Phân Gia Năm Mất Mùa: Ta Có Không Gian Vật Tư Nông Nữ Dữ Dằn Không Chịu Thiệt

Chương 127: Cái này là của ta ---



"Đừng!"

Mạnh Diệc An vừa kịp hoàn hồn, khóe miệng vẫn còn dính đầy vụn bánh quy, giơ tay không ngừng nói: "Ân nhân bớt giận, bớt giận."

"Cái bánh quy nhỏ này là gì vậy, ta ăn một miếng trả một miếng bạc được không?"

Mạnh Diệc An vốn dĩ chỉ định nếm thử một miếng, nào ngờ cái bánh quy nhỏ này lại ngon đến vậy, nhất thời ăn đến mức không dừng lại được.

"Rút bạc ra!" Thấy Thẩm Tri Trúc vẫn chưa thu lại gậy gỗ, Mạnh Diệc An trợn mắt nhìn Mạnh Tứ bên cạnh.

Mạnh Tứ bất lực lấy ra mười lượng bạc đặt lên bàn gỗ: "Thẩm cô nương, xin cô nương thứ lỗi."

Thẩm Tri Trúc chộp lấy mười lượng bạc đó, thu lại gậy gỗ, quay người lấy hai gói bánh quy đưa cho Mạnh Tứ: "Ta không chiếm tiện nghi của các ngươi, cầm lấy đi."

Không phải hạng vô lại là được.

Sau khi trấn an ba người Tiểu Hà thị, để họ tiếp tục đóng gói, Thẩm Tri Trúc liền đuổi ba người Mạnh Diệc An ra khỏi phòng.

Mạnh Diệc An vừa nhai bánh quy vừa ú ớ hỏi: "Ân nhân, bánh quy nhỏ này của nàng sao mà ngon thế? Làm như thế nào vậy? Nói cho ta biết chút đi."

Đột nhiên, vai bị một bàn tay lớn nhấn xuống, cả người Mạnh Diệc An cứng đờ.

Giọng Tiêu Trường Phong trầm thấp: "Muốn ăn thì mang bạc tới mua, còn làm như thế nào thì chuyện không nên hỏi đừng hỏi."

Mạnh Diệc An mếu máo gật đầu lia lịa: "Ta hiểu, ta hiểu."

Bí phương độc quyền mà.

Cùng lắm thì lần sau đợi lúc đại ân nhân không có nhà, ta lại lén hỏi tiểu ân nhân xem làm thế nào.

Thẩm Tri Trúc liếc nhìn dáng vẻ đôi mắt đảo liên tục của Mạnh Diệc An, trong lòng đã nắm rõ mưu đồ nhỏ nhặt của hắn.

Không thèm quan tâm đến người này nữa, Thẩm Tri Trúc dẫn theo Tiêu Trường Phong cùng hai nha đầu nhỏ Thẩm Thanh Hạ và Xuân Nha đi tới chuồng vịt cách đó không xa.

Hắn đi giao tiêu hơn một tháng trời, vết sẹo trên mặt đã mờ đi nhiều, nhưng người cũng gầy đi đôi chút.

Thẩm Tri Trúc nghĩ tới nghĩ lui, trong nhà có rất nhiều gà vịt, nay lại có thêm ba vị khách, dứt khoát làm mấy con vịt quay vậy.

Cách sử dụng lò nướng, canh lửa vịt quay ra sao, Thẩm Tri Trúc đều giao hết cho Tiêu Trường Phong: "Đây là cách ăn ta tự mình nghiên cứu ra, lát nữa ngươi nhất định phải nếm thử."

"Để ta nếm thử với."

Tiêu Trường Phong vừa mở miệng định trả lời thì bị một kẻ không biết điều cắt ngang.

Mạnh Diệc An chạm phải ánh mắt cảnh cáo của Tiêu Trường Phong, lẳng lặng ngậm miệng.

"Được, nàng làm gì ta cũng thích ăn." Nghe câu trả lời này, Thẩm Tri Trúc vô thức sờ tai, sao mà nóng thế này.

"Hây! Hai con nhóc các ngươi đội cái gì trên đầu thế kia." Lúc này, Mạnh Diệc An vừa im lặng được một lát lại quay sang nhìn chằm chằm vào chiếc mũ len trên đầu Thẩm Thanh Hạ và Xuân Nha đang dắt tay nhau đi.

Thẩm Tri Trúc nhìn sang mới chợt vỗ trán, nàng thầm nghĩ sao cứ thấy như mình quên mất chuyện gì đó.

"Có đau không?" Tiêu Trường Phong lo lắng đứng dậy, cau mày nhìn vầng trán đỏ ửng của nàng: "Sao lại tự tay đ.á.n.h mình mạnh như thế?"

"Không sao, không sao." Thẩm Tri Trúc xua tay: "Ngươi trông lửa lò nướng đi, ta về phòng một chuyến rồi quay lại ngay."

Không đợi Tiêu Trường Phong kịp hỏi han, Thẩm Tri Trúc đã chạy vụt về phòng.

Bên này, Mạnh Diệc An đã giơ tay định sờ vào chiếc mũ len thỏ hồng trên đầu hai đứa nhỏ.

Thẩm Thanh Hạ bĩu môi né tránh cái chạm của hắn: "Ngươi đừng có chạm vào mũ của ta."

"Đúng vậy!" Xuân Nha cũng đồng thanh phụ họa một cách giòn giã.

Lúc này Mạnh Diệc An lại thấy Triệu Lưu thị và Xuân thẩm từ trong bếp đi ra, trên đầu hai người cũng đội mũ len, nhưng là màu xanh thiên thanh.

Còn Bạch thị thì đội màu đỏ thẫm, trên tay còn có đôi găng tay cùng màu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Thanh Hạ vừa thấy Bạch thị, liền dắt tay Xuân Nha nhào vào lòng nương: "Nương! Hắn là người xấu, sờ mũ của Hạ Hạ."

Bạch thị nghe vậy liền che đầu con gái, trừng mắt nhìn Mạnh Diệc An: "Không được sờ mũ của Hạ Hạ."

"Người xấu!"

Đến lúc này Mạnh Diệc An mới muộn màng nhận ra sự khác lạ của Bạch thị, hắn quay đầu lại thấy ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Trường Phong, liền nén sự nghi hoặc trong lòng, cười gượng nói: "Ngươi tên Hạ Hạ phải không, ta chỉ tò mò xem trên đầu ngươi đội cái gì thôi, chỉ tò mò thôi, không cướp mũ của ngươi đâu."

Mạnh thiếu gia xưa nay ở nhà muốn gì được nấy, lúc này lại phải nhỏ nhẹ dỗ dành một con nhóc, thật là sầu não.

Thẩm Thanh Hạ ló đầu ra: "Ngươi thật sự sẽ không cướp chứ?"

Mạnh Diệc An lắc đầu như trống bỏi: "Không cướp, không cướp!"

"Vậy được rồi, ta sẽ cho ngươi biết đây là cái gì." Nói rồi, Thẩm Thanh Hạ ra vẻ người lớn, học theo dáng vẻ bình thường của Thẩm Giang Nhiên, hai tay chắp sau lưng, lắc đầu nói: "Đây là mũ len, là đại tỷ đan cho ta đó."

"Len là cái gì?" Mạnh Diệc An thắc mắc.

"Ngốc thế! Mũ len là cái gì mà cũng không biết! Ngốc!" Thẩm Thanh Hạ lườm một cái rõ dài, tiếp tục nói: "Mũ len chính là mũ làm bằng sợi len đó, giữ ấm lắm nha."

Mạnh thiếu gia bị mắng là ngốc thì dở khóc dở cười, hắn thật sự không biết len là cái thứ gì mà!

Đúng lúc này, Thẩm Tri Trúc ôm một đống đồ bước ra.

Nàng đi tới trước mặt Tiêu Trường Phong, đưa đồ trong tay cho thiếu niên: "Đây là của ngươi."

"Không biết ngươi thích màu gì, nên ta chọn màu sạch nhất, ngươi đừng chê nhé."

Tiêu Trường Phong nhìn thiếu nữ đang chạy tới với ánh mắt cong cong như trăng khuyết, lòng bàn tay vô thức đổ mồ hôi, nhìn món đồ đưa tới trước mắt, giọng nói có chút khàn đặc: "Cho, cho ta sao?"

Thấy dáng vẻ lúng túng của hắn, Thẩm Tri Trúc thở dài một tiếng, đem áo len, mũ len, găng tay len nhét hết vào lòng hắn: "Là cho ngươi đó, cầm lấy đi."

Bên cạnh có một bàn tay lớn vươn ra, Mạnh Diệc An vừa véo được một chiếc găng tay: "Cho ta một cái với."

Tiêu Trường Phong nhanh tay lẹ mắt giật lại, tránh khỏi móng vuốt của hắn, gằn từng chữ: "Cái này là của ta."

Mạnh Diệc An không dám cướp tiếp, chỉ có thể nhìn Thẩm Tri Trúc đòi hỏi: "Ân nhân, còn không, còn không, cho ta một cái với?"

Tuy không hiểu len là gì, nhưng trông nó rất thu hút, hắn muốn có!

"Không có." Thẩm Tri Trúc khoanh tay trước n.g.ự.c: "Ta chỉ chuẩn bị phần của người trong nhà, không có phần của Mạnh thiếu gia."

Mạnh Diệc An không tin, lại bảo Mạnh Tứ rút bạc: "Ta đưa bạc cho nàng, nàng nhường lại cho ta đi."

Thật sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của người này, Thẩm Tri Trúc trợn trắng mắt: "Thật sự không có, không còn sợi len nữa."

"Len rốt cuộc là cái gì?" Mạnh Diệc An thấy nàng không giống như đang nói dối, lại hỏi một câu khác: "Sao ta chưa từng nghe nói đến bao giờ."

Thẩm Tri Trúc cũng không mất kiên nhẫn, giải thích đơn giản một lượt.

"Lại có thứ thần kỳ như vậy sao!" Mạnh Diệc An vỗ mạnh hai tay vào nhau, đôi mắt sáng rực.

Thần kỳ? Thẩm Tri Trúc không phản đối.

"Có cái sợi len này rồi, có phải đợi đến lúc trời đông giá rét sẽ không lo bị lạnh đến mức không ra được cửa, cũng không cần mặc tầng tầng lớp lớp, vừa ấm vừa nhẹ phải không?"

Thẩm Tri Trúc nhàn nhạt ừ một tiếng: "Có thể nói như vậy."

Mạnh Diệc An lập tức càng thêm kích động: "Ân nhân! Nàng nói cho ta biết, len này mua ở đâu, ta bảo Mạnh Tứ đi mua ngay, mua sạch sành sanh về."

Gà Mái Leo Núi

Thiếu gia, ngài muốn làm ta mệt c.h.ế.t sao!

Mạnh Tứ không nhịn được lầm bầm trong bụng.

Thẩm Tri Trúc cảm thấy cạn lời với cái kiểu chốc chốc lại nảy ra một ý tưởng của người này: "Sản lượng len này không nhiều, e là Mạnh thiếu gia có muốn mua cũng không mua được đâu."

Nếu không, nàng đã nhờ Từ chưởng quỹ đi sang vùng lân cận nhập len về, đã qua mấy ngày rồi sao vẫn chưa có tin tức gì?