Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 102



“Ta vừa định hỏi xem chúng ta còn ở Đông Châu đại lục hay không, chẳng thể ngờ lại tới tận Thiên Đạo Tông!”

 

Tương Vãn cảm thán, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

 

Tuy nhiên, ít nhất thì nàng cũng đã thoát khỏi Hồng Vụ Sâm Lâm, coi như Đế Giang đã đưa nàng rời khỏi nơi quỷ quái đó thành công.

 

“Ở đây có một chỗ rất kỳ quái, ta từng đi ra rồi lại quay vào, nhưng ngươi yên tâm, chỗ này bình thường không có ai lai vãng đâu.”

 

Thế nhưng, lời của Đế Giang vừa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng người nói chuyện.

 

Cả ba sinh vật nhìn nhau trân trối.

 

Tương Vãn và Sơn Nam: “...”

 

Đế Giang: “... Không sao, hai người đừng cử động, bọn họ không phát hiện ra chúng ta được đâu!”

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Tương Vãn đời nào tin lời nó, nàng dứt khoát thu hai đứa nhỏ vào trong Thiên Sơn Bình, bản thân cũng nhanh ch.óng lẩn vào trong đó.

 

Ngay khi họ vừa vào bên trong, đã thấy hai tiểu đệ t.ử bước vào.

 

Tu vi của họ mới ở mức Trúc Cơ kỳ, trên tay xách theo vài thứ.

 

Điều khiến Tương Vãn chú ý chính là món đồ trên tay họ, trông vô cùng quen thuộc.

 

Chẳng phải đó chính là m.á.u của Phệ Linh Trùng mà nàng đã thu thập được trong bí cảnh sao?

 

Trong vòng tay trữ vật của nàng vẫn còn cả đống, còn chưa kịp tìm thời gian để chiết xuất lấy tinh chất.

 

Hai tên đệ t.ử này mang m.á.u Phệ Linh Trùng theo để làm gì?

 

Nhìn dáng vẻ thận trọng, dè chừng như sợ làm đổ dù chỉ một giọt của họ, nàng không khỏi thắc mắc.

 

Tương Vãn dõi theo hai tên đệ t.ử bưng khay m.á.u đi tới cạnh một vách hang, rồi không biết họ chạm vào cơ quan nào, một cánh cửa đá chậm rãi mở ra.

 

Ngay khoảnh khắc cửa mở, nàng cảm nhận rõ sự sợ hãi toát ra từ người hai tên đệ t.ử này, không biết bên trong rốt cuộc có thứ gì mà khiến họ kinh hoàng đến vậy.

 

“Bên trong đó giam giữ một con người.”

 

Tương Vãn không nhìn ra, nhưng Đế Giang lại dễ dàng cảm nhận được.

 

“Người?” Kẻ nào lại bị giam giữ ở nơi này?

 

Chẳng lẽ đây là nơi Thiên Đạo Tông giam cầm những đệ t.ử phạm tội đại hình?

 

Nhưng nhìn qua thì địa thế này không giống ngục tù cho lắm.

 

Chẳng bao lâu sau, hai tu sĩ đó bước ra, sắc mặt trắng bệch như vừa gặp phải thứ gì đó cực kỳ kinh khiếp.

 

Những thứ trên tay họ lúc vào giờ đã không còn nữa.

 

“Ngươi có cảm thấy... hình như chỗ này từng có người tới không?”

 

Một tên bất chợt hỏi, mắt nhìn dáo dác xung quanh hang động.

 

“Ngươi phát điên cái gì vậy? Đây là nơi nào chứ? Làm sao có người đột nhập vào được?”

 

Đây chẳng phải là địa bàn của Chân Tôn sao!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Toàn bộ cuộc đối thoại đều lọt vào tai Tương Vãn đang ở trong Thiên Sơn Bình.

 

Nàng nhướng mày, tuy không rõ chủ nhân nơi này là ai, nhưng xem ra địa vị trong tông môn chắc chắn không hề tầm thường.

 

Đợi hai người kia rời đi một lúc lâu, cảm thấy không còn ai quay lại, Tương Vãn vẫn chưa vội ra ngoài.

 

Lỡ như bọn họ bất ngờ quay lại kiểm tra thì phiền phức to lớn.

 

“Lúc nãy ngươi bảo chỗ này kỳ quái là kỳ quái ở điểm nào?”

 

Tương Vãn thực sự thấy hiếu kỳ. Dẫu lần này Đế Giang có "lỡ tay" đưa nàng vào thẳng sào huyệt của kẻ thù, nàng cũng chẳng quá lo lắng, miễn là đừng để bị cả đám đông vây đ.á.n.h là được.

 

Đế Giang đang nằm bò trên mặt đất, nghe câu hỏi của Tương Vãn, nó vỗ vỗ đôi cánh sau lưng, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

 

“Phát hiện nơi này giam người chỉ là ngoài ý muốn thôi, nhưng bên trong Thiên Đạo Tông này có thứ gì đó cực kỳ thu hút ta. Dù sao cũng đã tới rồi, lát nữa ta dẫn hai người đi xem xem, xem xong rồi chúng ta đi cũng không muộn.”

 

Nghe Đế Giang nói xong, Tương Vãn chỉ biết cạn lời nhìn nó.

 

Trong lòng nàng thầm nghĩ: Thôi xin đi, cái miệng của con thú này đôi khi linh ứng như miệng quạ đen vậy.

 

“Được rồi, chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi hẵng ra. Để xem đám người lúc nãy có quay lại hay không đã.”

 

“Ơ?”

 

Đế Giang nhìn vào quả trứng Linh Hồ mà Tương Vãn đặt trong giỏ bên cạnh, tò mò hỏi:

 

“Sao quả trứng này của ngươi vẫn chưa nhận chủ?”

 

Theo quan niệm của nó, tu sĩ nhân tộc khi có được trứng yêu thú thường sẽ nôn nóng nhỏ m.á.u nhận chủ ngay lập tức.

 

“Quả trứng Linh Hồ này có gì lạ sao? Đây là phần thưởng thi đấu của ta.”

 

Tương Vãn bước tới cầm lấy quả trứng, thấy nó vẫn không có gì thay đổi so với mấy ngày trước.

 

“Cũng may là ngươi chưa nhận chủ, mà nếu nhận rồi cũng chẳng sao. Thứ này hiện tại chưa hề có ý thức, có nhận chủ cả mấy trăm năm cũng không nở ra được đâu, thà rằng đem đi... ăn quách cho xong.”

 

Ngay khi lời của Đế Giang vừa dứt, Khiêu Khiêu từ một góc đột nhiên lao vọt ra, nước miếng đã chảy dài xuống tận cằm.

 

“Ta muốn ăn! Cho ta ăn với!”

 

Khiêu Khiêu nóng lòng không đợi được.

 

Ngay từ lần đầu nhìn thấy quả trứng này, nó đã thấy tỏa ra một mùi hương cực kỳ hấp dẫn.





 

Nhưng vì đây là đồ của Tương Vãn, dù trước đó nó có lừa sạch linh thạch của các tu sĩ khác, thì quả trứng này vẫn là chiến lợi phẩm do chính Tương Vãn vất vả thi đấu mới có được, nên nó không dám tự ý đụng vào.

 

“Phải mất tận mấy trăm năm cơ à?”

 

Tương Vãn nghe Đế Giang nói mà thầm cảm thán.

 

Hèn chi lúc trước, khi Tô Chí Viễn đưa phần thưởng thi đấu ra, món quà này trông có vẻ giá trị vượt xa những thứ khác.

 

Vậy mà hai người xếp hạng đầu đều không chọn.