Phản Diện Vô Địch

Chương 710: Phản Diện Vô Địch



"Ta không biết. Chẳng lẽ đã xảy ra biến cố gì, không đi Trung Vực được nữa?"

"Mặc kệ! Vừa hay lão tử cũng chẳng muốn đi, dù sao cũng đã có được bảo vật rồi. Đi thôi, ai về nhà nấy, tìm mẹ của các ngươi đi!"

Đông đảo cường giả bàn tán vài câu, dưới ánh mắt phát động của Ô Chấn Thiên, tất cả đều lần lượt rời đi.

Nhưng lúc này, bên ngoài Ô Đảo!

Rất nhiều cường giả rời đi trước đó vẫn ẩn nấp trong hư không, sát khí đằng đằng. Dị biến vừa rồi cũng khiến bọn chúng chấn động không thôi.

Thế nhưng điều bọn chúng quan tâm nhất vẫn là đám người trong đại điện, bất kể là ban thưởng từ Ô Lão hay cơ hội thành Đế.

Đều là những thứ khiến bọn chúng có thể liều mạng.

Về phần tọa giá của Chu Khung rời đi lúc trước, bọn chúng nào dám xuất hiện ngăn cản? Chiến lực khủng khiếp của Chu ma đầu trong thế giới âm dương, ai mà không rõ?

Mặc dù tham lam bảo vật của Chu ma đầu nhưng bọn chúng nào dám động thủ cướp đoạt?

Dù sao thì, liều mạng không có nghĩa là tìm chết! Sống không tốt sao?

...

Trên hải vực!

Rầm! Rầm!

Một trận nổ vang, một cường giả dị tộc vừa rời khỏi Ô Đảo chưa đến ba ngàn dặm, trực tiếp bị mấy đại cường giả vây quanh, công kích khủng khiếp chỉ chỉ trong nháy mắt đã bao phủ hắn.

"Lũ các ngươi, vậy mà đánh lén, không nói... A..."

Cường giả dị tộc gầm lên giận dữ, sau đó là tiếng hét thảm thiết, hắn trực tiếp bị đánh thành tro bụi.

Chuyện như vậy không ngừng diễn ra xung quanh Ô Đảo, đông đảo Tôn Giả tu vi kém hơn một chút, thậm chí mấy Thiên Tôn không có thế lực chống lưng đều bị theo dõi.

Kẻ nào lanh lợi một chút thì trực tiếp vận dụng bí pháp rời đi trước, còn những kẻ không chạy thoát đều rơi vào vòng vây công.

"Lũ vô sỉ bại hoại, các ngươi dựa vào cái gì mà cướp đoạt của ta, đây chính là thứ ta liều mạng có được, a... Các đại gia tha cho ta một con đường sống."

"Bà nó chứ, có bản năng thì các ngươi đi cướp của Chu ma đầu ấy, hắn ta có nhiều bảo vật như vậy, sao các ngươi không thèm thuồng?

Lão nương chỉ có được một món đỉnh phong Tôn binh, các ngươi cũng cướp, cướp của không có, hay là các ngươi cướp sắc ta đi!

Từng tiếng gầm thét vang vọng bên ngoài Ô Đảo, dư âm khủng khiếp tạo nên vô số đợt sóng biển cao vạn trượng.

Không ít hung thú trong biển trực tiếp bị chấn động đến chết, những con còn sống sót đều liều mạng lặn xuống đáy biển sâu.

Một canh giờ sau!

Trọn vẹn mười Tôn Giả cùng một cường giả Thiên Tôn nhị trọng, bị tiêu diệt trên biển.

Bọn họ không cam tâm, rõ ràng bản thân có được cơ duyên khổng lồ như vậy, còn chưa kịp chuyển hóa thành thực lực, đã chết thảm!

Nhưng đây chính là sự tàn khốc của thế giới huyền huyễn!

Muốn an toàn, muốn không bị cướp bóc, chỉ có thể trở nên mạnh mẽ, bởi vì sau khi ngươi đủ mạnh, ngươi có thể cướp bóc người khác (  ̄ ▽  ̄ ) ╭ .

...

Trong Ô Đảo!

Một mảnh yên tĩnh, Ô Lão đứng trên không trung, nhìn dư âm xa xa dần dần tan biến, không có chút ý định nhúng tay.

Bởi vì bất kể kế hoạch của lão có thể thực hiện hay không, những cường giả đạt được danh ngạch này, đều cần phải có đủ năng lực mới được.

Mà tự bảo vệ mình chính là một trong những năng lực đó, ngay cả bản thân không bảo vệ được thì ở đâu không thể tồn tại, huống chi là đến Trung Vực làm Thủ Hộ giả.

Vèo!

Thân hình Ô Lão lóe lên rồi biến mất, bay về phía một động phủ màu đen ở phía sau đảo.

Nhìn động phủ đóng chặt trước mặt, trong lòng Ô Lão dâng lên một nỗi cảm khái, lần trước lão bước vào trong này đã là hơn một trăm năm trước.

Lần đó lão mang theo hy vọng tiến vào nhưng cuối cùng lại tức giận bỏ ra ngoài, lần này lão hi vọng có thể nhận được câu trả lời chắc chắn từ bên trong.

Ông...!

Chỉ thấy Ô Lão hai tay kết ấn, một luồng ý cảnh thần bí bay vào trong động phủ.

Sau hai hơi thở!

Rắc rắc...

Cửa động phủ chậm rãi mở ra, Ô lão không chút do dự, sải bước tiến vào trong.

Thát! Thát! Thát!

Tiếng bước chân nặng nề không ngừng vang vọng trong động phủ, cuối cùng một pho tượng Phật cao bằng người hiện ra trước mặt Ô lão.

Hầy!

Ô lão nhìn pho tượng Phật, thở dài một tiếng, phất tay lấy ra ba nén Phật hương, có phần miễn cưỡng châm lửa thắp lên.

Từng làn khói xanh từ ba nén hương bay ra, chậm rãi bay về phía tượng Phật, cuối cùng biến mất trong lòng tượng.

Cùng lúc đó!

Trung Vực, trung tâm Phật Châu!

Một tòa đại điện nguy nga tráng lệ, vàng son lấp lánh trải dài bất tận, giữa đại điện có một pho tượng Phật cao trăm vạn trượng đứng sừng sững, Phật quang chiếu rọi muôn nơi.

Trong Phật Châu, phàm là sinh linh nhìn thấy tượng Phật, đều chắp tay trước ngực, lặng lẽ niệm vài tiếng Phật hiệu.

Vô số tia sáng tín ngưỡng vô hình từ trên người chúng sinh tỏa ra, bay về phía pho tượng Phật trăm vạn trượng.

Nơi đây chính là trụ sở của Phật Tông, đại tông môn đứng đầu Trung Vực!

Bên trong Vạn Phật Điện ở trung tâm!

Một lão tăng mặc áo cà sa vàng ngồi xếp bằng trên một đóa sen báu, toàn thân tỏa ra Phật quang chói lòa, khiến người ta không thể nhìn thẳng. (Chủ yếu là quá chói mắt)

Phía dưới, rất nhiều cao tăng mặc áo cà sa đỏ đứng xếp hàng hai bên, mỗi người đều có tu vi kinh thiên động địa, người yếu nhất cũng đã đạt đến Thiên Tôn cảnh."