Những kẻ đó cùng rơi xuống với nàng.
Đáng c.h.ế.t hơn, Lữ Lâm Sở còn nắm c.h.ặ.t áo nàng.
Ban đầu, ngay khi rơi xuống, nàng đã định lập tức trốn vào Thiên Sơn bình để dưỡng thương.
Nhưng bây giờ thì không thể.
Nếu vào đó… chẳng phải sẽ kéo theo cả tên khốn này vào sao?
Không còn cách nào khác.
Dường như họ đã rơi vào một dòng sông ngầm.
Mà không biết do vận may hay vì tu vi “hữu danh vô thực”, lúc rơi xuống, Tương Vãn tận mắt thấy đầu Lữ Lâm Sở đập mạnh vào một tảng đá, hắn lập tức ngất xỉu.
Ngất rồi mà tay vẫn nắm c.h.ặ.t áo nàng.
Tương Vãn không muốn bị kéo theo như vậy.
Hai người còn lại đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nàng quyết định, g.i.ế.c Lữ Lâm Sở ngay lập tức.
Không phải nàng thù dai, mà là không g.i.ế.c không được.
Nếu đợi hắn tỉnh lại, người c.h.ế.t chắc chắn sẽ là nàng.
Huống hồ, hắn đã biết thân phận của nàng, biết chuyện nàng từng đấu giá thanh Thượng Cổ Tà Kiếm.
Việc này đã không thể giấu, chi bằng thu chút “lợi tức” trước.
Trong dòng nước, Tương Vãn tháo nhẫn trữ vật của Lữ Lâm Sở xuống.
Trên đầu hắn còn có một pháp khí phòng ngự, một dải buộc tóc.
Nàng từng thấy thứ này trong cửa hàng ở Thiên Cô Thành, giá không hề rẻ.
Cũng tháo luôn.
Ngoài ra… không còn gì đáng giá.
Nàng vận chuyển lưu hỏa, ném thẳng vào người hắn.
Ngay khi ngọn lửa chạm vào,
Lữ Lâm Sở đột nhiên mở mắt!
Nhưng Tương Vãn không cho hắn bất kỳ cơ hội nào, lại thêm một đạo lưu hỏa đ.á.n.h thẳng vào đầu hắn.
Ngay khi thân thể hắn bắt đầu hóa thành hơi nước, bỗng từ người hắn bùng ra một luồng linh lực cực mạnh!
Ầm!
Tương Vãn bị đ.á.n.h văng, đập mạnh vào vách đá.
Nàng phun ra một ngụm m.á.u lớn, trong đó còn lẫn cả mảnh thịt vụn.
Lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát.
Máu trào ngược, phủ kín mặt nàng, thậm chí tràn vào mắt, khiến nàng không dám chớp.
Thứ vừa đ.á.n.h bật nàng, chính là một kiện pháp bảo trên người Lữ Lâm Sở.
Cánh tay trái của nàng khi bị đ.á.n.h văng đã đập vào vách đá, giờ mềm oặt, hoàn toàn mất cảm giác.
Tương Vãn lại ho thêm vài ngụm m.á.u nữa.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nếu lúc này có người xuất hiện, e rằng chỉ cần một đứa trẻ ba tuổi… cũng có thể lấy mạng nàng.
Những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu trong một hai nhịp thở, nhưng với Tương Vãn, lại dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.
Vừa rồi, Tương Vãn và Lữ Lâm Sở không rơi xuống nước, mà đáp lên một mỏm đá nhô ra như bệ đỡ.
Nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Lữ Lâm Sở, lúc đầu hắn hoàn toàn sững sờ bất động.
Nhưng ngay sau đó, Tương Vãn thấy rõ tay hắn đang kết pháp quyết!
Hắn… vẫn còn cử động được!
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Quả nhiên, lưu hỏa của nàng chỉ có thể hoàn toàn khống chế tu sĩ Luyện Khí.
Còn Lữ Lâm Sở là tu sĩ Trúc Cơ, tu vi đã đặt ở đó, dù lưu hỏa của nàng có mạnh đến đâu, sức sát thương đối với kẻ cấp cao vẫn có hạn.
Tương Vãn cố gắng nhấc cánh tay phải lên.
Nàng thấy phần thân dưới của Lữ Lâm Sở đã bị đóng băng, không thể cử động.
Không thể để hắn thi triển pháp thuật!
Chỉ cần hắn còn sống trở về, thứ chờ đợi nàng sẽ là sự truy sát điên cuồng của Liên Minh Tán Tu.
Dù g.i.ế.c hắn cũng sẽ bị trả thù, nhưng nàng không còn lựa chọn.
G.i.ế.c được một kẻ… là bớt đi một mối họa.
Hiện tại họ đang ở trong sông ngầm, phía trên vẫn còn người.
Khi bọn họ xuống tới nơi, nàng chắc chắn phải c.h.ế.t.
Trong Thiên Sơn bình, nàng từng luyện tốc độ kết ấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng có tự tin, Lữ Lâm Sở không thể nhanh hơn nàng.
Nhưng cơ thể nàng vốn đã bị trọng thương khi đập vào vách đá.
Những tảng đá trong sông ngầm quanh năm bị nước bào mòn, trơn trượt vô cùng, ngay cả đứng vững cũng khó.
Mà lúc này, nàng chỉ còn một tay có thể cử động.
Ngay khi pháp quyết vừa được đ.á.n.h ra, Tương Vãn lập tức trượt chân, rơi xuống nước.
Chỉ trong khoảnh khắc nàng vừa rơi xuống, vị trí nàng vừa đứng liền bị một luồng lực khủng khiếp đ.á.n.h nát!
Nếu nàng còn đứng ở đó, kết cục chỉ có thể là tan xương nát thịt.
Lưu hỏa của nàng trúng vào cánh tay Lữ Lâm Sở.
Lúc này, ngọn lửa trước đó đã lan lên nửa thân trên của hắn, hai chân đã hoàn toàn tan biến trong không khí.
Nhìn ánh mắt hắn như muốn nứt ra vì phẫn nộ và sợ hãi, Tương Vãn không khỏi nghĩ, vì sao đạo lưu hỏa đ.á.n.h vào đầu hắn lúc trước… lại không có tác dụng?
Thậm chí còn để hắn thi triển được pháp thuật.
Nhưng với hai lần công kích sau, nàng biết, hôm nay Lữ Lâm Sở chắc chắn phải c.h.ế.t.
Tương Vãn đếm thầm hơn mười nhịp thở.
Cuối cùng, cả thân thể hắn hóa thành hơi nước, biến mất hoàn toàn trên mỏm đá.
Đến lúc đó, nàng mới cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Trong đầu niệm một tiếng, nàng trở về Thiên Sơn bình.
Rồi lập tức ngất lịm.
Sơn Nam và Liên U U đều biết những gì Tương Vãn vừa trải qua.
Nhưng trong Thiên Sơn bình, nếu không có sự cho phép của nàng, họ không thể ra ngoài.
Trong mắt Tương Vãn, dù là ai trong hai người họ, đối với tu chân giới hiện tại đều là bảo vật trăm năm khó gặp.
Thanh Thượng Cổ Tà Kiếm kia nàng buộc phải đem bán, nhưng nếu thân phận của hai “tiểu gia hỏa” này bị lộ… nàng chắc chắn không thể bảo vệ được họ.
Vì vậy, nàng chưa từng cho họ ra ngoài.
Nhìn Tương Vãn toàn thân đầy m.á.u, hai người cũng không dám chạm vào.
Sơn Nam chạy đi tìm đan d.ư.ợ.c nàng từng mua.
Trên mỗi bình đều có ghi tên, chỉ có Hồi Huyết Đan là có thể dùng.
Nó cẩn thận từng viên một đút vào miệng Tương Vãn.
Nàng theo bản năng nuốt xuống, nhưng mỗi lần hé miệng, m.á.u lại trào ra.
“Làm sao đây… làm sao đây… chủ nhân không phải sắp c.h.ế.t rồi chứ?!”
Liên U U bay loạn quanh người nàng, lo đến phát cuồng, nhưng chẳng giúp được gì.
“Ta đi lấy thêm t.h.u.ố.c!”
Sơn Nam mang tất cả đan d.ư.ợ.c đến, không phân biệt loại gì, cứ thế nhét hết vào miệng nàng.
Cuối cùng, Tương Vãn không còn nôn ra m.á.u nữa.
Nhưng sắc mặt… vẫn trắng bệch đáng sợ.
Hai “tiểu gia hỏa” chỉ có thể đứng bên cạnh, chờ nàng tỉnh lại.
Cùng lúc đó, trong Thiên Cô Thành.
Một lão giả râu tóc bạc trắng đột nhiên mở mắt.
Trong mắt ông ta tràn đầy phẫn nộ, huyết sắc dâng trào.
“Tiểu t.ử… dám làm hại con ta!”
Dứt lời, thân hình ông lập tức biến mất.
Khi xuất hiện trở lại, ông đã ở sâu trong Hồng Vụ Sâm Lâm.
Trước mắt là ba kẻ vẫn còn đứng canh bên miệng hố sâu, những người từng đi theo con trai ông.
Ông không hỏi một lời, chỉ vung tay một chưởng.
Ầm!
Ba người lập tức bị đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ, chưa kịp phản ứng, cũng không kịp nói một câu nào.
Lão giả râu bạc nhảy thẳng xuống hố.
Men theo dòng nước, ông cảm nhận được khí tức công pháp quen thuộc ngày càng rõ.
Nhưng đến một mỏm đá, khí tức ấy… đột ngột biến mất.
Ánh mắt ông tràn ngập đau đớn.
Hai mắt đỏ ngầu, quét nhìn xung quanh.
Không thấy bóng dáng con trai đâu.
Nhưng ông biết, mối liên hệ giữa hai cha con… đã hoàn toàn đứt đoạn.