Nghĩ xong, nàng quay sang hỏi Sơn Nam:
"Lần trước chúng ta nghe lỏm được địa điểm của Kim Thạch là ở đâu nhỉ? Hay là giờ mình qua đó kiếm một ít mang về đi, cái đó là hàng tốt đấy."
Giọng Tương Vãn có chút tiếc nuối. Nàng thực sự muốn thu thập Kim Thạch, bởi dù bây giờ chưa dùng đến, nhưng nếu mang sang các đại lục khác, thứ này chắc chắn sẽ đổi được một khối lượng linh thạch khổng lồ.
Linh thạch ấy mà, có ai lại chê nhiều bao giờ?
Hơn nữa, Tương Vãn luôn có linh cảm rằng về sau chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến chúng.
"Chỗ đó ta biết nha! Linh khí thuộc tính Hỏa trong người ta có thể cảm nhận được nơi nào hỏa khí vượng nhất, mà cái loại Kim Thạch kia lại đúng là thuộc tính Hỏa."
Lời của Sơn Nam khiến Tương Vãn vô cùng mừng rỡ.
Nàng lập tức bật dậy khỏi mặt đất, bế thốc Sơn Nam vào lòng:
"Vậy chúng ta mau đi thôi!"
Nàng đoán chừng lúc này người của phái Tiêu Dao đều đang bận rộn xử lý cái hố lớn lúc nãy.
Nàng còn có một trực giác khác: trong số linh thạch nàng vừa thu vào túi, có lẽ bao gồm cả "gia tài" của đám người Tiêu Dao này luôn rồi.
Nếu không thì làm sao linh thạch lại được xếp đặt ngay ngắn đến thế?
Dù chỉ có phần phía trước là được xếp chồng tươm tất, nhưng loại việc tỉ mỉ này chắc chắn không phải do Hủy làm.
Tương Vãn xách lấy Sơn Nam, bảo nó dẫn đường. Hai người lách qua cửa nách bên cạnh để rời đi.
Men theo lối đi bên trong cửa, suốt cả quãng đường họ không hề bắt gặp bất kỳ tu sĩ nào.
Cánh cửa này lúc nãy Hủy đã nói qua, chính là đường thông ra bên ngoài.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Khi ra đến ngoại vi, Tương Vãn phát hiện mình đang đứng phía sau một ngọn núi.
"Lên đây, chúng ta phải nhanh lên." Sơn Nam vừa dứt lời liền biến trở về nguyên hình.
Nó bây giờ là một mãnh thú to lớn, sau lưng mọc ra hai cặp cánh.
Một cặp trong suốt như pha lê, cặp còn lại phủ lớp lông vũ màu đỏ hỏa rực rỡ, trông vô cùng lộng lẫy.
Tương Vãn không dám chậm trễ nửa giây, thoắt cái đã nhảy lên lưng Sơn Nam.
Nàng bấu c.h.ặ.t lấy lớp lông cổ của nó, hạ thấp trọng tâm người xuống.
"Vút" một tiếng, Sơn Nam lao vụt đi, Tương Vãn cảm giác như mình sắp bị gió tạt bay mất.
Cũng may nàng ôm c.h.ặ.t cổ nó, gió rít bên tai, tốc độ nhanh đến kinh người.
Nàng cảm thấy tốc độ của Sơn Nam tuy chưa thể sánh với Đế Giang, nhưng khi phi hành thì cả hai chắc cũng chẳng kém cạnh nhau là mấy.
Chỉ tiếc là Sơn Nam không biết chiêu dịch chuyển không gian.
Chỉ sau một lát, Sơn Nam đã dừng lại.
Vừa nãy họ còn ở nơi non xanh nước biếc, vậy mà giờ đây, Tương Vãn có cảm giác như mình đang bị ném vào giữa một lò lửa rực cháy.
Cảm nhận đầu tiên chính là nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nóng khủng khiếp.
Xung quanh chỉ toàn là vùng đất đỏ thẫm pha sắc kim, không còn màu sắc nào khác.
Dù bản thân mang Hỏa linh căn, nhưng đối mặt với nhiệt độ thiêu đốt này, nàng vẫn thấy khó lòng chịu đựng, đôi má bị nướng đến đỏ bừng.
"Chỗ ta dẫn ngươi đến không có người canh giữ. Đáng lẽ bình thường ở đây đông người lắm, nhưng giờ họ đi cả rồi, chúng ta mau vào thôi."
Ngay khi Tương Vãn định bước vào, từ trong Thiên Sơn Bình đột nhiên vang lên những tiếng "chi chi chi" dồn dập.
"Khiêu Khiêu, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi!"
Tương Vãn nhìn Khiêu Khiêu mà không khỏi ngạc nhiên.
Nó đã ngủ một giấc quá dài, dài đến mức nếu không thấy bụng nó còn phập phồng, nàng đã tưởng nó c.h.ế.t đói rồi.
"Chủ nhân ơi thơm quá! Mấy hòn đá này thơm quá, ta muốn ra ngoài!"
Khiêu Khiêu chẳng kịp trả lời Tương Vãn, nước miếng đã chảy ròng ròng dưới cằm.
Khi nó lộ diện, Tương Vãn mới nhận ra Khiêu Khiêu đã thay hình đổi dạng.
Trước đây lông nó hơi tạp sắc, ch.óp lông còn có chút đen truyền.
Thế nhưng hiện tại, toàn bộ lớp lông trên người nó đã chuyển sang màu vàng kim óng ánh, trông cực kỳ đáng yêu, lại còn hơi xù lên.
"Ta đi ăn trước đây, đói c.h.ế.t mất thôi!"
Tương Vãn trố mắt nhìn Khiêu Khiêu biến mất ngay trước mặt.
Nó xuyên qua trận pháp phòng ngự như thể nơi đó chỉ là không khí.
Ở đây có trận pháp. Nàng thấy Sơn Nam dùng vuốt chạm nhẹ một cái, trận pháp phòng ngự lập tức thủng một lỗ lớn.
"Hô!"
Sơn Nam chui tọt vào trong, bỏ lại mình nàng ngơ ngác. Thấy hai đứa nhỏ đều vào trong dễ dàng, Tương Vãn tụ linh lực vào lòng bàn tay, định bụng bồi thêm một nhát vào trận pháp.
Chẳng ngờ linh lực còn chưa kịp chạm tới, pháp trận đã tự động mở ra một lối đi.
Nàng nhíu mày nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.
Nhưng thấy hai cái bóng kia sắp biến mất hút, nàng cũng chẳng quản nhiều nữa, nhấc chân bước thẳng vào trong.
Ngay khi nàng vừa vào, trận pháp phòng ngự vốn trong suốt bỗng chốc như được gia cố, phủ lên một tầng kim quang rực rỡ.
Đến khi Tương Vãn đuổi kịp hai nhóc tì phía trước, chúng đã bắt đầu "nhập tiệc".
Trước mặt nàng là những tảng đá cao bằng đầu người, phần dưới có màu vàng nhạt, đỉnh lại mang sắc đỏ kim.
Sơn Nam và Khiêu Khiêu cứ thế thản nhiên gặm đá từng miếng một.
Tiếng nhai rôm rốp khiến Tương Vãn nghe mà thấy ê cả răng.
Nàng thật không ngờ hai đứa này lại có sở thích ăn đá.
Nàng rút Trảm Long Kiếm ra, nhắm hướng Kim Thạch mà bắt đầu hì hục đào bới.