Phản Diện Vô Địch

Chương 929: Phản Diện Vô Địch



Không Kiến gào thét van lơn về phía Chu Khung. Bộ dạng hắn đớn hèn, như thể chỉ cần Chu Khung ừ một tiếng, hắn sẽ lập tức bán mình cho Ma Giáo!

Thế nhưng, sau cái vẻ hèn hạ ấy, đáy mắt hắn lại lóe lên tia oán độc âm lãnh! Lão thầm rủa xả, chỉ cần tai qua nạn khỏi...

Kiểu gì lão cũng kiếm cơ hội xẻ thịt con chó đen này ra nấu lẩu, nhắm rượu cho đỡ tức!

Còn chuyện quy thuận Ma Giáo á? Nằm mơ đi!

Không Kiến tự tin ngút ngàn. Lão đường đường là Đế Giả cửu trọng, là nhân vật hô mưa gọi gió đứng thứ hai cái Thiên Võ đại lục này!

Nếu không bị tên Liễu Ngữ chơi xỏ, mồm mép lừa gạt!

Thì lão đâu đến nỗi thân tàn ma dại thế này! Lão dám chắc, nếu đấu tay đôi sòng phẳng, Chu Khung chưa chắc đã ăn được lão!

Đợi lão khôi phục nguyên khí, cái chuyện đầu quân rách việc này, lão vứt toẹt lúc nào chẳng được!

Đáng tiếc!

Mộng đẹp chưa tàn, thực tại đã vả cái đốp!

Giọng nói nham hiểm, lạnh lùng của Đại Bạch vang vọng như tiếng gọi từ địa ngục:

"Đọc kinh đến lú não rồi à lão già? Đập chết ngươi rồi, bảo vật của ngươi chẳng lẽ tự mọc cánh bay khỏi tay Ma Giáo?"

Dứt lời!

Đại Bạch dồn kình lực, Quyền Trượng bùng nổ tia sét kinh hoàng. Luồng điện giật cháy khét lẹt khiến Không Kiến sùi bọt mép trắng xóa, hai mắt trợn ngược dã dại!

Mười nhịp thở trôi qua!

Ầm!

Không Kiến giật nảy người, hai chân duỗi thẳng đơ, triệt để tắt thở! Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, trong cái đầu trọc của lão vẫn còn lởn vởn hình ảnh nồi lẩu chó thơm phức!

Lão xuống suối vàng rồi cũng không tài nào hiểu nổi... vì sao Chu Khung lại tuyệt tình xuống tay! Một Đế Giả cửu trọng chịu cúi đầu làm chó săn, cái giá béo bở thế kia mà không đủ để hắn lung lay sao!

Rầm...

Ầm ầm...

Giữa không trung bỗng vang lên chuỗi sấm chớp giật kinh hồn. Mưa máu xối xả trút xuống nhuộm đỏ cả đất trời, hơi thở bi thương tang tóc ập tới bủa vây!

Một đời cao nhân cường giả Đế Giả cửu trọng thiên Không Kiến: Ra đi thanh thản!

Nguyên nhân tử vong: Bị chó dùng sét giật chết!

"Hắc Tử, lột sạch sành sanh đồ đạc của cái lão trọc này cho ta! Dám tơ tưởng đòi xơi Bạch gia gia á? Chán thở thật rồi!"

Đại Bạch khinh khỉnh đá cái xác của Không Kiến một cái, chậm rãi thu hồi Quyền Trượng, khóe miệng cong lên đầy giễu cợt.

"Rõ!"

Hùng Vĩ hớn hở chà xát hai tay, nhào tới lột đồ Không Kiến không chừa lại thứ gì!

Đây là cái xác của Đế Giả cửu trọng thiên đấy! Trước kia, hắn có thèm rỏ dãi cũng không có tư cách nhìn mặt người ta. Bây giờ chẳng phải cái thây ma này đang nằm la liệt dưới gót chân hắn sao!

Phịch!

Đại Bạch lôi ra một chiếc ghế khảm Ma Long hầm hố, kê ngay ngắn phía sau Chu Khung, cười xun xoe:

"Lão đại, người ngự tọa nghỉ ngơi. Để ta đi càn quét nốt chỗ bảo vật trong cái điện rách này, loáng cái là xong ngay ấy mà."

Nói đoạn!

Đại Bạch lôi ra nhẫn trữ vật, xắn tay áo bắt đầu công cuộc vơ vét. Đồ tốt trong Đại Hùng Bảo Điện này nhiều không đếm xuể, phen này tha hồ mà mỏi tay!

Tiếng cười hố hố của Đại Bạch không ngớt vang vọng giữa phế tích đại điện!

"Giàu to rồi! Giàu to rồi! Chỗ này mọc đâu ra lắm tiên thảo trân dược thế này, đủ cho Bạch gia ta nhai nhóp nhép ăn vặt mấy trăm năm ấy chứ!"

"Haha, cái roi da bán Đế binh này nhìn chất phết! Mang ra quất thử vài roi lên người Hắc Tử xem thế nào!"

Hùng Vĩ: Ủa?

Trên một dải bình nguyên hoang tàn, u ám!

Sáu bóng người tản ra khí thế ngút trời đang đứng uy nghiêm. Sát khí cuồn cuộn ép lui lũ yêu ma quỷ quái, khiến chúng chẳng dám bén mảng lại gần!

"Đại tộc lão, không phải bọn ta lười biếng. Khổ nỗi cái tên Không Kiến này từ lúc lọt thỏm vào đây là bặt tăm bặt tích."

"Phải đấy Đại tộc lão! Ta vì lần theo dấu vết của hắn, thậm chí còn liều mạng chui vào tận hang ổ của bọn quái ảnh kia, suýt nữa toi mạng."

Vài bóng người vội vàng phân trần, giọng điệu xen lẫn bực dọc và bất lực.

Sáu người này chính là dàn sừng sỏ của Phong gia: Đại tộc lão và Ngũ Đại Đế Giả! Tất cả bọn họ lặn lội đến chốn khỉ ho cò gáy này chỉ vì cái tên Không Kiến!

"Một lũ ăn hại!"

Đại tộc lão gắt gỏng mắng.

Lão thừa biết bọn Ngũ Đại Đế Giả không nói dối. Chính bản thân lão cả nửa năm nay cày nát cái xứ này cũng có tìm thấy cọng lông nào của Không Kiến đâu!

Chưa hết!

Trong nửa năm khốn nạn đó!

Lão cất công tìm được hai ba cái mật thất truyền thừa. Trầy vi tróc vẩy chui vào được thì hỡi ôi... bên trong sạch bách chẳng còn cái nịt!

Điên máu hơn là!

Bọn trộm chó còn ngang nhiên cào lên tường một dòng chữ xệch xoạc:

Ma Giáo Bạch gia ta đã ghé thăm nơi này!

Đại tộc lão uất hận đến mức suýt nổ đom đóm mắt, tức ói máu nhưng miệng không dám chửi rủa Ma Giáo lấy nửa lời!

"Lão phu đếch cần biết các ngươi dùng thủ đoạn gì. Bằng mọi giá phải... Mẹ kiếp!"

Đại tộc lão đang hùng hổ quát tháo, chợt sững người lại, ngửa cổ trừng mắt nhìn trời!

Giữa thiên địa sấm chớp ầm ầm, mưa máu lất phất tuôn rơi. Sự bi thương tang tóc nặng nề đè ép xuống tận tâm can mỗi người!

"Lại có Đế Giả nào thăng thiên rồi?"

Một vị Đế Giả lầm bầm. Như sực nhớ ra điều gì, hắn cuống cuồng lôi ngọc bội truyền âm ra gào thét!"