụng mà hệ thống vừa nhắc nhở:
Bước thứ nhất: Mở tim ra!
Bước thứ hai: Đặt tinh thạch vào!
Bước thứ ba: Khép tim lại!
Chỉ đơn giản như vậy!
Không chút do dự!
Xoạt!
Chỉ thấy Chu Khung vung tay về phía trái tim mình, lập tức xuất hiện một vết nứt.
Đồng thời, hắn khống chế lực lượng trong cơ thể, không cho trái tim khép lại, bằng không với sức hồi phục khủng khiếp của Chu Khung, vết thương thế này sẽ ngay lập tức khép lại.
Vù...!
Tinh thạch dưới sự khống chế, nhanh chóng bay vào trong tim, sau đó trái tim bắt đầu khép lại, một tia khe hở không nhìn thấy.
Ầm! Ầm! Ầm!
Theo tinh thạch tiến vào, tim Chu Khung bắt đầu điên cuồng đập lên, mỗi lần đập, đều có một lượng lớn máu tươi tỏa ra hào quang chảy ra.
Lượng lớn máu tươi tỏa ra ánh sáng này dần dần chảy vào mọi ngóc ngách trong cơ thể Chu Khung.
Trọn vẹn nửa nén hương sau!
Máu trong cơ thể Chu Khung đã hoàn toàn biến thành máu đen, tạo cho người ta cảm giác tà ác.
Đây chính là điểm cường đại của tinh thạch, nó có thể dựa vào công pháp mà sinh linh tu luyện để tạo ra thần huyết khác biệt.
“Thể lực ít nhất tăng gấp đôi, cường độ cơ thể cũng tăng thêm năm thành, rất tốt, rất cường đại.” Chu Khung cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể, khóe miệng nở một nụ cười.
Hiện tại nhiệm vụ đã hoàn thành, Đường Vũ cũng đã bị giết, việc còn lại chính là vặt lông dê.
Lúc này!
Cách đó mấy vạn dặm, một vị Tôn Giả nhìn về phía Chu Khung, hai chân không ngừng run rẩy.
Từ giữa hai chân tỏa ra mùi hôi thối, miệng lẩm bẩm: “Quá hung tàn, ra tay tàn nhẫn đến mức tự moi tim mình, đúng là kẻ điên.”
Vốn dĩ hắn muốn ở lại xem tình hình nhưng giờ hắn thật sự không còn can đảm, thân hình lóe lên rồi biến mất trên không trung.
Ầm!
Trên hoang nguyên, khí tức dao động!
Liên Sinh ăn gan rồng, tu vi lại đột phá, đạt đến Tôn Giả nhị trọng cảnh!
Thời gian chậm rãi trôi qua!
Thoảng cái đã một ngày!
Rầm! Rầm! Rầm!"