“Không về!” Mạnh Diệc An chẳng thèm suy nghĩ mà đáp ngay.
Mạnh Tứ đứng sau lưng y sắc mặt thay đổi, ngập ngừng mãi không mở miệng.
Thẩm Tri Trúc nhìn thấy rõ ràng, khẽ nhếch môi: “Nhà ta không nhận người lạ đón năm mới cùng.”
“Người lạ gì chứ? Ta đã trả tiền phòng rồi, vả lại bản thiếu gia mà nàng còn bảo không quen biết sao!” Mạnh Diệc An bất mãn la lối.
Thẩm Tri Trúc bị dáng vẻ kích động của y làm cho bật cười, che miệng lười nhác nói: “Dù sao cũng không nhận, tiền phòng có thể trả lại.”
Nàng mới không muốn giữ vị hoàn khố thiếu gia này ở lại ăn Tết, tuy mấy ngày nay không ra khỏi cửa nhưng tin tức Mạnh Diệc An ở nhà nàng đã đồn khắp đầu làng cuối xóm rồi.
Mấy bà ch.ót chét miệng lưỡi kia làm gì nói được lời hay, chẳng phải sẽ hạ thấp danh tiếng của nàng xuống tận gót chân sao!
Thẩm Tri Trúc nghĩ đoạn lại nói: “Hay là thế này, ngày ngươi về kinh, trái cây trên cây nhà ta mỗi loại tặng ngươi mười cân, thấy thế nào?”
Mạnh Diệc An lập tức sáng mắt lên: “Thành giao!”
Thế là, Mạnh Diệc An gọi Mạnh Tứ đi truyền tin về kinh thành, đại loại là nói ngày hai mươi tháng chạp y sẽ về kinh vân vân.
Thẩm Tri Trúc nghe xong nhất thời đen mặt, vị thiếu gia này còn định ăn vạ ở nhà nàng thêm nửa tháng nữa!
Nhưng nghĩ tới công trình bên xưởng trước năm mới cũng chỉ tầm nửa tháng, Mạnh Diệc An về kinh muộn một chút cũng được.
Mấy ngày nay, từ khi Hạ Phúc thôn truyền ra tin tuyển người làm, mấy thôn lân cận giàu có hơn Hạ Phúc thôn đều cuống cuồng không thôi.
Họ nghe ngóng được là vị thiếu gia từ kinh thành đến mở xưởng, ghen tị đến nổ mắt.
Hạ Phúc thôn vừa ít người vừa nghèo nát, sao lại để người Hạ Phúc thôn xây dựng chứ.
Sau đó nghe nói người thôn khác cũng có thể đi làm, thế là chẳng màng gì nữa, kéo nhau đến hỏi han.
Ngô thôn trưởng sắc mặt không đổi nhưng trong lòng lại phấn khích vô cùng, chọn tới chọn lui cũng thu nhận thêm hơn hai mươi tráng đinh của thôn khác.
Bọn họ bắt đầu muộn hơn người trong thôn mấy ngày, mười ngày cũng kiếm được ba trăm văn, rất tốt.
Mồng tám tháng chạp.
Thẩm Tri Trúc dậy từ sớm, rửa sạch nguyên liệu nấu cháo bát bảo đã ngâm từ hôm qua, sau đó cho vào nồi ninh.
Tiêu Trường Phong vào núi không có nhà, cũng không biết hôm nay có về kịp không, Thẩm Tri Trúc không khỏi có chút lo lắng.
Cháo bát bảo ninh ròng rã một canh giờ, dẻo mềm thơm ngọt, Thẩm Tri Trúc mới múc cho mỗi người trong nhà một bát.
Cũng chính lúc này, Mạnh Tam đi thu mua len sợi bốn phương đã trở về.
“Thiếu gia! Ở các phủ thành lân cận áp căn không có len sợi, có thì cũng chỉ được vài chục cân, ta đã mua hết về rồi.” Mạnh Tam chạy đến trước mặt Mạnh Diệc An, mấy ngày bôn ba khiến đôi gò má y trở nên thô ráp đi nhiều.
Mạnh Diệc An trợn mắt: “Vài chục cân? Vài chục cân thì dệt được mấy cái áo len chứ?” Nhất thời mặt mày ủ rũ.
Thẩm Tri Trúc liếc Mạnh Diệc An một cái: “Mấy bộ ngươi cần trước đó chắc đều làm xong được, nhiều hơn nữa thì không có đâu.”
Vả lại dù có muốn làm cũng phải đợi mấy phụ nhân trong nhà làm xong hết số hàng trong tay mới có thời gian làm cho Mạnh Diệc An được.
Cho nên ước chừng cũng phải đợi tới cuối tháng chạp.
Mạnh Diệc An phiền não vò đầu bứt tai: “Cuối tháng chạp thì chẳng phải Tết rồi sao? Bản thiếu gia còn muốn để người nhà mặc vào dịp năm mới mà.”
Đến lúc đi chúc Tết thì nổi bật biết bao nhiêu.
Như vậy, y dỗ dành được trưởng bối trong nhà, sau này có gây họa cũng được dạy dỗ nhẹ tay hơn một chút.
Thẩm Tri Trúc không biết toan tính trong lòng kẻ này: “Hay là thế này đi, ngươi tìm một tú nương đáng tin cậy tới, ta sẽ dạy cách dệt cho nàng ta, để nàng ta dệt cho ngươi.”
Cách dệt nàng dạy là đơn giản nhất, sau này áo len và các vật phẩm len tràn ra thị trường ngày càng nhiều, tú nương nào tay nghề tinh xảo tìm tòi một chút là biết cách dệt ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên nàng cũng chẳng định giữ khư khư, dù sao đồ len dệt cũng chỉ bán được vào mùa thu đông mà thôi.
Mạnh Diệc An gật đầu: “Được! Coi như ta mua phương pháp của nàng!” Nói đoạn liền hào phóng móc ra một trăm lượng đặt trước mặt Thẩm Tri Trúc: “Cầm lấy.”
Còn về tú nương, Mạnh Diệc An dứt khoát giao cho Tiêu đại đầu bếp đi tìm.
Dù sao cái phủ thành An Khánh rộng lớn này y cũng chẳng thông thạo cho lắm.
Thẩm Tri Trúc câm nín nhìn tờ ngân phiếu một trăm lượng đẩy tới trước mắt, kẻ này chẳng lẽ là kiểu người thừa tiền thiếu trí sao?
Tuy nhiên, nàng vẫn cất vào trong n.g.ự.c.
Bữa trưa ăn cháo bát bảo kèm bánh bao bột mì, ai nấy đều ăn đến bụng tròn căng.
Buổi chiều, Thẩm Tri Trúc chui vào bếp bắt đầu gói sủi cảo nhân thịt heo rau xanh, người trong nhà đông, ước chừng phải chuẩn bị cả trăm cái, Hương Tuyết tay chân cũng lanh lẹ, hai người gói cũng không tốn bao công sức.
Thẩm Tri Trúc còn dặn Triệu Lâm khi đi giám sát công trình ở phủ thành tiện đường qua chỗ Hồ đồ tể mua mười cân sườn cùng mười cân đồ kho về.
Mùa đông không thiếu nhất chính là củ cải, Thẩm Tri Trúc quyết định bữa tối ăn sườn hầm củ cải kèm với những chiếc sủi cảo béo tròn.
Thẩm Tri Trúc và Hương Tuyết gói khoảng năm trăm cái, trừ phần của người trong nhà ra, Thẩm Tri Trúc chia thành mấy phần, bảo ba đứa nhỏ Thẩm Giang Nhiên, Giang Lâm và A Ảnh mang tới nhà Ngô thôn trưởng, nhà họ Lưu và nhà tiểu Hà thị mỗi nơi một phần.
Những chiếc sủi cảo đầy đặn, to tròn vừa ra khỏi nồi đã tỏa hương thơm phức khiến người ta thèm thuồng không thôi.
Bình thường Thẩm Thanh Hạ chỉ ăn năm sáu cái sủi cảo, lần này ăn liền mười cái, còn người lớn mỗi người ba mươi cái là vừa đủ no.
“Ưm! Ngon quá!” Mạnh Diệc An ngoạm một miếng sủi cảo lớn, tay vẫn còn gắp một cái khác, nồi sườn hầm củ cải lớn trước mặt cũng bị tiêu thụ với tốc độ nhanh nhất.
Thẩm Tri Trúc mỉm cười nhìn họ ăn, cảm giác món ăn mình làm ra được mọi người yêu thích thật sự rất tốt.
Nhưng nàng nhìn quanh gian nhà chính một lượt, trong lòng bỗng thấy có chút không vui.
Chẳng biết phía núi Thanh Nhai thế nào rồi.
Lúc này, tại một sơn động nơi thâm sơn núi Thanh Nhai.
Cành khô đang cháy, ánh lửa hắt bóng người lên vách động chập chờn.
Mùi thơm mặn mà thoang thoảng tỏa ra.
Tiêu Trường Phong thần sắc lạnh nhạt lật trở những chiếc bánh nướng trong tay, có điều y vừa nướng chín một cái, một bàn tay đã thò ra, lấy đi tận ba cái mới chịu thôi.
Hơn hai mươi cái bánh nướng Thẩm Tri Trúc đưa, Tiêu Trường Phong đều đem nướng hết.
Trong hang động toàn là nam nhân, một đoàn mười người, sức ăn đều rất lớn.
Ngoài lương khô mang theo, có kẻ thèm thịt còn săn được hai con thỏ rừng đem nướng trên lửa.
Gà Mái Leo Núi
Sau khi ăn no uống đủ, Tiêu Trường Phong lấy từ trong bọc hành lý bên cạnh ra một chiếc chăn lông mỏng, y đưa tay vuốt ve, mềm mại đến không tưởng.
Đây là chiếc chăn màu xanh đen không có hoa văn mà Thẩm Tri Trúc đặc biệt tìm từ trong không gian ra, chỉ cần không sờ tận tay thì nhìn chẳng có gì nổi bật.
Dẫu trong lòng Tiêu Trường Phong có nhiều nghi hoặc nhưng y cũng chưa từng hỏi qua, nàng cho cái gì y đều nhận lấy cái đó.
“Tiêu huynh.” Giọng nói của Lâm Ngạn Dương cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiêu Trường Phong: “Hôm nay đa tạ huynh.”
Ở giữa hai người, Triệu đại phu đang cẩn thận ngắm nghía một củ nhân sâm, sâm tuổi thọ một trăm năm.
Tiêu Trường Phong nhàn nhạt thu hồi ánh mắt: “Không cần tạ.”
Dù sao y cũng đã nhận một trăm lượng phí dẫn đường vào núi.
Còn về củ nhân sâm này…
Chỉ có thể nói Lâm Ngạn Dương may mắn, nơi thâm sơn hiểm trở này vậy mà thực sự có nhân sâm, tuy không phải loại ba trăm năm tuổi như y muốn, nhưng có vẫn tốt hơn không.