Phản Diện Vô Địch

Chương 941: Phản Diện Vô Địch



Đó là Thần Ma Đao và Thần Ma Hoàn đang hưng phấn va vào nhau. Ngay sau đó, cả hai món vũ khí này như cá gặp nước, điên cuồng hút lấy làn khói xám để tự tu bổ bản thân!

Nửa nén nhang sau!

OÀNH!!!

Một tiếng nổ rung chuyển vang dội!

Mọi vết rạn trên Thần Ma Nhãn hoàn toàn biến mất, nhẵn thín như mới! Không gian bên trong thậm chí còn phình to gấp đôi lúc trước!

Cùng lúc đó!

Biển Huyết Hải xoáy tròn điên cuồng. Mỗi một vòng xoáy, uy lực tỏa ra từ Thần Ma Nhãn lại tăng vọt lên một bậc!

"Ngon!"

Chu Khung khẽ gật gù hài lòng.

Cái Thần Cấp Trị Liệu Châu này không chỉ có tác dụng vá lỗi Thần Ma Nhãn hoàn hảo, mà còn tiện tay buff luôn uy lực của nó lên gấp bội!

Thần kỳ hơn, nó còn kích hoạt một khả năng ẩn: Huyết Hải giờ đây có thể hấp thụ đạo lực bên ngoài để không ngừng gia tăng sức mạnh!

Vút...!

Hai món Ma Binh phóng vọt ra từ Thần Ma Nhãn, rung lên bần bật đầy phấn khích. Hình dáng hai linh hồn bên trong vũ khí rõ ràng đã to xác và dữ dằn hơn gấp đôi.

"Uy lực của Ma Binh cũng tăng theo, đã đến lúc Ma Giáo càn quét, thống nhất cái Thiên Võ Đại Thế Giới này rồi!"

Chu Khung ngước nhìn lên cao, trong đôi mắt đen thẳm lóe lên sự bá đạo ngông cuồng. Trong suy nghĩ của hắn, việc đè bẹp cả cái thế giới này giờ đây dễ như lật bàn tay!

(Chu Khung: Chuẩn! Dễ ợt như lật bàn tay! )

Tại sào huyệt Ma Vực!

Trên đỉnh Thiên Ma Phong!

Đám đệ tử Ma Giáo đang hì hục cày cuốc tu luyện không quản ngày đêm. Trên mặt đứa nào đứa nấy đều căng như dây đàn. Bọn họ thừa biết, một trận cuồng phong đại chiến sắp nổ ra!

Trận thánh chiến thống nhất Thiên Võ Đại Thế Giới, lửa sém đến lông mày rồi!

Đến lúc đó!

Bọn họ thà chết chứ nhất quyết không chịu làm cục tạ cản bước tiến của Ma Giáo!

Bịch! Bịch! Bịch!

Một gã nam tử áo bào đen, mặt lạnh như tiền, hông vắt thanh đao sắc lẹm, nện bước đi tới. Dọc đường, đám đệ tử thấy gã đều khúm núm cúi chào!

Ngay cả vài đệ tử tinh anh đời thứ hai hay chấp sự mặc áo tím cũng phải gật đầu chào hỏi. Gã mặt lạnh đi một mạch tới trước cổng Đan Các!

"Kính chào Đao đại nhân!"

Hai tên bảo vệ cửa cung kính gập người 90 độ, đồng thời nhanh tay kéo toang cánh cổng Đan Các!

Chính xác!

Gã áo đen đó chính là Đao Si! Trước khi vắng nhà, Phương Càn đã đặc biệt ủy thác cho gã vị trí "giám đốc điều hành" tạm thời của Đan Các!

Vì thế, suốt mấy năm nay!

Đến hẹn lại lên, mỗi tháng Đao Si đều vác mặt đến Đan Các để kiểm kê sổ sách, giám sát tiến độ và xử lý mấy vụ lặt vặt của các chi nhánh Đan Các khắp Ma Vực!

"Ái chà, thằng nhóc Tiểu Đao Tử rốt cuộc cũng vác mặt tới rồi à! Nghe đồn dạo này chú em sống ảo lắm, cá kiếm được khá nhiều hàng ngon phải không!"

Đan Linh Bạch Mã vừa hì hục nhổ ra một mẻ đan dược mới tinh, thấy Đao Si bước vào liền xỉa xói trêu chọc.

"Thôi ông bớt khịa tôi đi! Đây, cái chuông Tôn binh xịn xò này tôi phải trầy vi tróc vẩy mới trấn lột được đấy, ném cho ông chơi tạm."

Đao Si cười khổ, lắc đầu ngao ngán, tiện tay rút ra một cái chuông đồng nhỏ ném cho Đan Linh Bạch Mã.

Kể từ ngày gã ngồi lên cái ghế quản lý Đan Các!

Cổng Đan Các lúc nào cũng tấp nập khách khứa từ vô số thế lực dòm ngó. Đứa nào cũng thi nhau nhét hối lộ, lót tay, với ảo tưởng mua được Đế Đan giá sale sập sàn!

Kẻ thì nhét đống tiền Vàng, kẻ thì đút lót tài nguyên hiếm, có đứa còn chơi bài mỹ nhân kế, thậm chí có đứa bỉ ổi dùng cả ba chiêu cùng lúc!

Làm Đao Si đau đầu nhức óc không biết để đâu cho hết phiền!

Cuối cùng, gã quyết định "chiều ý" khách hàng: Tiền tài, tài nguyên, mỹ nữ... cứ mang đến là gã bỏ túi hết, đớp không nhả một cắc!

Nhưng!

Chỉ cần có đứa nào lỡ mồm nhắc đến hai chữ "mua Đế Đan giá rẻ", Đao Si lập tức lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, đuổi thẳng cổ, một viên đan cũng đố mà mua được!

Trò bẩn bựa đó khiến các thế lực tức hộc máu mồm nhưng chẳng đứa nào dám ho he, đụng đến cọng lông của Đao Si!

Chưa bàn đến chuyện đánh đấm có lại gã hay không, chỉ cần cái mác "đệ tử đời thứ hai của Ma Giáo" dán trên trán gã cũng đủ khiến bọn chúng sợ vãi linh hồn rồi!

Cuối cùng, đám người đó đành uất ức gán cho Đao Si cái biệt danh: "Tên Mặt Đen Chuyên Bóc Lột!"

"Vẫn là chú em chơi đẹp, ăn đứt cái thằng nhóc Phương Càn kia! Thằng đó chỉ giỏi lôi cái mác Giáo chủ ra dọa nạt ta thôi, hứ!"

"Cơ mà nhắc mới nhớ, cái thằng oắt đó đi biền biệt mấy năm trời rồi, chẳng biết nó có còn nhớ đến cái thân già này không, có mua quà cáp gì về biếu ta không nữa?"

Đan Linh Bạch Mã đớp lấy cái chuông Tôn binh, miệng thì mỉa mai Phương Càn, nhưng trong giọng nói lại nghe ra chút xíu mùi nhớ nhung!

Dù ngày nào hai đứa cũng cãi nhau ỏm tỏi như chó với mèo, nhưng mắng chửi riết rồi cũng quen hơi. Giờ mấy năm không thấy mặt mũi cái thằng nhóc hay cãi bướng đó, nó cũng thấy trống vắng!

Haha...

Đao Si chỉ cười trừ, lắc đầu không bình luận. Gã cũng rất ưng ý với Phương Càn. Dẫu sao ngày xưa, lúc Phương Càn còn cởi truồng tắm mưa, chính gã là người kèm cặp, dạy dỗ thằng bé từng đường đao mũi kiếm!

Nửa nén nhang sau..."