Hiện tại nhiệm vụ giết Đế đã hoàn thành, kế hoạch mà hắn lập ra trước đó cũng đã hoàn thành một phần.
Man Châu đại địa này, không cần thiết phải ở lại nữa!
"Về tổng đàn!"
Giọng nói lạnh như băng của Chu Khung vang vọng khắp thiên địa!
"Tuân lệnh!"
Liên Sinh cung kính đáp!
Rống! Rống! Rống!
Chín con Ma Long dưới sự chỉ huy của Liên Sinh gào thét bay về phía Dương Châu.
Vèo!
Một tiếng xé gió vang lên!
Chỉ thấy Đại Bạch một trảo khống chế mười mấy cái vỉ nướng, một trảo nắm lấy Diệt Thế Ấn có phần tổn hại, nhanh chóng chạy về phía phi liễn.
Mẹ kiếp!
Ô Lão nhìn Chu Khung căn bản không trả lời câu hỏi của mình, trực tiếp ngồi phi liễn nhanh chóng rời đi, vẻ mặt ngơ ngác.
Cái gì thế này?
Lão phu vừa mới nói chuyện với ngươi chẳng lẽ ngươi không nghe thấy?
Đối với một lão nhân gia mấy ngàn vạn tuổi như ta, không biết tôn trọng một chút, quả thực là vô pháp vô thiên!
"Khụ... khụ..."
Ô Lão bị hành động của Chu Khung chọc tức đến ho khan nhưng trong lòng lại sinh ra một tia tuyệt vọng.
Bởi vì vừa rồi trạng thái của Chu Khung rất rõ ràng, hắn không giải quyết được vấn đề trận pháp thôn phệ.
Bằng không hắn nhất định sẽ ra tay!
Không nói trước hắn cũng là sinh linh Đông Vực, chỉ bằng vào việc hắn có thể nhanh chóng chạy tới Man Châu, còn vận dụng lá bài tẩy giết hai Đế giả, chính là người có đại nghĩa.
"Phụ thân, người không sao chứ!"
Ô Trấn Thiên nhanh chóng bay đến bên cạnh Ô Lão, đỡ lấy thân thể vẫn run rẩy của ông hỏi.
"Haiz, kiếp nạn đến rồi, trốn không thoát, về Ô đảo trước đi."
Ô Lão phất phất tay, quay người nói với Ma Tôn:
"Lão ma, ta đi về trước ổn định thương thế, sau đó sẽ nghĩ biện pháp phá trận pháp này, kém nhất cũng phải bảo đảm Đông Vực không bị nổ tung."
Dứt lời!
Ô Lão trực tiếp mang theo Ô Trấn Thiên xoay người rời đi!
"Sư tôn!"
Long Sát, Vũ Phong từ trong đám người nhanh chóng bay ra, đứng ở phía trước Ma Tôn cung kính hành lễ.
"Ừm!"
Ánh mắt Ma Tôn nhìn về phía hai người lộ ra một tia hài lòng, vừa rồi mặc dù ông vẫn luôn chiến đấu nhưng đối với Long Sát và Vũ Phong cũng rất chú ý.
Đặc biệt là Long Sát vừa rồi nghịch sát một cường giả Thiên Tôn nhị trọng, có thể nói là tuyệt thế yêu nghiệt.
"Sư tôn, vừa rồi Chu sư đệ rời đi, sao không đến chào hỏi người cũng quá không biết lớn nhỏ rồi."
"Đúng vậy sư tôn, người thu nhận Chu sư đệ từ khi nào vậy, tu vi của hắn đột phá cũng quá đáng sợ, sắp đuổi kịp sư..."
Long Sát và Vũ Phong vội vàng hỏi Ma Tôn, bọn họ muốn hỏi vấn đề này đã rất lâu rồi.
"Hai ngươi nói là Chu Khung?"
"Đúng vậy, hắn không phải là đệ tử mới của người sao?"
"Hiện tại ta chỉ còn hai người các ngươi là đệ tử còn sống, làm gì có thời gian thu nhận đệ tử khác."
Ma Tôn chau mày, nói:
"Cái gì?"
Long Sát và Vũ Phong nghe vậy, cả hai đều giật mình kinh hãi. Chu Khung lại không phải là đệ tử của sư tôn bọn hắn?
"Sư tôn, việc này... năm đó..."
Vũ Phong vội vàng thuật lại chuyện Chu Khung quật khởi, cùng với việc bị đồn đại là đệ tử Ma Tôn.
"Ma Giáo? Vô sư tự thông? Thiên kiêu Ma đạo? Bá đạo vô cùng?"
Nghe Vũ Phong nói xong, Ma Tôn nhanh chóng đúc kết ra mấy từ ngữ then chốt. Quả thật rất giống hắn.
"Chắc là hắn đã có được truyền thừa của bậc tiền bối Ma đạo thời viễn cổ nhưng lại cần một chỗ dựa vững chắc."
"Nên mới cố ý tự nhận là đệ tử bổn tọa, mượn danh tiếng của ta để chấn nhiếp những kẻ dòm ngó. Cũng coi như thông minh."
Ma Tôn chỉ chỉ trong nháy mắt đã đoán được ngọn nguồn câu chuyện. Hơn nữa, tình hình thực tế không khác mấy so với suy đoán của hắn.
"Thú vị, đệ tử của bổn tọa sao?"
Trên mặt Ma Tôn nở nụ cười, xoay người bay nhanh về phía Ma Long phi liễn.
Phía sau, Long Sát và Vũ Phong vội vàng đuổi theo.
"Nếu đã như vậy, vậy thì giải tán thôi. Lão phu đi trước. Chỉ còn mấy trăm năm, phải biết trân trọng."
Nhân Tôn lắc đầu, lấy bầu rượu ra tu một ngụm lớn, rồi biến mất trên không Man Châu.
Những lão quái vật khác phá quan mà ra cũng đều lắc đầu, bất đắc dĩ rời đi. Ngay cả Thần Tôn bị trọng thương cũng được cường giả Thần tộc đến đón đi.
Nhìn từng vị đại lão rời đi, những cường giả còn lại đều lộ vẻ tuyệt vọng.
"Ha ha, đã đến nước này, Cẩu Tứ ta cũng nên về nhà với thê tử thôi. Đi thôi, đi thôi."
"Thời đại Mạt Pháp sắp đến rồi. Phải sớm chuẩn bị, nếu không đến lúc đó nội tình không đủ, e là tu vi sẽ bị tụt xuống."
"Không được, bổn tọa phải nhanh chóng trở về chỉnh đốn thế lực, tranh đoạt tài nguyên, nếu không sẽ muộn mất."
Từng vị cường giả vừa nói vừa vội vã rời khỏi Man Châu, đồng thời vẫn không quên đề phòng lẫn nhau.
Bởi vì giờ đây, ai cũng thấy Đông Vực bước vào thời đại Mạt Pháp là điều tất yếu!
Một khi Mạt Pháp kéo đến!
Muốn sống lâu dài, bọn họ nhất định phải dựa vào thiên tài địa bảo, tiên thạch để duy trì tu vi.
Không cần nghĩ cũng biết!
Tương lai Đông Vực chắc chắn sẽ đại loạn, bởi vì các đại thế lực sẽ tranh giành nội tình đến sứt đầu mẻ trán.
Dù sao, có thể kéo dài hơi tàn thêm được chút nào hay chút đó!
Một nén hương sau!
Trên bầu trời Man Châu, đông đảo cường giả đều biến mất, nếu không phải phía dưới vẫn còn hoang tàn, thật khó tin nơi này vừa mới có bốn vị Đế giả bỏ mạng."