"Tốt, tốt, tốt lắm!"
Kinh thành, Mạnh gia.
Mạnh Diệc An nhìn nội dung bức thư trong tay, càng nhìn càng mừng rỡ, sao hắn lại không tính đến điểm này nhỉ?
Đầu óc của vị ân nhân nhỏ này rốt cuộc là được cấu tạo như thế nào vậy?
Mạnh Tam và Mạnh Tứ đứng bên cạnh bị tiếng cười phóng túng của thiếu gia nhà mình làm cho kinh ngạc.
Mạnh Diệc An vội vàng gọi hai người đi lấy b.út mực tới, vung tay viết cho Thẩm Tri Trúc một bức thư hồi âm dài năm trang giấy.
"Mau sắp xếp người gửi thư này đến Thẩm gia." Mạnh Tam nhận thư, vội vã đi sắp xếp nhân thủ đưa thư.
Nghĩ đến chuyện gì đó, Mạnh Diệc An liền hỏi Mạnh Tứ bên cạnh: "Tiệm đồ ăn vặt sửa sang thế nào rồi?"
Mạnh Diệc An trở về Mạnh gia trước năm mới, bị lão cha nhà mình nhốt trong nhà, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, nói bóng gió rằng hắn ra ngoài sẽ gây chuyện.
Mạnh Diệc An chột dạ, chỉ đành chịu đựng.
Nhưng hắn không phải hạng người ngồi yên được, đặc biệt canh lúc Mạnh lão gia ra khỏi nhà mỗi ngày để lẻn ra ngoài chơi đùa.
Cũng may chưa gây ra chuyện gì lớn.
Mạnh Tứ nhớ lại dáng vẻ trong tiệm đồ ăn vặt rồi trả lời: "Chừng nửa tháng nữa là sửa sang xong."
"Nhanh vậy sao?" Mạnh Diệc An kinh ngạc.
"Đúng vậy, thiếu gia!" Mạnh Tứ cũng rất chấn động, nửa tháng là kết quả hắn đặc biệt hỏi Lâm Mộc Đầu mấy ngày trước, "Sư phụ Lâm mà Thẩm cô nương giới thiệu, tay nghề thật sự không tồi."
Theo lời Mạnh Tứ hắn, thì những đại năng thợ mộc danh tiếng lẫy lừng ở kinh thành này cũng chưa chắc so bì được.
"Đi! Chúng ta đi xem thử." Mạnh Diệc An ngứa ngáy trong lòng, đứng dậy đi thẳng ra ngoài viện.
"Đi đâu đấy!"
Đột nhiên, từ một bên viện có một phụ nữ phong vận vẫn còn phong phú đi tới, chính là Mạnh phu nhân.
Mạnh Diệc An thấy là nương mình, không kịp nghĩ ngợi gì liền muốn chạy.
Mạnh phu nhân cười lạnh: "Mạnh Tứ, giữ hắn lại, thiếu gia các ngươi hôm nay nếu dám bước ra khỏi viện này một bước, ta sẽ không tha cho ngươi!"
Mạnh Tứ vừa dám bắt lại vừa không dám bắt, cuối cùng chỉ có thể chắn trước mặt Mạnh Diệc An, nhỏ giọng nói: "Thiếu gia, ngài nghe lời phu nhân đi."
Nếu không chọc giận phu nhân, lão gia sẽ không tha cho thiếu gia đâu.
Chép kinh phật gì đó, khó chịu lắm.
Mạnh Diệc An lườm nguýt tên "cỏ đầu tường" Mạnh Tứ một cái, xoay người nhìn nương mình, mặt đầy nụ cười: "Nương!"
"Con định đi đâu?" Mạnh phu nhân thong thả đi tới.
"Không đi đâu ạ, con định ra hoa viên đi dạo một chút."
Mạnh phu nhân rõ ràng không tin: "Ngày đông giá rét, hoa viên có hoa sao?"
Mạnh Diệc An nghẹn lời, nhắm mắt lại: "Nương! Người cứ để con ra ngoài đi, con hứa một canh giờ sẽ về ngay!"
"Được." Mạnh phu nhân gật đầu, "Con phải nói cho nương biết, ra ngoài vì việc gì?"
Mạnh Diệc An cũng không định giấu người nhà chuyện tiệm đồ ăn vặt, dù sao ở trước mặt cha nương, muốn giấu cũng không giấu nổi.
"Hóa ra là vậy." Mạnh phu nhân mỉm cười, "Vậy nên áo lông quần lông con mang về là do người Thẩm gia đó làm? Tiệm đồ ăn vặt này là hai đứa hợp tác mở sao?"
Mạnh Diệc An gật đầu: "Chứ còn gì nữa ạ! Bánh quy, kẹo mút, rồi cả bắp rang bơ, bánh trứng muối mà người ăn đều là đồ ăn vặt trong tiệm đấy."
Khi về kinh thành, Mạnh Diệc An đã vòi vĩnh Thẩm Tri Trúc làm cho hắn rất nhiều đồ ăn vặt, còn đặc biệt tìm cách bảo quản, nếu không mang về tới kinh thành chẳng phải hỏng hết sao?
Dù thời tiết lạnh có thể để được lâu, nhưng mùi vị vẫn sẽ kém đi đôi chút.
Mạnh phu nhân nghĩ đến mấy món ăn vặt đó, lập tức nảy sinh hứng thú: "Cô nương có thể nghĩ ra những món ăn và y phục như thế, chắc chắn là một người thú vị."
Lập tức, Mạnh phu nhân đối với Thẩm Tri Trúc càng thêm tò mò và tán thưởng.
Mạnh Diệc An thấy vậy liền cười: "Đầu óc nha đầu đó không biết được cấu tạo thế nào nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được rồi được rồi! Con đi đi, nếu một canh giờ mà chưa về phủ thì tự mình đi chép kinh Phật một trăm lần." Nói xong, Mạnh phu nhân dẫn nha hoàn rời đi.
Mạnh Diệc An giận mà không dám nói, từ nhỏ đến lớn hắn gây chuyện ở bên ngoài, về nhà liền phải chép kinh Phật, đến tuổi này kinh Phật hắn chép đã chất đầy ba rương gỗ lớn.
Về tình cảnh lúc này của Mạnh Diệc An, Thẩm Tri Trúc không hề hay biết, cô đang bận rộn đem việc chế tác giường tầng, bàn học và tủ quần áo dãy dài nói cho những thợ mộc trước mặt.
Ngoài viện tụ tập đầy đủ những thợ mộc có danh tiếng ở các thôn lân cận, tổng cộng có hai mươi người, chưa tính đến đồ đệ riêng của họ.
Thẩm Tri Trúc xem qua những đồ gỗ họ từng làm thấy cũng được, liền suy nghĩ một chút, những món đồ gỗ cần cho ký túc xá nhân viên ước chừng ít nhất cần một trăm phần.
Cô liền bảo Triệu Lâm chia bản vẽ đã chuẩn bị sẵn cho mỗi người, bình thản nói: "Giường tầng, bàn gỗ và tủ quần áo dãy dài mỗi loại cần một trăm phần, phải hoàn thành trong vòng một tháng."
"Không biết các vị sư phụ có thể làm xong trong thời gian quy định không?"
Hai mươi vị thợ mộc đưa mắt nhìn nhau, có người gan dạ đứng ra hỏi: "Nếu chúng ta làm ra, tiền công tính thế nào?"
Trước đó nghe nói là nhà ở thôn Hạ Phúc hợp tác với thiếu gia kinh thành mở xưởng tuyển bọn họ làm nghề mộc, ai nấy đều hưng phấn không thôi.
Nhưng khi nhìn thấy những món đồ trên bản vẽ trong tay, ai nấy lại có chút do dự, một tháng một trăm phần, thời gian hơi gấp gáp à nha?
Thẩm Tri Trúc mỉm cười: "Nếu một tháng có thể làm xong những thứ ta cần, tiền công sẽ là tám lượng mỗi tháng."
"Nếu là một tháng rưỡi thì là năm lượng mỗi tháng."
Ban đầu Thẩm Tri Trúc định tính tiền công theo sản phẩm, nhưng cô suy nghĩ kỹ lại rồi bỏ ý định đó.
Chi bằng trực tiếp nói rõ tiền công ra, cám dỗ đủ lớn thì nhóm người này mới làm việc liều mạng hơn.
"Tám lượng!" Có người kinh ngạc thốt lên.
Bình thường họ một năm cũng chưa chắc kiếm nổi năm lượng bạc, nay tám lượng bạc bày ra trước mắt, kích động khôn cùng.
Hơn hai mươi vị thợ mộc, chia đều một trăm phần đồ gỗ ra thì mỗi người thực chất cũng không nhiều.
Dù sao, trong nhà còn có đồ đệ có thể phụ giúp.
Thẩm Tri Trúc không bỏ lỡ sự tính toán trong mắt bọn họ, khẽ cười: "Các vị sư phụ có thể cân nhắc rồi trả lời ta sau, nếu đồng ý thì ấn dấu tay lên tờ giấy này."
Đây là văn kiện hợp tác mà Thẩm Tri Trúc đã chuẩn bị từ sớm.
Có người tâm tư linh hoạt, tin tưởng thực lực của mình, lại muốn kiếm tám lượng tiền công liền lập tức đứng ra: "Ta đồng ý."
Một tháng kiếm tám lượng đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống mà!
Kém nhất thì cũng kiếm được năm lượng chứ bộ!
Hương Lan đứng bên cạnh liền lấy ra hộp gỗ đỏ, để sư phụ dùng ngón trỏ chấm vào, sau đó ấn lên văn kiện.
Tiếp theo, ngày càng có nhiều sư phụ lên phía trước ký văn kiện, cuối cùng tất cả đều đã ấn dấu tay.
Thẩm Tri Trúc thấy vậy, không hề ngạc nhiên.
Sau khi sắp xếp xong việc đồ gỗ, Thẩm Tri Trúc liền bảo Triệu Lâm đi chiêu mộ người bắt đầu xây dựng ký túc xá nhân viên.
Ký túc xá nhỏ hơn xưởng, nhân thủ cần dùng không nhiều, xây dựng cũng nhanh.
Gà Mái Leo Núi
Rằm tháng Giêng, Tết Nguyên Tiêu.
Sáng sớm, Thẩm Tri Trúc dẫn theo Triệu Lưu thị, Xuân thẩm cùng Hương Lan, Hương Tuyết mấy người vào bếp gói nguyên tiêu.
Trong nhà có trẻ nhỏ, Thẩm Tri Trúc liền dùng nước ép cà rốt và nước ép rau xanh để nhào bột làm nguyên tiêu hai màu.
Nhân cũng có loại ngọt và loại mặn, thích vị nào thì ăn vị nấy.
Sau khi ăn nguyên tiêu xong, cả gia đình Thẩm Tri Trúc ngồi xe ngựa vào thành.
Hôm nay ngày lễ, trong thành có hội đèn hoa.
Ngày mai phải tiễn hai đệ đệ đi học ở Đông Lâm thư viện, Thẩm Tri Trúc liền muốn đưa hai đứa đi thư giãn một chút.
Thư giới thiệu của học viện Đông Lâm được gửi tới cùng với thư hồi âm của Mạnh Diệc An, tuy nhiên Mạnh Diệc An vẫn nhắc nhở một câu rằng học viện có tổ chức kỳ thi nhập học.
Sau khi Thẩm Tri Trúc tìm hiểu xong, nàng rất tự tin vào hai vị đệ đệ của mình.
Nàng dắt tay Bạch thị cùng Thẩm Thanh Hạ, Tiêu Trường Thanh và Thẩm Giang Nhiên ba người đi theo phía sau bọn họ. Những người khác trong nhà cũng đi theo cùng.