Chu Khung đưa tay tiếp nhận gan rồng, trực tiếp đưa vào miệng nuốt xuống, một luồng hương thơm cùng năng lượng khổng lồ không thể diễn tả lan tỏa khắp cơ thể.
Đại Bạch thấy Chu Khung ăn xong, vội vàng xoay người chạy ra ngoài, nó nào dám quên còn một khối gan rồng nhỏ ở bên ngoài kia chứ.
Rầm!
Một tiếng nổ vang lên trong cơ thể Chu Khung!
Năng lượng từ gan rồng Đế Cảnh khiến tu vi của Chu Khung lại bắt đầu tăng vọt, trực tiếp đạt đến đỉnh phong Tôn Giả cảnh.
Ngay khi sắp đột phá!
Vù...!
Chu Khung nhanh chóng mở mắt, áp chế khí thế đang muốn đột phá trong cơ thể xuống.
Đôi mắt bá đạo xuyên qua phi liễn nhìn ra bên ngoài, khóe miệng nở nụ cười nhạt, lẩm bẩm:
"Bổn tọa còn tưởng ngươi nhịn được bao lâu nữa chứ!"
Bên ngoài phi liễn!
Đại tế ti đang ngồi xếp bằng bỗng nhiên mở mắt, nhìn về một hướng xa xăm.
Sau đó!
Liên Sinh cùng những người khác đang xử lý thịt Ngân Long cũng đồng loạt dừng lại, ánh mắt nhìn về phía trước cách đó không xa.
Nơi đó!
Một bóng người mặc áo bào đen cao trăm trượng đứng sừng sững giữa không trung, ma diễm ngập trời, hai mắt bá đạo vô song, chính là Ma Tôn!
"Ma Tôn!"
Liên Sinh nhìn nam tử áo bào đen, ánh mắt nghiêm nghị, thân là cao tầng Ma Giáo, tất nhiên hắn biết Giáo chủ nhà mình căn bản không phải là đồ đệ của Ma Tôn gì đó.
Vậy hắn ta đến đây làm gì?
Chẳng lẽ muốn đến hưng sư vấn tội, hay là...
Trong đầu Liên Sinh chợt lóe lên vài suy đoán, sau đó nhanh chóng bị gạt bỏ.
Bất kể Ma Tôn này hôm nay đến đây làm gì!
Chỉ cần hắn ta dám đối nghịch với Giáo chủ, vậy chính là kẻ địch của Ma Giáo bọn họ, điều này đã trở thành quy tắc bất thành văn trong Ma Giáo.
Trong lòng tất cả các đệ tử Ma Giáo!
Địa vị của Chu Khung vĩnh viễn là số một, cho dù là vị sư tôn trong truyền thuyết kia, các đệ tử Ma Giáo cũng chẳng coi ra gì.
Bọn họ đều cho rằng, Giáo chủ nhà mình mới là tồn tại vô địch thiên hạ, ai có tư cách làm sư tôn của hắn chứ?
Rầm!
Cửa phi liễn mở tung!
Ba! Ba! Ba!
Chu Khung khoác Ma Thần chiến bào, thong dong bước ra từ trong phi liễn, ma diễm cuồn cuộn tỏa ra, khí phách ngút trời bao trùm thiên địa.
"Giáo chủ!"
Liên Sinh cùng chúng thuộc hạ đồng loạt hành lễ.
"Ừm!"
Chu Khung gật đầu, đưa mắt nhìn về phía Ma Tôn, tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt.
Thân hình cao trăm trượng, khí thế bá đạo, tuy thân mang trọng thương nhưng ánh mắt vẫn khinh miệt thiên hạ, quả nhiên danh bất hư truyền là Đông Vực đệ nhất cường giả.
"Bản tôn nên gọi ngươi là Chu Giáo chủ, hay là đồ nhi đây?" Ma Tôn nhìn Chu Khung trên phi liễn, khóe miệng nhếch lên đầy ẩn ý.
Cái gì?
Đại tế ti và Vu Chiến Thiên đồng thời biến sắc, lời Ma Tôn vừa nói là có ý gì? Chẳng lẽ Chu Khung vốn không phải đồ đệ của lão?
Vèo! Vèo! Vèo!
Từ đằng xa, không ít cường giả đang di chuyển bỗng dừng lại, đồng loạt nhìn về phía phi liễn, há hốc mồm kinh ngạc.
"Ma Tôn vừa nói gì vậy? Không lẽ Chu Khung không phải đồ đệ của lão ta, chuyện này thật khó tin!"
"Không đúng, khắp Đông Vực này ai ai cũng nghĩ Chu Khung là đệ tử Ma Tôn nhưng lão ta chưa từng thừa nhận."
"Đúng vậy, Cẩu Tứ ta đã sớm đoán ra, Ma Tôn tuy mạnh nhưng không có tư cách dạy bảo Giáo chủ đại nhân."
"Yêu nghiệt tuyệt thế như Giáo chủ, nhân vật đỉnh thiên lập địa, chắc chắn là sinh ra đã thông tuệ, sao cần sư tôn?"
Từng luồng ý niệm truyền âm vang lên, lời nói của Ma Tôn tuy khiến mọi người chấn động nhưng cũng nằm trong dự liệu.
"Trong thiên địa này, kẻ nào xứng làm sư tôn của bổn tọa?"
Giọng nói lạnh lùng của Chu Khung vang vọng khắp đất trời.
"Ha ha, tốt, quả nhiên bá đạo, không hổ là yêu nghiệt ngàn năm có một của Ma đạo, ngươi còn mạnh hơn cả ta."
Ma Tôn cười lớn, trong giọng nói tràn đầy vẻ vui mừng, dường như rất hài lòng với câu trả lời của Chu Khung.
"Gia nhập Ma Giáo của ta thế nào, ta có thể cho ngươi chức vị Hộ pháp!" Chu Khung lên tiếng.
"Không cần, ta quen tự do tự tại rồi nhưng có một việc muốn nhờ, mong Chu Giáo chủ đồng ý." Ma Tôn đáp.
"Chuyện gì?" Chu Khung hỏi.
"Lại đây!"
Ma Tôn bỗng quát lớn về một hướng, hai bóng người bị một lực lượng khủng khiếp kéo đến trước phi liễn.
Chính là Long Sát và Vũ Phong!
"Đây là hai tên đồ đệ bất tài của ta, thực lực quá yếu."
"Ta sắp phải bế quan một thời gian, không biết có thể để chúng gia nhập Ma Giáo, làm đệ tử bình thường thôi cũng được." Ma Tôn chỉ vào Long Sát và Vũ Phong, nói với Chu Khung.
"Được!"
Chu Khung gật đầu.
Dù sao cũng dùng danh hào Ma Tôn mấy chục năm, chút mặt mũi này hắn vẫn phải cho, lại nói thực lực của Long Sát và gã kia cũng rất tốt.
"Vậy thì đa tạ ngươi!"
Ma Tôn chắp tay với Chu Khung, thân hình lập tức biến mất.
Lúc này!
Hai người Long Sát phía trước phi liễn vẫn còn trong trạng thái mơ hồ!
Đây là tình huống gì, hai người bọn hắn còn tưởng rằng sư tôn sẽ đánh nhau với Chu Khung, kết quả không những không đánh nhau, ngược lại còn đem hai người bọn hắn tặng người, chuyển biến có cần lớn như vậy hay không.
"Long sư huynh, hai ta đây là gia nhập Ma Giáo sao?"
"Ừm, hình như là vậy!"
...
"Liên Sinh, sau này hai người bọn hắn sẽ ở dưới trướng của ngươi!"