Phản Diện Vô Địch

Chương 857: Phản Diện Vô Địch



Một vị lão già áo bào trắng quay sang Đan Trần Tử đang ngồi ở vị trí đầu tiên lên tiếng hỏi.

Nghe được lời của lão già áo bào trắng, trong mắt Đan Trần Tử hiện lên một tia trầm ngâm, thực ra hắn cũng đã phát hiện ra vấn đề của trận pháp.

Lúc trước!

Chu Khung đã gây ra một trận náo loạn long trời lở đất tại Đan tộc bọn họ, thậm chí còn dẫn theo cả thiên khiển giáng xuống phá hủy Đan Tháp tổ truyền của bọn họ.

Không chỉ có vậy, còn vô tình khiến cho Đan tộc phải mở ra trận pháp phòng hộ, hoàn toàn cách ly với thế giới bên ngoài.

Điều này khiến cho Đan Trần Tử đang vô cùng phẫn nộ, muốn tìm Ma Giáo quyết một trận sống mái lại phải ngậm đắng nuốt cay ở lại bên trong thành trì, chờ đợi cho đến ngày trận pháp tự động biến mất.

Thế là cứ như vậy, đã hơn hai mươi năm trôi qua!

Ban đầu còn nghĩ rằng phải đợi đến tận năm mươi năm nhưng nào ngờ đâu, mấy ngày trước, trận pháp phòng hộ lại xuất hiện dấu hiệu lỏng lẻo.

"Bất kể là bởi vì nguyên nhân gì mà trận pháp lại xuất hiện vấn đề nhưng nếu chúng ta đã có thể ra ngoài, vậy thì đó chính là chuyện tốt."

"Mau truyền lệnh cho ta, triệu tập toàn bộ đệ tử Đan tộc đến quảng trường trung tâm tập hợp, để lão phu tự mình phá giải trận pháp này, mối thù sỉ nhục mà Ma Giáo gây ra cho Đan tộc, nhất định phải báo!"

Đan Trần Tử bỗng nhiên đứng bật dậy, khí thế toàn thân bộc phát ra mãnh liệt đến cực điểm, tựa như một con sư tử đang nổi cơn thịnh nộ.

Chỉ có trời mới biết được là hơn hai mươi năm qua hắn đã sống như thế nào!

Chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh ngu xuẩn của bản thân năm đó, vậy mà lại tưởng thiên khiển xem là dấu hiệu tiến hóa Đế binh.

Đúng là mất mặt tới tận tổ tiên.

"Vâng, lão hủ đi ngay!"

Một lão già gật đầu, nhanh chóng rời khỏi đại điện, bởi vì hơn hai mươi năm qua bọn họ cũng uất ức lắm rồi.

Một nén hương sau!

Trên quảng trường trung tâm thành trì!

Vô số đệ tử Đan tộc đứng thẳng, tất cả đều nhìn về phía trên bầu trời, nơi đó Đan Trần Tử lăng không mà đứng.

Đan Trần Tử nhìn đệ tử Đan tộc phía dưới, cao giọng nói:

"Hỡi các ngươi, hơn hai mươi năm trước, Giáo chủ Ma Giáo Chu Khung ở Đan tộc chúng ta đùa bỡn một phen rồi thong dong rời đi."

"Đây là sỉ nhục của Đan tộc ta, Đan tộc chúng ta phải báo thù này, mới không phụ lòng tổ tiên."

"Báo thù!"

"Báo thù!"

"Báo thù!"

Vô số đệ tử Đan tộc ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ.

Trong lòng bọn họ đều nghẹn một cỗ lửa giận, đan dược nhà mình tích lũy triệu năm, ngay cả Đan Tháp tổ truyền cũng bị Chu Khung cướp mất.

Chuyện này, bất kỳ ai không thể chịu được!

Hơn hai mươi năm qua, tất cả bọn họ đều liều mạng tu luyện, hiện tại tu vi đều đã tiến bộ rất nhiều.

"Tốt!"

Đan Trần Tử nghe tiếng rống giận của các đệ tử phía dưới, ánh mắt lộ ra một tia hài lòng, trên mặt cũng tràn đầy tự tin.

Hắn cho rằng với thực lực hiện tại của Đan tộc, đủ để san bằng Ma Giáo, dù sao Chu Khung - kẻ mạnh nhất Ma Giáo trước đó cũng chỉ là Đại Thánh cảnh mà thôi.

Về phần Ma Tôn - hậu trường của Chu Khung cũng chẳng cần lo lắng, cùng lắm thì bọn họ đến Ma Giáo đùa bỡn một phen, không giết Chu Khung là được.

Nhưng mà!

Cục tức này Đan tộc hắn nhất định phải trút!

"Đan phá vạn pháp, mở cho bổn tôn!"

Đan Trần Tử hét lớn một tiếng, tung một quyền vào trận pháp phòng hộ trên bầu trời, uy lực kinh thiên khiến đất trời rung chuyển.

Ầm...!

Tiếng chấn động kinh khủng không ngừng vang lên!

Chỉ thấy trên đại trận phòng hộ bắt đầu xuất hiện chi chít vết rạn, ba hơi thở sau liền nổ tung.

"Đệ tử Đan tộc, theo bổn tôn!"

Đan Trần Tử nhìn đại trận bị phá vỡ, lập tức hét lớn một tiếng, nhanh chóng bay ra ngoài thành trì.

Phía sau!

Vô số đệ tử Đan tộc nhanh chóng đuổi theo!

Nhưng vừa bay ra ngoài chưa đến mười dặm, Đan Trần Tử đang bay phía trên đột nhiên dừng lại.

"Đại ca, sao lại dừng lại? Chẳng lẽ huynh không biết tổng đàn Ma Giáo ở đâu sao? Ta biết rõ ở Dương Châu." Một Thiên Tôn Đan tộc đột nhiên nói với Đan Trần Tử đang dừng lại.

Đan Trần Tử không nói gì, chỉ đưa ánh mắt nhìn về phương xa, trong mắt toát lên một tia kiêng dè.

Lúc này!

Hai Tôn Giả Đan tộc khác cũng đều cảm giác được điều gì đó, nhanh chóng nhìn về một phương hướng nào đó ở phía xa.

Chỉ thấy!

Từ đằng xa, một đội quân vạn người đang bay về phía bọn họ, toàn thân đều mặc giáp đen, ma khí ngập trời.

Đặc biệt là một viên tướng đầu trâu dẫn đầu, một thân tu vi lại càng đạt đến cảnh giới Tôn Giả.

"Đây là quân đội của thế lực nào? Tu vi lại cường hãn như thế, chẳng có kẻ nào thấp hơn Thánh Giả bát trọng."

"Quân đội thật đáng sợ! Một đại quân như vậy, nếu không có tam đại trưởng lão tọa trấn, e là Đan tộc chúng ta cũng chưa chắc đã thắng nổi."

Các đệ tử Đan tộc nhìn đại quân bay tới, xôn xao bàn tán.

Ầm!

Theo một tiếng chấn động vang trời!

Một vạn ma quân dừng lại cách Đan tộc mười dặm, viên tướng đầu trâu dẫn đầu nhìn Đan Trần Tử lạnh giọng hỏi:

"Các ngươi là người phương nào!"

"Vị tướng quân này, tại hạ là Đan Trần Tử, tộc trưởng Đan tộc, phía sau đều là đệ tử Đan tộc ta. Chưa biết tướng quân là người phương nào?"