Chu Khung lạnh nhạt cúi nhìn cái mai rùa bằng đạo lực bên dưới, giọng nói tựa sương giá:
"Ngươi nghĩ cái lồng rách này đỡ nổi bổn tọa sao?"
Dứt lời!
Chu Khung vươn tay, chuẩn bị nhổ thêm một ngọn núi bồi tiếp một chiêu Trích Tinh Nã Nguyệt!
Ngay chớp mắt ấy!
Võ Đế bất thần ngửa cổ lên vòm trời, cười gằn điên loạn:
"Chu Vô Địch! Ta thừa biết cái lồng này không cản nổi mày. Nhưng ta cực kỳ tò mò, liệu bầy chó săn Ma Giáo của mày có cản nổi mày hay không!"
"Mày coi Thiên Võ ý chí của bản đế là bù nhìn đất nặn à? Mở to mắt ra mà xem uy quyền tột đỉnh của Thiên Đạo!"
Thanh âm dứt đoạn!
Hai tay Võ Đế kết ấn tàn ảnh. Sắc mặt hắn thoắt cái trắng bệch như tờ giấy, song trên thân lại bốc lên một luồng khí tức hư ảo, mờ mịt, thấu triệt càn khôn.
Phảng phất như hắn chính là hóa thân chân chính của Thiên Đạo. Một thanh âm uy nghiêm vô thượng, không mang theo hỉ nộ ái ố vang vọng khắp chín tầng trời:
"Thiên Võ tại thượng, Ngô chính là Chí Tôn! Chúng sinh vạn vật, đều phải phục tùng! Lấy danh nghĩa Thiên Địa chi lực, ta ra lệnh: Tru sát tà ma! Không được kháng mệnh!"
Vù!
Hàng chục luồng kim quang chói lọi từ mi tâm Võ Đế bắn vụt ra, với tốc độ bẻ cong không gian, ghim thẳng vào trán đám cao tầng Ma Giáo đang quần thảo trên chiến trường!
Tốc độ quá mức kinh khủng, đám cao thủ Ma Giáo hoàn toàn không kịp chớp mắt, đã bị luồng kim quang tà dị kia dung nhập vào thần hồn!
Ong...!
Ngay khi kim ấn hòa tan!
Đôi mắt Liên Sinh, Bạch Hạo Thiên cùng toàn bộ chóp bu Ma Giáo nhất loạt đỏ ngầu như dã thú. Bọn họ cứng đờ quay phắt lại, ghim chặt ánh mắt chết chóc lên bóng dáng Chu Khung!
"Tru sát tà ma! Không được kháng mệnh!"
Võ Đế vung tay chỉ thẳng mặt Chu Khung, lạnh lùng hạ chỉ. Tức thì, đám cao tầng Ma Giáo bạo phát sát khí ngút trời, điên cuồng lao thẳng về phía phi liễn.
Đây chính là sự tàn độc của ý chí Thiên Đạo. Nó có quyền năng thao túng linh hồn và thần trí của bất cứ sinh linh nào đản sinh trên mảnh đất này!
Tất nhiên, định luật này có giới hạn. Bán Bộ Đại Đế trở lên sẽ miễn nhiễm. Đó là lý do Võ Đế không não tàn đến mức nhảy ra đòi khống chế Chu Khung.
Thêm vào đó!
Trạng thái hiện tại của Võ Đế mười phần thì phế mất tám, hắn chỉ là một tàn mảng của Thiên Võ ý chí, hoàn toàn không đủ sức lực thao túng vạn quân!
Bằng không, hắn xua cả triệu ma binh quay lại cắn chủ cho hả hê cõi lòng!
"Mẹ kiếp! Chơi bẩn thế? Võ Đế khống chế mẹ nó linh hồn người ta rồi? Cớ sao trước kia hắn không xuất chiêu này?"
"Ngu vừa thôi! Ngày xưa hắn là độc tôn, có thằng nào dám vuốt râu hùm đâu mà hắn phải rặn ra cái cấm thuật này?"
Vài tên Đế giả nhìn đám thuộc hạ Ma Giáo phát điên, sợ mất mật, lùi lại hít sương lạnh.
Vút! Vút! Vút!
Đám cường giả không hẹn mà cùng vắt chân lên cổ lùi xa thêm vạn dặm nữa! Lỡ đâu Võ Đế lên cơn điên khống chế luôn bọn họ thì bỏ mẹ!
Lúc bấy giờ!
Trên cỗ phi liễn!
Đáy mắt Chu Khung hoàn toàn bị băng giá bao phủ. Sát khí bùng nổ, ma diễm đen kịt cuồn cuộn thiêu đốt hư không xung quanh thành tro bụi!
"Hệ thống! Bổn tọa dùng Thẻ Miểu Sát có dập tắt được Võ Đế không?"
(Ký chủ, Liên Sinh, Bạch Hạo Thiên và toàn bộ chóp bu hiện đang đồng mệnh với Võ Đế. Hắn chết, bọn chúng cũng chết theo.)
"Vậy có cách nào cắt đứt xiềng xích sinh mệnh này không?"
(... Không có cách nào!)
Nghe câu trả lời cụt lủn từ hệ thống, đồng tử Chu Khung rụt lại như mũi kim. Âm thanh hắn buốt tận xương tủy:
"Là thật sự hết cách? Hay là ngươi cố tình giấu nhẹm đi? Hệ thống... Rốt cuộc ngươi muốn nhào nặn ta thành thứ gì?"
(Ký chủ, ngài đã sinh ra vướng bận!)
"Rất tốt! Ngươi làm tốt lắm!"
Chu Khung hừ lạnh một tiếng sắc lẻm.
Hắn lười phí lời cò kè với hệ thống. Mặc kệ đây là rào cản cấm kỵ thật, hay là chiêu trò hệ thống muốn mượn đao giết người ép hắn rũ bỏ nhân tính, sổ nợ này hắn ghim đó tính sau! Việc cấp bách trước mắt, hắn phải tự tay xé nát cái cấm thuật này!
Lúc này!
Liên Sinh cùng chúng cao tầng Ma Giáo đã xé gió lao tới, cách cỗ phi liễn chỉ còn vỏn vẹn mười dặm! Ánh mắt kẻ nào kẻ nấy lạnh lẽo như băng sương, sát khí cuồn cuộn ngút trời!
Chu Khung đứng chắp tay, ghim chặt ánh mắt vào đám thủ hạ đang điên cuồng lao về phía mình. Hắn chậm rãi cất bước, giọng nói thâm trầm tựa vực sâu:
"Bổn tọa Chu Khung! Giáng sinh tại Thương Ngô đại lục, thuở thiếu thời đăng ngai Giáo chủ Ma Giáo. Dưới trướng thu nhận vô số thiên tài yêu nghiệt!"
"Các ngươi theo bổn tọa chinh phạt thiên hạ, quét ngang Thương Ngô, phá toái hư không phi thăng thượng giới! Trấn thủ Bắc cương, đạp bằng Dương Châu, xưng bá Đông Vực, uy chấn Thiên Võ!"
"Năm xưa, bổn tọa từng hứa, sẽ dắt các ngươi xưng bá Ma đạo, trường tồn vạn cổ! Hôm nay, bổn tọa chỉ muốn hỏi một câu:"
"Đại tổng quản của bổn tọa... CÒN HAY KHÔNG?!"
"Bốn vị thủ tọa của bổn tọa... CÒN HAY KHÔNG?!"
"Ngũ Đại Đường Chủ, Bát Đại Hộ Pháp, Thập Nhị Ma Vương của bổn tọa... CÒN HAY KHÔNG?!"
Giọng nói bá đạo của Chu Khung ầm ầm dội xuống. Ba tiếng "CÒN HAY KHÔNG" nổ tung như sấm rền xé nát vòm trời. Phảng phất như đang chất vấn thương thiên, lại phảng phất như đang vặn hỏi chính linh hồn mình!
Ùng...!"