Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 52



Nhìn thế nào đi nữa, đó cũng không giống cùng một người.

 

Thế nhưng, ngọn lửa màu xanh lam mà nàng sử dụng chính là thủ đoạn của nữ tu đã từng đả thương Vạn Triêu Triêu.

 

Vạn Triêu Triêu cúi đầu nhìn đôi chân của mình, may sao đã mọc lại được.

 

Đây là kết quả của việc nàng ta phải dùng toàn bộ tài nguyên tu luyện trong ba mươi năm tới để đổi lấy một viên Tiếp Tục Đan.

 

Lần tiến vào Thiên Nguyên bí cảnh này, bất kể đoạt được bảo vật gì, nàng ta đều phải dâng cho sư phụ của sư huynh.

 

Thực ra nàng ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi, nhưng cứ hễ nghĩ đến kẻ đã khiến mình tàn phế, nàng ta lại hận không thể băm vằn ra.

 

Bất kể nữ nhân trên đài kia là ai, chắc chắn phải có liên quan đến người kia.

 

Đợi trận đấu kết thúc, nàng ta nhất định phải dò hỏi cho ra lai lịch kẻ này.

 

Dù cho không có quan hệ gì đi nữa, thì hiện tại chỉ cần nhìn thấy ngọn lửa màu xanh kia là nàng ta lại thấy đau thấu xương tủy, nhất định phải tìm cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t nữ tu đó mới hả dạ.

 

Vạn Triêu Triêu không tham gia thi đấu, nhưng nàng vẫn luôn dán mắt vào phía Tương Vãn, chỉ mong sao Tương Vãn sẽ t.h.ả.m bại dưới tay Ngô Cốc Vũ.

 

Trên đài, Ngô Cốc Vũ xoay nhẹ Hỗn Nguyên Tán trong tay.

 

Nàng ta không ngờ rằng những băng tiễn của mình còn chưa kịp chạm vào người nữ tu này đã tan biến sạch sẽ.

 

Nàng ta dứt khoát thu hồi công pháp đó, trực tiếp dùng Hỗn Nguyên Tán để trấn áp đối phương.

 

Ngay sau đó, trên lôi đài cuồng phong nổi lên dữ dội, cát đá bay mù trời.

 

Những khối đá lớn bằng đầu người bong tróc khỏi mặt sàn, bị cuốn vào cơn lốc lao thẳng về phía Tương Vãn.

 

Cảm nhận được luồng gió mạnh, Tương Vãn đã xác định được vị trí của Ngô Cốc Vũ.

 

Từ tay nàng, vô số đóa lưu hỏa phóng ra, lao vun v.út về phía đối thủ.

 

Ngô Cốc Vũ cảm thấy nguy hiểm đang cận kề, liền bung Hỗn Nguyên Tán chắn trước người.

 

Nhìn những đốm lửa nhỏ li ti đang bay tới, nàng không dám xem thường Tương Vãn dù đối phương đang bị mình vây khốn.

 

Trước đó, nàng ta tự tin mười phần sẽ giành chiến thắng, nhưng giờ đây khi chứng kiến thực lực của Tương Vãn, nàng ta biết muốn đ.á.n.h bại kẻ này phải tốn không ít công phu.

 

Khắp lôi đài toàn là đá tảng loạn lạc, vậy mà những đốm lửa chỉ nhỏ bằng móng tay kia vẫn có thể len lỏi qua khe hở để áp sát nàng ta.

 

Ngô Cốc Vũ vội vã dùng Hỗn Nguyên Tán chống đỡ, nhưng nàng ta kinh hãi nhận ra món pháp bảo này đang run rẩy đầy kháng cự.

 

Nàng ta vội vàng nhảy khỏi vị trí cũ, nhưng ngay lập tức, hàng chục đóa lửa khác đã áp sát sau lưng.

 

Phía trước thì lửa dày đặc không còn đường lui, Ngô Cốc Vũ đành phải dùng lưng gánh chịu đòn này.

 

Điều nàng ta không ngờ tới là chiếc pháp y phòng hộ trên người lại chẳng có chút tác dụng nào.

 

Ngay khoảnh khắc ngọn lửa chạm vào lưng, Ngô Cốc Vũ cảm thấy linh lực trong người như bị đóng băng hoàn toàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng ta đứng khựng lại, không thể thi triển thêm bất kỳ chiêu thức nào.

 

Đúng lúc linh lực của đối phương bị đình trệ, Tương Vãn – người vừa chịu hàng loạt cú va đập từ những tảng đá lớn – cuối cùng cũng thoát ra khỏi đống đổ nát.

 

Những khối đá bay kia quá nhanh khiến nàng không kịp né tránh, buộc phải dồn toàn bộ linh lực để tung ra chiêu Lưu Hỏa tấn công Ngô Cốc Vũ.

 

 

Tương Vãn khẽ hộc ra một ngụm m.á.u.

 

Lúc này, lôi đài vốn bị bóng tối bao phủ do Hỗn Nguyên Tán cũng dần sáng trở lại khi pháp bảo bị thu hồi.

 

Nàng nhìn Ngô Cốc Vũ đang đứng chôn chân tại chỗ rồi từ từ tiến lại gần.

 

Tương Vãn thu hồi những đóa lửa xung quanh đối phương.

 

Nhìn ánh mắt đầy phẫn nộ của Ngô Cốc Vũ, nàng nở một nụ cười rạng rỡ.

 

Có điều, nàng không biết bộ dạng hiện tại của mình trông đáng sợ thế nào: đầu sưng mấy cục lớn, m.á.u chảy ròng ròng, mặt mũi thì lấm lem bụi đất.

 

"Tạm biệt nhé!"

 

Dứt lời, nàng tung một cước đá bay Ngô Cốc Vũ xuống dưới đài.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Tương Vãn không định cho đối phương cơ hội mở miệng, bởi kẻ này trong nguyên tác chưa bao giờ cho nàng một sắc mặt tốt đẹp.

 

Vừa rơi xuống đài, Ngô Cốc Vũ cảm thấy linh lực trong người bắt đầu hồi phục dần.

 

Sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong lòng nàng ta, bởi cảm giác bị tước đoạt sức mạnh, trở nên yếu ớt như một phàm nhân chỉ trong chớp mắt thật sự quá kinh hoàng.

 

Nữ tu này rốt cuộc là ai?

 

Tại sao trước đây chưa từng nghe danh?

 

Hơn nữa, ngọn lửa đó quá đỗi khủng khiếp, đó là loại công pháp gì mà khi thi triển thậm chí không cần bấm quyết?

 

Mấy người đi tới vội vã đỡ Ngô Cốc Vũ dậy.

 

Thấy mặt nàng ta trắng bệch nhưng may mắn không bị thương tích gì nặng, một người lo lắng hỏi:

 

"Ngô sư muội, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì? Sao muội lại đứng sững ra đó?"

 

Họ chỉ thấy những đóa lửa trước mặt Ngô Cốc Vũ chứ không hề hay biết nàng ta đã bị trúng đòn từ phía sau.

 

"Nữ tu kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lợi hại đến mức đ.á.n.h bại được cả Ngô sư muội sao?"

 

Người đó lại hỏi dồn dập khi Ngô Cốc Vũ còn chưa kịp lên tiếng.

 

Ngô Cốc Vũ chỉ lắc đầu, nuốt một viên Hồi Linh Đan rồi ngồi xuống tại chỗ để vận công khôi phục.

 

Tương Vãn cũng bước xuống đài. Hiện tại nàng đã lọt vào top 50, giờ chỉ cần chờ những người thua cuộc đi thách đấu kẻ khác; nếu có ai chọn nàng làm đối thủ, nàng mới phải lên đài lần nữa.