Phản Diện Vô Địch

Chương 962: Phản Diện Vô Địch



"Chiến lực Đại Đế cảnh sao? Hôm nay bổn tọa rất tò mò, cái mai rùa của ngươi đỡ nổi mấy quyền của ta!"

Dứt lời!

Ma Thể, Khai!

Nương theo tiếng gầm trầm đục của Chu Khung!

Nhục thân nam nhân điên cuồng bành trướng. Từ đỉnh đầu mọc ra cặp ma sừng đen kịt, lôi đình màu máu cuồng nộ xẹt qua xẹt lại giữa hai mũi sừng.

Lớp lân giáp huyết sắc bò dọc khắp cơ thể, trải dầy những đạo phù văn quỷ dị, cổ xưa. Đôi huyết đồng rực sáng, tản ra khí thế bá đạo duy ngã độc tôn.

Chưa qua một phần ngàn nhịp thở!

Một Tôn Ma Thần cao ngàn vạn trượng sừng sững đạp trên thiên địa. Uy áp hủy diệt càn quét bốn phương, chèn ép khiến cả giới vực Thiên Võ phải rên rỉ rung chuyển.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo!

Cự ma vung một quyền xé rách thái không, oanh kích thẳng vào mặt Phong Đế đang đứng tụ lực. Chu Khung hắn nào phải hạng đạo mạo ngụy quân tử!

Chờ kẻ địch buff sức mạnh xong mới đánh? Ngu xuẩn! Quy tắc của hắn là bóp nát cổ đối phương ngay khi chúng còn chưa kịp mọc đủ lông cánh!

"Bà mẹ nó!"

Phong Đế trố mắt nhìn Ma Thần bằng núi vung tay đấm tới. Lão điên cuồng chửi thề!

Đồ khốn nạn! Ngươi đứng trên đỉnh kim tự tháp Thiên Võ rồi, không biết giữ chút thể diện nào sao!

Cao thủ so chiêu phải để đối phương lên thế mạnh nhất chứ! Lén lút đánh úp thế này là cái đạo lý gì?

Đánh lén hả?

(Chu Khung: Câm mồm vào! Bổn tọa thích bóp chết từ trong trứng nước đấy.)

"Thiên Võ Đế Thân! Phá Đế Quyền! Nát cho ta!"

Phong Đế điên cuồng rống giận, thân xác cự bành trướng lên ngàn vạn trượng, ngưng tụ đạo lực vung một quyền nện thẳng về phía Ma Thần!

Ầm!!

Cú va chạm nổ tung màng nhĩ vang vọng càn khôn. Dư sóng cuồng bạo trực tiếp đâm thủng vòm trời, khoét ra một cái hố đen hư không khổng lồ!

Ngay tâm bão!

Bàn tay Ma Thần đột ngột hóa quyền thành trảo, tóm chặt lấy bả vai Phong Đế như gắp một con nhái bén!

Chưa để lão già kịp định thần, Ma Thần mượn lực xoay hông, tàn nhẫn quật ngã lão qua vai!

Rầm!

Cú quật trời giáng nện thân hình vạn trượng của Phong Đế xuống mặt đất, cày xới tạo thành một rãnh sâu hoắm kéo dài vạn dặm!

"Để bổn tọa nới lỏng gân cốt cho ngươi!"

Ma Thần siết chặt hai tay, nhấc bổng Phong Đế lên rồi quật trái quật phải như đập một bao tải rách!

Ầm! Ầm! Ầm ầm...!

Âm thanh da thịt va đập vào địa mạch đinh tai nhức óc. Hư không sụp đổ từng mảng, hắc động thi nhau vỡ nát!

Bức tranh lúc này thê thảm tột cùng. Phong Đế mang tiếng chiến lực Đại Đế, lại bị Ma Thần nắm chân đập đất không chút sức phản kháng!

Muốn bỏ chạy? Không thoát được!

"Chu Vô Địch... ác bá thật! Lão phu lo bò trắng răng rồi. Tên này mạnh đến mức khủng khiếp, Phong Đế trong tay hắn khác mẹ gì cái bao cát."

"Rõ ràng uy thế của Phong Đế đã chạm ngưỡng Đại Đế, thế mà vẫn bị Chu Vô Địch bán hành. Điều này chứng tỏ..."

Một lão già nuốt nước bọt, buột miệng lầm bầm, lời chưa nói hết nhưng ai nấy đều thấu hiểu tỏ tường!

Chiến lực hiện tại của Chu Vô Địch, đã vượt xa giới hạn của Đại Đế cảnh!

Hít...

Nghĩ đến đây!

Mọi cường giả đều ớn lạnh sống lưng. Ánh mắt hướng về Tôn Ma Thần trên chiến địa chỉ còn lại sự kính sợ và sùng bái tột độ!

Rầm!

Phong Đế lại ăn thêm một cú nện cắm đầu xuống đất, cào toạc thêm một lỗ thủng trên vòm trời!

Vù...

Giữa bóng tối của hắc động vừa nứt ra bỗng truyền đến từng gợn sóng không gian!

Liền đó, một nam tử vận áo bào rách nát bươm bước ra. Đáy mắt gã ánh lên vẻ ngây ngất điên cuồng:

"Ha ha! Không ngờ lão phu lạc trôi trong khe nứt không gian bao kiếp người, rốt cuộc cũng thoát thai hoán cốt trở ra!"

"Cái thế giới tàn tạ này đúng là tuyệt địa. Rách nát thế này chắc chắn không thể đẻ ra Đại Đế cảnh nào."

"Quá hợp ý ta! Lão phu chỉ cần thôn phệ sạch sẽ sinh linh nơi này để khôi phục đỉnh phong, ta sẽ... Cái lờ gì thế kia?"

Chữ cuối cùng vừa thốt ra, đồng tử gã áo bào rách đã co rút thành cái kim. Cảnh tượng bên dưới dọa gã chết sững!

Một Tôn Ma Thần khổng lồ đang túm cổ một tồn tại khổng lồ khác, thẳng tay quăng quật như ném rác, và hướng bay... chính là chỗ gã đang đứng!

Kinh hoàng hơn cả!

Khí tức của hai cái sinh vật cự phách kia, mười mươi đều tỏa ra uy thế của Đại Đế!

Mẹ nó chứ! Đứa nào chém gió là thế giới rách nát không có Đại Đế? Đứa nào bảo một thế giới chỉ tồn tại một Đại Đế? Bọn mày lừa tao!

Nam tử áo bào rách gào thét thảm thiết trong nội tâm, cuống cuồng xoay người định cắm đầu chui ngược lại vào hắc động!

Gã thà mê thất trong dòng chảy thời không vạn kiếp, còn hơn là ăn trọn cái thân xác vạn trượng đang lao tới kia! Gã đỡ bằng niềm tin!

Đáng tiếc!

Tốc độ vung tay của Ma Thần vượt xa phản xạ của gã. Chân còn chưa kịp thò vào lỗ đen, thân hình Phong Đế đã tựa thiên thạch hung hãn đập tới!

Ầm!

Tiếng nổ đinh tai xé nát cửu thiên!

Tên nam tử xui xẻo đến một lời trăng trối cũng chưa kịp sủa, trực tiếp bị cục thịt Phong Đế nghiền ép nát bấy thành bọt máu! Chết oan uổng tận mạng!

(Nam tử áo bào rách: Tiên sư nó, kịch bản cho lão tử xuất hiện chưa đầy một trang!)

Rầm!

Ma Thần bồi thêm một cú đá tàn khốc, sút văng Phong Đế cắm sâu vào một ngọn núi khổng lồ phía xa. Nửa thân trên của lão ghim chặt vào vách đá, bất động!"