Phản Diện Vô Địch

Chương 885: Phản Diện Vô Địch



Quyền phong lướt qua, pháp tắc run rẩy, một kích này đã chạm đến ranh giới Thiên Tôn.

"Giết!"

Vạn phu trưởng Ma Giáo vẫn không lùi, tiếp tục thiêu đốt tinh huyết cùng linh hồn lực, muốn thi triển bí pháp.

Ngay lúc này!

Một bàn tay đặt lên người Vạn phu trưởng, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Chỉ còn chút tinh huyết cùng linh hồn lực, thiêu đốt nữa là ngươi chết đấy, lui xuống khôi phục đi."

Vạn phu trưởng Ma Giáo nhìn sang, giọng khàn đặc: "Lãnh đại nhân, ta còn... chiến đấu được, không thể làm ô danh Giáo chủ."

"Ta bảo ngươi lui xuống."

Giọng nói lạnh như băng không cho phép từ chối vang lên lần nữa!

Nói xong!

Bàn tay tỏa ra ý cảnh băng hàn, phong ấn bí pháp cùng thương thế của Vạn phu trưởng.

Sau đó!

Bàn tay đẩy nhẹ!

Vạn phu trưởng bị đưa lui mấy chục mét!

Đồng thời một nữ tử mặc áo bào xanh xuất hiện trước mặt Trung Vực Tôn Giả, tay cầm trường kiếm lạnh băng lên tiếng:

"Giết ngươi chính là ta, Lãnh Ngưng - tọa hạ đường chủ Ma Giáo Chu Tước đường."

Nói đoạn!

Một đạo kiếm quang kinh thiên hiện ra, kiếm chi pháp tắc, băng chi pháp tắc tung hoành thiên địa, trực tiếp hướng Trung Vực Tôn Giả chém tới.

"Cái gì!"

Trung Vực Tôn Giả còn chưa kịp phản ứng, đã bị Băng chi pháp tắc đông thành băng khối, lại bị kiếm quang chém thành mảnh vụn.

Vẻn vẹn chưa đầy trăm hơi thở!

Vạn phu trưởng vừa mới được Lãnh Ngưng đưa về hậu phương tĩnh dưỡng, đã lại một lần nữa trở về chiến trường, trường kiếm nơi ngực vẫn chưa rút ra.

Có thể thấy thương thế trên người hắn vẫn chưa khôi phục là bao nhưng hắn không chút do dự, bởi vì trận chiến này đối với Ma Giáo mà nói quá đỗi quan trọng!

Hắn tuyệt đối không thể để cho lũ võ giả Trung Vực này tiến vào Ma Vực!

Cảnh tượng như vậy ở chiến trường phía đông có thể thấy khắp nơi, mỗi một hơi thở đều có ma binh, võ giả Trung Vực bỏ mạng!

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Chiến trường phía tây!

Bạch Hạo Thiên một mình độc đấu với năm đại Thiên Tôn đỉnh tiêm!

Trên đỉnh đầu, một dòng Thông Thiên Kiếm Hà không ngừng vung vẩy, đánh cho năm đại Thiên Tôn kia luống cuống tay chân, chỉ có thể chèo chống!

Những Thiên Tôn khác cũng đều bị cao tầng Ma Giáo, Hộ pháp ngoại môn ngăn cản, đám võ giả còn lại cũng đều bị Ma binh chặn lại không cách nào tiến thêm một bước!

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Chiến trường phía nam!

Trường thương trong tay Ma Vô Đạo tung hoành thiên địa, vô tận huyết sát khuấy động cả bầu trời, lực áp năm đại Thiên Tôn đỉnh tiêm không cách nào thoát thân.

Phía dưới!

Thập Đại Ma Vệ tạo thành một ma trận kinh thiên, chỉ dùng thời gian trăm hơi thở, đã sinh sinh nghiền nát một Thiên Tôn đỉnh tiêm!

Hai trăm vạn ma binh cũng hợp thành mười Lục Tí Ma Thần, không ngừng xung phong liều chết với đám võ giả Trung Vực!

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Phương bắc!

Lý Trường Sinh hai tay như muốn nâng cả trời, một mặt âm dương ma bàn trấn áp bầu trời, hai đại Thiên Tôn đỉnh phong bên trong không thể thoát ra.

Bên kia!

Mười hai Ma Vương hợp thành Thần Ma Trận, bên trong cũng vây khốn bốn Thiên Tôn đỉnh tiêm, bọn họ điên cuồng gào thét nhưng căn bản là vô dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Cùng lúc đó!

Đại tế ti, Vu Chiến Thiên, Long Sát cùng những kẻ sau đó gia nhập ngoại môn Hộ pháp Ma Giáo cũng đang điên cuồng chiến đấu khắp bốn đại chiến trường.

Mỗi một hơi thở trôi qua đều có một Tôn Giả ngã xuống!

Mỗi mười hơi thở trôi qua liền có một Thiên Tôn nhuốm máu!

Cả thiên địa đều tràn ngập từng tia huyết khí, trận chiến này thật quá khốc liệt, khiến người ta không dám nhìn thẳng!

Mặc dù đệ tử Ma Giáo có phần đan dược Đế cảnh phụ trợ nhưng không ngừng có đệ tử ngã xuống!

Nhưng chẳng một tên đệ tử Ma Giáo nào sợ hãi, ngược lại càng đánh càng điên cuồng!

Có thể nói!

Tiếng la giết của đám Ma Giáo vang vọng khắp chiến trường, khiến đại quân Trung Vực hùng mạnh hơn lại có dấu hiệu bại lui.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trên không trung!

Một Thiên Tôn đỉnh tiêm Trung Vực ôm chặt hạ bộ, điên cuồng chạy trốn, miệng không ngừng gào thét:

"Súc sinh, đừng đuổi theo bổn tọa nữa, bổn tọa không trêu chọc ngươi, a ui, đừng đánh chỗ hiểm... đã chẳng còn gì rồi."

Phía sau!

Đại Bạch đang cưỡi Hùng Vĩ đuổi theo rất nhanh, trong móng vuốt còn cầm một cây ná, trên đó đặt viên đạn châu màu vàng.

Nhắm một mắt lại!

Ngắm chuẩn vị trí ba tấc phía dưới Thiên Tôn đang chạy trốn phía trước, khẽ buông móng vuốt, một viên đạn châu liền bắn ra.

Vút!

Bốp!

"A..."

Thiên Tôn đỉnh phong đang chạy trốn phía trước lập tức dừng lại, hai tay ôm chặt hạ bộ, điên cuồng kêu thảm thiết.

Không phải định lực của lão Thiên Tôn này yếu!

Mà là đạn châu của Đại Bạch đã được thăng cấp, hai năm trước Chu Khung may mắn rút được một viên Thần Đau Đạn Châu!

Thần Đau Đạn Châu: Là món đồ chơi do một vị cường giả vô danh tạo ra, có thể gia tăng đau đớn vạn lần, bao trùm: Linh hồn, thể xác, tinh thần!

Nói cách khác, viên đạn này đánh vào đâu, đều khiến đối phương phải chịu nỗi đau gấp vạn lần!

Huống hồ!

Phương hướng Đại Bạch nhắm đến chỉ có hai điểm, điểm nào cũng hiểm ác vô cùng, cho dù là Đế giả không chịu nổi.

"Hự...!"

Thiên Tôn kêu rên suốt nửa canh giờ, rốt cuộc hai mắt trợn trắng, sùi bọt mép, chết trong đau đớn.

Một đời Thiên Tôn đỉnh cấp: Vậy mà bị đau chết!"