Phản Diện Vô Địch

Chương 712: Phản Diện Vô Địch



"Chủ nhân, Tiểu Ô xin lỗi người, không thể bảo vệ Đông Vực, chỉ đành dùng hạ sách này." Ô Lão thầm than trong lòng, gương mặt lộ vẻ đau đớn, như nhớ về chuyện gì thống khổ lắm.

Nhưng ngay sau đó, Ô Lão đã thoát khỏi đau thương, bởi vì trong tượng Phật lại truyền ra giọng nói uy nghiêm của Thế Tôn:

"Sự tình có biến, ước định năm xưa, hủy bỏ!"

Cái gì?

"Không Kiến, ngươi đừng nói đùa với lão phu, chuyện đã định trăm năm trước, sao có thể nói hủy là hủy?"

Lưng Ô Lão bỗng thẳng trở lại, trong mắt lóe lên tia giận dữ, phải biết, với tu vi của bọn họ,

Trăm năm thời gian chẳng qua chỉ như một giấc ngủ ngắn, mà với sinh linh như Ô Lão, càng chỉ là một cái chớp mắt.

Chuyện này chẳng khác nào người ta vừa tỏ tình với ngươi, ngươi còn chưa kịp đáp lại, người ta đã nói không thích ngươi nữa.

Thật nực cười!

"Chẳng lẽ Trung Vực thực sự xảy ra biến cố lớn, khiến Không Kiến kia cũng phải từ bỏ cám dỗ lớn như vậy?"

Ô Lão lập tức nghĩ đến dị tượng vừa rồi trên trời đất, trong lòng không ngừng phỏng đoán.

"Lão Ô, hay là, bần tăng đồng ý cho Ô tộc ngươi chuyển đến Trung Vực, ngươi thấy sao?"

Ánh sáng trong mắt pho tượng chợt lóe, lúc này Không Kiến cũng tràn đầy mong đợi.

Hắn rất muốn thu phục Ô Lão vào Phật Tông, không phải vì cưỡi nó ra ngoài sẽ rất oai phong, không phải vì tu vi Đế Giả cường đại của nó.

Mà bởi vì Ô Lão còn một thân phận khác, đó là tọa kỵ của Thiên Vũ Đại Đế năm xưa.

Mà Thiên Vũ Đại Đế lợi hại đến nhường nào, chỉ cần nhìn vào cái tên Thiên Vũ Đại Thế Giới của thế giới này là đủ biết.

Chỉ cần thu phục được Ô Lão, danh tiếng Phật Tông sẽ càng vang xa, tín đồ cũng nhiều hơn, cứ thế, chưa biết chừng hắn có thể tiến thêm một bước.

Đến lúc đó!

Đệ nhất thế lực Trung Vực, phải đổi từ Phong gia thành Phật Tông hắn!

"Không thể nào, vẫn là điều kiện như trên, ngươi không đáp ứng thì không bàn bạc nữa."

Ô Lão tức giận đến nỗi râu ria dựng ngược, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh trợn tròn, tựa như muốn ăn thịt người.

"Ôi!"

Không Kiến thở dài, hắn biết tính lão già kia chắc chắn sẽ không đồng ý.

Nhưng mà...

Nếu là một trăm năm trước, với địa vị của Phật Tông, muốn vạch ra một phủ đất ban cho sinh linh Đông Vực không phải chuyện gì to tát, cùng lắm chỉ cần bỏ ra chút lợi ích để lo lót quan hệ là xong.

Chẳng ai hơi sức đâu mà so đo với Phật Tông chuyện này!

Thế nhưng hiện tại, các đại thế lực ở Trung Vực đều tự lo cho bản thân, ngay cả kế hoạch thôn phệ đã từng từ bỏ cũng bị lôi ra áp dụng, hơn nữa sắp sửa thi hành.

Vào lúc nguy cấp này, nếu Phật Tông có động tĩnh gì lớn, e rằng sẽ khiến cho tất cả thế lực ở Trung Vực hợp sức thảo phạt.

Đến lúc đó!

E rằng Phật Tông sẽ không chỉ mất đi một chút lợi ích cỏ cỏ!

"Lão Ô, ta thấy trạng thái của ngươi hiện giờ không ổn rồi, nói không chừng ngày nào đó tu vi sẽ rơi xuống khỏi Đế Cảnh, thật sự không đồng ý sao?"

Không Kiến hỏi lại, đồng thời cũng thẳng thừng chỉ ra tình trạng hiện tại của Ô Lão.

Ô Lão không hề kinh ngạc, với tu vi của đối phương, nếu không nhìn ra tình trạng của nó mới là lạ.

"Không Kiến, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở Trung Vực, vừa rồi vì sao lại có Đế giả vẫn lạc? Tại sao ngươi lại đột ngột thay đổi ước định?"

"A Di Đà Phật, chuyện Trung Vực ngươi không cần phải biết, đã không muốn tiếp nhận thì bần tăng đi vậy."

Không Kiến liếc nhìn Ô Lão, sau đó ý niệm rút khỏi pho tượng.

Ầm!

Tượng Phật lập tức hóa thành tro bụi!

Khốn kiếp, lão lừa trọc! ( ノ ಠ 益 ಠ ) ノ彡┻━┻

Trong lòng Ô Lão tức giận mắng chửi, nó không ngờ Không Kiến không những bội ước, mà còn không nói cho nó biết vì sao lại có Đế giả ở Trung Vực vẫn lạc.

Hiện tại ngay cả tượng Phật có thể dùng để liên lạc cũng bị hủy mất rồi!

Hắn ta không muốn chừa lại chút đường sống nào cho nó!

Đúng vậy, Ô Lão vốn định hạ thấp yêu cầu xuống một chút, ví dụ như giảm số lượng người đi nhưng Không Kiến căn bản không cho nó cơ hội mở lời.

"Xong rồi, xem ra Trung Vực muốn ra tay với bốn vực!"

Sắc mặt Ô Lão lập tức thay đổi, dù sao nó đã sống vô số năm, tuy không biết Trung Vực muốn làm gì nhưng rõ ràng không phải chuyện tốt lành gì.

Bên kia!

Cửu Long phi liễn lướt nhanh trên không hải vực, ma diễm cuồn cuộn, nơi đi qua, vạn vật né tránh, sóng biển ngập trời.

Cường giả trong biển kinh hãi, nhao nhao hiện thân!

"Mẹ kiếp! Quá càn rỡ! Thật không biết thu liễm gì cả! Lão tử còn chưa kịp làm đại sự đã bị hắn dọa sợ."

"Ngươi nhỏ giọng chút đi, muốn chết à? Chưa nghe nói sao? Chu ma đầu kia ở Ô Đảo trực tiếp cướp sạch của tất cả Thiên Tôn, còn đổi trắng thay đen, nào ai dám phản kháng."

"Ta nghe tam di phu kể, Chu ma đầu kia ở Ô Đảo gặp ai đánh kẻ đó, oai phong lẫm liệt lắm!"

"Ngươi đừng có mà khoác lác! Tam di phu ngươi mới Thánh Giả cảnh, ngay cả cửa Ô Đảo còn chưa vào được, biết cái gì mà nói."

Từng cường giả hải vực nhìn phi liễn nơi xa, trao đổi với nhau, trên mặt đều lộ vẻ hâm mộ, ai mà chẳng muốn ngang tàng như thế.

Nhưng bọn họ lại không có bản lĩnh đó, chỉ có thể nằm mơ mà thôi!

Trên một hải đảo!"