Phản Diện Vô Địch

Chương 956: Phản Diện Vô Địch



Cùng lúc đó, bọn họ vẫn còn hộ tộc đại trận che chở, sợ cái nỗi gì!

"Ôi!"

Đại tộc lão liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm can đám hậu bối. Đang lúc lão sầu não, chưa biết dùng lời lẽ gì để sốc lại tinh thần vạn quân thì...

Ổng!

Khúc ruột trong bụng lão như đánh thót một cái!

Đại tộc lão mừng rỡ như điên, vội vàng rút từ trong ngực áo ra một khối ngọc bài truyền âm. Một giọng nói uy nghiêm, trầm thấp vang vọng bên tai lão:

"Bổn đế bên này sắp cáo thành, các ngươi cố thủ thêm một canh giờ nữa là được!"

Hô!

Đại tộc lão hít sâu một hơi, quay xuống quát đám đệ tử thêm lần nữa:

"Tộc trưởng sắp đại thành thần công, chuẩn bị xuất quan! Chúng ta chỉ cần cầm chân đại quân Ma Giáo đúng một canh giờ. Chờ khi tộc trưởng giáng lâm, lũ giặc cỏ kia ắt tan thành tro bụi! Phong gia ta vẫn mãi là đệ nhất gia tộc của Thiên Võ."

Tộc trưởng sắp xuất quan rồi!

Vô số đệ tử nghe xong lời này, tảng đá đè nặng trong lòng lập tức được gỡ bỏ. Trên mặt ai nấy đều bừng lên vẻ mừng rỡ dạt dào.

Bởi lẽ, niềm tin bọn họ dành cho tộc trưởng là tuyệt đối!

Bằng không, năm xưa khi Phong Đế hạ lệnh đình chỉ kế hoạch hồi sinh viễn tổ Phong gia, đã chẳng có bề trên nào lên tiếng phản đối.

(Phong gia viễn tổ: Lũ bất hiếu! ( > ﹏< ))

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Ngay lúc mớ bòng bong trong Phong gia vừa được trấn an, từ phía chân trời xa xăm chợt cuộn lên ma diễm ngút ngàn, nương theo sát khí bủa vây thiên địa!

Chỉ thấy một mảng mây đen khổng lồ che khuất cả bầu trời, ầm ầm lao thẳng về phía lãnh địa Phong gia!

"Đại quân Ma Giáo đến rồi! Khí thế quả nhiên khủng khiếp, ngàn vạn ma binh gộp lại còn đáng sợ hơn cả ức vạn Thiên Hoang quân."

"Bản tôn đường đường là bá chủ một phương, vậy mà ném vào Ma Giáo khéo chỉ đáng làm một tên bách phu trưởng."

"Ài, tài nguyên của đệ tử Ma Giáo đúng là phong phú. Nghe đồn ngay cả Đế đan cũng cắn như ăn kẹo, ta đây tu hành cả đời còn chưa biết mùi vị Đế đan ra sao. ( ︶︹︺ )"

Vài vị cường giả nấp xó ném đá giấu tay xung quanh đưa mắt nhìn về phía đại quân Ma Giáo, không nhịn được tặc lưỡi bàn tán.

Cùng lúc đó!

Vô số đệ tử Phong gia ngước mắt nhìn lên, vừa thấy đạo quân ma tu cuồn cuộn lao tới, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều trở nên nghiêm nghị, lồng ngực đánh trống liên hồi!

Miệng nói không sợ, nhưng khi tử thần thật sự gõ cửa, rốt cuộc vẫn không giấu nổi sự hãi hùng!

Chân đạp hư không, Đại tộc lão nhìn chằm chằm đại quân Ma Giáo đang ép sát, vạt áo bào không khống chế được mà run bần bật.

"Thực lực đại quân Ma Giáo sao lại trướng lên điên cuồng đến thế? Ma vực giáng lâm tính ra chưa đầy mười năm..."

"Lực lượng vọt lên gấp chục lần, đám người này định tạo phản thiên địa chắc? Ông trời mù mắt rồi sao?"

Gào!

Đại tộc lão điên cuồng gào thét trong cõi lòng.

Cao tầng Ma Giáo toàn là những kẻ lọt sổ Thiên Kiêu Bảng, thực lực tăng nhanh lão còn nhắm mắt bỏ qua được!

Nhưng cớ sao đến cả ức vạn lâu la cũng tu luyện như thần tốc vậy? Cả lò nhà chúng nó đều là yêu nghiệt à?

(Đệ tử Ma Giáo: Hết cách rồi, bọn ta nạp tiền cày vip, cứ thích chọc tức ngươi đấy! ㄟ ( ▔ , ▔ ) ㄏ )

Ầm!!!

Theo một tiếng nổ xé toạc màng nhĩ, đại quân Ma Giáo phanh gấp ngay sát đỉnh đầu Phong gia!

Ma diễm cuồn cuộn sôi trào. Huyết sát bủa vây thiên địa. Áp lực khủng khiếp ép đám cường giả vây xem phải cắm đầu tháo chạy xa vạn dặm!

Đồng thời!

Lớp kim chung khổng lồ bao phủ lãnh địa Phong gia vừa bị ma diễm liếm qua, lập tức phát ra từng hồi chuông chấn động như sấm rền, rền rĩ khắp đất trời!

Vút!

Đại tộc lão lóe lên, phi thân đến trước cỗ phi liễn hoàng kim. Nhìn bóng dáng Chu Khung bễ nghễ tựa lưng trên long ỷ, buồng tim lão bỗng co rụt lại.

Chẳng hiểu vì cớ gì!

Ngay khoảnh khắc đối mặt với nam nhân kia, chiến ý trong lòng lão bốc hơi sạch sẽ, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên như thủy triều!

Linh tính gào thét cảnh báo lão: Đừng trọc giận hắn! Ngươi căn bản không chọc nổi đâu! Đầu hàng đi cho nhẹ nợ!

Hít!

Đại tộc lão cố hít một hơi thật sâu, gằn giọng cất lời:

"Chu... Giáo chủ! Không biết vì cớ gì ngài lại xua quân đến trước cửa Phong gia ta? Lẽ nào ngài thực sự muốn hai nhà phải can qua sao?"

"Những lần Phong gia nhắm vào Ma Vực trước đây, âu cũng chỉ vì thương xót sinh linh cõi trần. Giờ phút này, Phong gia ta đã bằng lòng công nhận uy quyền của Ma Giáo."

"Chỉ cần Chu Giáo chủ chịu thu binh, bổn tộc lão dùng nhân cách đảm bảo, từ nay về sau Phong gia nguyện cùng Ma Giáo chia đôi thiên hạ, cùng trị Thiên Võ đại thế giới!"

Dứt lời!

Đôi mắt lão ghim chặt lấy bóng hình Chu Khung.

Bàn tính trong bụng lão gõ lách cách vang dội!

Tộc trưởng chỉ cần một canh giờ nữa là xuất quan. Nhiệm vụ của lão là kéo lê thời gian cho đủ một canh giờ ấy!

Khai chiến lúc này là hạ sách. Còn cái lời hứa hẹn chia đôi thiên hạ ư? Rặt một phường lừa lọc vớ vẩn!

Chỉ cần Phong Đế bước ra khỏi cửa kén, Phong gia vẫn là độc tôn của Trung Vực. Ngày đó, cũng chính là ngày giỗ của Ma Giáo!

Nghĩ đến đây!"