Phân Gia Năm Mất Mùa: Ta Có Không Gian Vật Tư Nông Nữ Dữ Dằn Không Chịu Thiệt

Chương 166: Ôm cây đợi thỏ ---



“Không cần.”

Thẩm Tri Trúc vỗ vỗ mu bàn tay nàng ta, quay sang nhìn Thẩm Tinh Nguyệt cười như không cười: “Ngươi đuổi theo tới đây một mình sao?”

Nghe thấy lời hỏi han, Thẩm Tinh Nguyệt chẳng thèm nghĩ ngợi đáp: “Ta đi một mình thì sao? Sao hả, ngươi sợ rồi à?”

“Sợ thì không hẳn.” Nhận được câu trả lời, nụ cười của Thẩm Tri Trúc càng sâu hơn: “Nếu ngươi tới một mình thì còn dễ nói, nếu không phải thì quả thực không tiện ra tay.”

“Ra tay? Ngươi định làm gì? Đồ lỗ vốn!” Thẩm Tinh Nguyệt hướng về phía Thẩm Tri Trúc mắng nhiếc, chùi mạnh nước mắt nước mũi.

“Tự nhiên là g.i.ế.c ngươi rồi.” Thẩm Tri Trúc từng bước tiến lại gần ả, không biết từ lúc nào trong tay đã nắm một con d.a.o nhỏ sắc lẹm.

Hương Tuyết phía sau cũng lẳng lặng lấy từ góc xe ngựa ra một sợi dây thừng thô và một miếng giẻ, rõ ràng là định dùng để trói người.

Thẩm Tinh Nguyệt nhìn thấy cảnh đó, trong lòng kinh hãi, lắp bắp nói: “Thẩm Tri Trúc, g.i.ế.c người là không được đâu! Ngươi cút đi! Cút đi mau!”

Ả sợ rồi, nhất là bây giờ chỉ có một mình ả đối phó với hai chủ tớ Thẩm Tri Trúc.

Thẩm Tinh Nguyệt hối hận vô cùng, biết thế này đã kéo theo cái thằng phế vật Thẩm Đại Bảo kia rồi!

Ả tin chắc rằng, Thẩm Tri Trúc nhất định hận Thẩm Đại Bảo hơn hận ả nhiều!

Thẩm Tri Trúc khẽ đung đưa con d.a.o sắc lẹm giữa các kẽ ngón tay: “Nơi đồng không m.ô.n.g quạnh này mà g.i.ế.c một người, chắc cũng chẳng ai biết đâu nhỉ, Hương Tuyết, ngươi thấy đúng không?”

“Tiểu thư nói đúng ạ, con giúp người trói nàng ta lại, người cứ thế mà ra tay cho tiện.”

Dáng vẻ thong dong của hai người cứ như thể đang bàn luận xem sáng mai ăn bánh bao hay ăn mì vậy.

Thẩm Tinh Nguyệt hai tay hộ trước n.g.ự.c: “Ta là đại tỷ của ngươi! Ngươi dám ra tay với ta, không sợ bị thiên lôi đ.á.n.h sao! Thẩm Tri Trúc!”

Thẩm Tri Trúc nhếch môi, đáy mắt thoáng hiện vẻ hung hiểm: “Chúng ta đã phân gia, ngươi năm lần bảy lượt tới gây hấn với ta thì nên lường trước hậu quả ngày hôm nay!”

“Đừng đừng đừng, ta cũng không muốn tới gây sự với ngươi mà.” Thẩm Tinh Nguyệt vội vàng lên tiếng cầu xin, đẩy hết mọi nguyên nhân lên đầu Thẩm lão bà t.ử và Thẩm Đại Bảo: “Chính bọn họ bắt ta tới tìm ngươi đấy, ngươi không biết đâu, ta mà không tìm thấy ngươi thì về nhà lại bị đ.á.n.h quất, ngươi nhìn xem trên tay ta vẫn còn vết lằn đây này.”

Mặc cho kẻ trước mặt bán t.h.ả.m khóc lóc, Thẩm Tri Trúc vẫn không mảy may lay động, nàng quá hiểu rõ bộ mặt của đám người nhà họ Thẩm này rồi.

“Ồ? Vậy sao?” Thẩm Tri Trúc nhìn dáng vẻ sợ hãi nói năng lộn xộn của Thẩm Tinh Nguyệt: “Bọn họ tìm ta làm gì?”

Thẩm Tinh Nguyệt ngừng khóc lóc, theo bản năng đáp: “Bọn họ muốn tiền bạc và xe ngựa của ngươi, còn có cả mấy đứa nha hoàn của ngươi nữa.”

Hương Tuyết trợn tròn mắt, nắm c.h.ặ.t sợi dây thừng trong tay, Thẩm Tri Trúc liếc nhìn nàng ta một cái, ra hiệu không cần lo lắng.

“Nội muốn cưới vợ cho Đại Bảo nhưng trong nhà không có tiền, mấy phòng bọn ta đều chen chúc trong một căn nhà thấp bé rách nát, mỗi ngày chỉ được ăn hai bữa, bữa có bữa không.”

“Bà ta biết hiện giờ ngươi đã phát tài, nhưng không tìm được nơi ở của ngươi, bằng không đã sớm tìm tới cửa rồi.”

So với những tính toán lắt léo trong nhà, tự nhiên cái mạng của mình vẫn quan trọng hơn, Thẩm Tinh Nguyệt suýt chút nữa khai ra cả việc mỗi lần lấy cớ ra ngoài là để trốn việc lười nhác.

Thẩm Tri Trúc nghe xong, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét, đám người này đúng là tham lam vô độ.

“Không muốn ta g.i.ế.c ngươi cũng được.” Thẩm Tri Trúc thu con d.a.o sắc lẹm vào trong tay áo, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ run rẩy của Thẩm Tinh Nguyệt rồi nói tiếp: “Sau này đám người nhà họ Thẩm có bất kỳ động tĩnh gì, ngươi phải báo lại đầy đủ cho ta.”

Thẩm Tinh Nguyệt ngơ ngác: “Dựa vào cái gì?”

Thẩm Tri Trúc bị dáng vẻ ngu ngốc của kẻ này làm cho bật cười: “Dựa vào cái gì? Cứ dựa vào việc hôm nay ngươi muốn giữ mạng hay không muốn giữ mạng thôi.”

“Ta đáp ứng ngươi, ta đáp ứng ngươi.” Thẩm Tinh Nguyệt hoàn hồn, lập tức gật đầu như giã tỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Tri Trúc làm sao bỏ lỡ được vẻ lấp l.i.ế.m trong mắt thị, cũng không vạch trần, tùy tiện từ trong ống tay áo móc ra mười đồng tiền ném lên người Thẩm Tinh Nguyệt, “Mấy đồng tiền này cho ngươi, sau này làm tốt ta sẽ không bạc đãi ngươi.”

Đồng tiền từ trên người rơi xuống, Thẩm Tinh Nguyệt hai mắt đờ đẫn, không chút suy nghĩ liền ngồi xổm xuống đất nhặt, Thẩm Tri Trúc thế mà lại cho thị tiền bạc!

“Đi thôi.” Thẩm Tri Trúc chào Hương Tuyết lên xe ngựa.

Thẩm Tinh Nguyệt còn đang chìm đắm trong mấy đồng tiền, khi ngẩng đầu lên lần nữa thì xe ngựa đã chỉ còn lại một cái bóng đen.

Thẩm Tinh Nguyệt siết c.h.ặ.t mười đồng tiền trong tay, trong mắt nào còn vẻ khúm núm sợ hãi lúc nãy, tất cả đều là ghen tị và tham lam oán hận: “Thẩm Tri Trúc, ngươi đừng có đắc ý!”

Thị xoay người chạy về phía phủ thành, lời Thẩm Tri Trúc dặn dò hoàn toàn không để vào tai.

Lúc này, trên xe ngựa, Hương Tuyết không nhịn được lên tiếng hỏi: “Tiểu thư, người đó thật sự sẽ không nói ra nơi ở hiện tại của chúng ta sao?”

Lần này Thẩm Tri Trúc không ngồi trong thùng xe, mà ngồi trên mép xe cùng Hương Tuyết đ.á.n.h xe.

Nghe vậy, nàng cười cười nói: “Đám người đó đức tính thế nào ta rất rõ ràng, không nói là chuyện không thể nào.”

Đặc biệt là sau khi nàng đưa mười đồng tiền kia, Thẩm Tinh Nguyệt e là càng muốn có được nhiều hơn, đừng tưởng nàng không thấy ánh mắt người đó thỉnh thoảng cứ nhìn chằm chằm vào xe ngựa của nàng.

“Vậy mà người còn...” Hương Tuyết thập phần khó hiểu.

“Ta ấy à, không sợ bọn họ tới, chỉ sợ bọn họ không tới.” Thẩm Tri Trúc bí hiểm cười một tiếng.

Hiện tại sự nghiệp đã đi vào quỹ đạo, cũng đến lúc giải quyết đám người lão Thẩm gia kia rồi, cho nên đối với việc Thẩm Tinh Nguyệt bám theo xe ngựa đến làng Hạ Phúc này, nàng không hề hoảng hốt.

Hương Tuyết bán tín bán nghi gật đầu, nàng chỉ biết tin tưởng lời Thẩm Tri Trúc là đúng.

“Mấy ngày này, chúng ta không vào thành.”

“Vâng, tiểu thư.”

Ôm cây đợi thỏ.

Mà lúc này, Thẩm Tinh Nguyệt nhẫn nhịn vừa mệt vừa khát, lại không nỡ bỏ tiền đi xe bò, cuối cùng khi trời tối hẳn mới về tới ngôi nhà thấp bé ở phía tây thành.

Ai ngờ, thị vừa mới đẩy cửa sân ra, trực diện liền bị một cái bát đập trúng bả vai, đau đến mức thị kinh hô lên thành tiếng: “A——”

“Gào cái gì mà gào! Cái thứ lỗ vốn nhà ngươi, cả ngày chỉ biết trốn việc lười biếng, đi đâu rồi? Ngươi nói xem ngươi đi đâu rồi?” Thẩm lão bà t.ử túm tóc Thẩm Tinh Nguyệt, ra tay không chút nương tình.

Thẩm Tinh Nguyệt ôm bả vai đau nhức, không dám phản bác, thị không biết mình tại sao lại biến thành thế này, rõ ràng trước kia nãi nãi đối với thị vừa thương vừa yêu, hiện tại mình lại thành nơi trút giận cho cả nhà!

“Nói chuyện! Ngươi câm rồi à? Có phải đi tìm nam nhân hoang dã rồi không?” Thẩm lão bà t.ử hoàn toàn không định chừa chút danh tiếng tốt nào cho đứa tôn nữ này, giọng nói lớn đến mức như lo lắng hàng xóm láng giềng không nghe thấy vậy.

“Không có! Con không có!” Thẩm Tinh Nguyệt nhịn đau đem mười đồng tiền trong tay đưa ra.

Không đưa ra không được, đêm nay e là lại mất nửa cái mạng.

Quả nhiên thấy mười đồng tiền, Thẩm lão bà t.ử lập tức đổi sắc mặt, chộp lấy đồng tiền nhét vào túi áo mình, trừng mắt nhìn Thẩm Tinh Nguyệt hỏi: “Ngươi lấy ở đâu ra?”

“Có phải ăn trộm từ trong phòng ta không?” Hiển nhiên, Thẩm lão bà t.ử đã coi số đồng tiền này là của riêng mình.

Thẩm Tinh Nguyệt sướt mướt phản bác: “Không phải đâu nãi nãi, đây là Thẩm Tri Trúc cái con tiện nhân nhỏ kia cho con.”

“Thẩm Tri Trúc!”

Gà Mái Leo Núi

Thẩm Đại Bảo lập tức đứng bật dậy, chạy tới lớn tiếng quát tháo: “Nó cho ngươi đồng tiền làm gì! Ngươi nhìn thấy nó rồi! Mau nói, bọn nó hiện tại ở đâu!”