"Tương Vãn, ta nói cho ngươi nghe, vừa nãy suýt chút nữa ta đã bị con Linh Lợi Thú nhỏ kia dẫn dụ vào ngay miệng hai con lớn rồi, suýt nữa là mất mạng như chơi. Ta vẫn còn đang nuốt không trôi cục tức này, định bụng tìm cơ hội trả thù, ai dè chưa kịp ra tay thì nó đã bị chính mẹ nó hại c.h.ế.t rồi."
Quả thực, nếu vừa rồi con Linh Lợi Thú mẹ không vì lo lắng mà phun ra vòng sáng linh lực để kiểm tra, thì con thú nhỏ chắc chắn sẽ không sao.
Bởi lẽ, chút linh lực cỏn con của Tương Vãn thực sự chẳng thể làm gì nổi chúng.
"Ta cứ ngỡ ở đây chỉ có một con Linh Lợi Thú, nào ngờ lại lòi ra tận ba con? Mà chúng mạnh thật sự, ta còn chẳng nhìn ra nổi chúng đang ở cấp bậc nào nữa."
Tương Vãn thầm nghĩ, những thứ trên người hai con linh thú này hẳn là rất đáng giá, chỉ tiếc là nàng không có cách nào g.i.ế.c nổi chúng.
"Trên người chúng không có gì đáng giá đâu. Có điều, dường như chúng đã học được công pháp nào đó, vòng sáng lúc nãy chính là minh chứng. Bình thường yêu thú chỉ dựa vào kỹ năng bẩm sinh như phun lửa, nhả nước, hoặc dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo tương đương với tu sĩ luyện thể thôi."
Đây cũng là lần đầu Sơn Nam bắt gặp loại Linh Lợi Thú này.
Tuy nhiên, sau khi quan sát kỹ, hắn khẳng định chúng chẳng có bộ phận nào mang giá trị vật chất cao cả.
"Giờ chúng ta chưa thể ra ngoài, bọn chúng đang điên cuồng phá hoại mọi thứ. Để ta tranh thủ sắp xếp lại đống đồ vừa thu được xem có gì hay ho không."
Nói rồi, Tương Vãn bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.
Món đồ đầu tiên nàng cầm lên là một cây b.út lông, dài cỡ một chiếc đũa.
Tương Vãn ép ra một giọt m.á.u từ tim, nhỏ lên thân b.út để nhận chủ.
Ngay khoảnh khắc giọt m.á.u thấm vào, cây b.út phát ra một tiếng ngâm khẽ, thân b.út rung nhẹ rồi lơ lửng ngay trước mặt nàng.
Giờ đây, tâm trí nàng đã có một sợi dây liên kết mỏng manh với cây b.út này.
Tương Vãn thử thay đổi ý nghĩ trong đầu, muốn nó biến thành một mũi tên; tức thì, cây b.út nhỏ nhắn hóa thành một mũi tên sắc lẹm.
Tiếp đó, nó biến đổi linh hoạt thành kiếm, roi... tùy theo ý muốn, kích thước và độ dài cũng thay đổi một cách tùy tâm sở d.ụ.c.
Tuy nhiên, nhỏ m.á.u nhận chủ mới chỉ là bước đầu, phải luyện hóa hoàn toàn mới thực sự làm chủ được nó.
Là một món Tiên khí, từ nay về sau, đây sẽ là bản mệnh v.ũ k.h.í của Tương Vãn.
Cùng lúc đó, tại trung tâm Thiên Nguyên bí cảnh, một thiếu niên đang kịch chiến với yêu thú bỗng cảm thấy trái tim mình như vừa trống rỗng một khoảng.
Thiếu niên này tay cầm trường kiếm, tóc b.úi cao, trong chiêu thức mơ hồ mang theo những tia sét lách tách.
Gương mặt hắn lạnh lùng như băng sương, đối mặt với hai con yêu thú cấp ba mà không hề nao núng.
Liễu Thiên Ý cảm giác mình vừa đ.á.n.h mất một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, nhưng cuộc chiến trước mắt khiến hắn không còn tâm trí để suy nghĩ thêm.
Ba ngày sau, bên trong Thiên Sơn Bình, Tương Vãn đã hoàn toàn luyện hóa được cây b.út, đặt tên là Lạc Hoa.
Giờ đây, Lạc Hoa đã gắn c.h.ặ.t với linh hồn nàng, đang hiện ra dưới hình dạng một thanh kiếm trong tay Tương Vãn.
Lạc Hoa chính là món Tiên khí duy nhất xuất hiện trong nguyên tác, đáng lẽ phải thuộc về Liễu Thiên Ý, giúp hắn như hổ mọc thêm cánh.
Vốn dĩ tài nguyên tu luyện của Liễu Thiên Ý đã quá dư dả, thanh kiếm hắn đang dùng cũng do đại năng đúc thành.
Kiếp trước, chính hắn là người tung đòn kết liễu khiến nàng mất mạng, vậy nên việc nẫng tay trên món đồ này chẳng khiến Tương Vãn thấy c.ắ.n rứt chút nào.
Quan sát Lạc Hoa ở dạng nguyên bản, nàng thấy phía đuôi b.út có một cái rãnh nhỏ, trông như chỗ để khảm nạm thứ gì đó nhưng đã bị rơi mất.
Tương Vãn lục tìm trong đống đồ lấy từ hang động của Linh Lợi Thú nhưng không thấy viên châu nào phù hợp.
Nàng đành từ bỏ, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một chút nghi hoặc: Kiếp trước khi Liễu Thiên Ý lấy được nó, món đồ này đã bị thiếu hụt rồi sao?
Nàng nhìn chằm chằm vào những dòng Phạn văn trên thân b.út, dù không hiểu nghĩa nhưng chỉ nhìn một lát đã thấy hoa mắt ch.óng mặt, đành vội vàng dời mắt đi.
Kiểm tra những thứ còn lại, nàng nhận ra phần lớn đều là phế liệu, chẳng thứ nào nàng biết mặt đặt tên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sẵn tiện, Tương Vãn dọn dẹp luôn đống đồ cũ của mình.
Khi chạm đến những kỷ vật, nàng tìm thấy chiếc còi mà cha nàng lúc sinh thời luôn dặn phải giữ gìn cẩn thận.
Chiếc còi trông như bị gỉ sét, nàng dùng một pháp thuật làm sạch khiến nó trở nên bóng loáng.
Tương Vãn đưa nó lên nhìn kỹ. Nàng không rõ tại sao cha lại yêu cầu như vậy, vì nàng đã từng nhỏ m.á.u nhận chủ nhưng chẳng có phản ứng gì; nó chỉ là một vật bình thường, không hề có chút linh khí nào.
Dẫu vậy, nhớ lời cha dặn, nàng vẫn cẩn thận đặt nó về vị trí cũ.
"Cây b.út này quả là một cây b.út tốt, tương lai 'chỉ điểm giang sơn' đều trông cậy vào nó cả đấy."
Sơn Nam bất ngờ thốt lên một câu khiến Tương Vãn giật b.ắ.n cả mình.
“Nãy giờ ngươi liều mạng chính là vì cây b.út này sao? Quả thực rất xứng đáng. Đây vốn là v.ũ k.h.í của lão quỷ kia, không ngờ lại thất lạc ở nơi này.”
Nghe Sơn Nam lẩm bẩm, Tương Vãn không khỏi thắc mắc.
“Lão quỷ nào cơ?”
Giọng điệu của Sơn Nam mang theo chút bùi ngùi hoài niệm, khiến nàng càng thêm tò mò.
“Ta cũng không nhớ rõ, chỉ có những mảnh ký ức mập mờ thôi. Chỉ biết nó từng thuộc về một lão già, nhưng ông ta c.h.ế.t lâu rồi. Nếu ta không lầm thì v.ũ k.h.í này vốn dĩ có khí linh, nhưng hiện tại khí linh đã rơi vào trạng thái trầm mặc.”
Khí linh?
Tương Vãn có biết đến khái niệm này, nhưng không ngờ Lạc Hoa lại là một linh khí có linh tính.
Phải chăng nó đã từng chịu tổn thương nghiêm trọng?
Tuy nhiên, hiện tại nàng cũng chẳng nhìn ra điểm nào bất thường, mà đây cũng không phải lúc để đào sâu chuyện đó.
Mục tiêu tiếp theo của nàng là Trảm Long Kiếm.
Nhưng thanh kiếm đó nằm trong Truyền Thừa Điện, mà thời gian điện mở cửa vẫn còn sớm.
Trước mắt, nàng cần đi thu thập một vài bảo vật khác đã.
Ngô Sương Giáng lúc này chắc hẳn sắp đến Linh Dược Viên rồi.
Khu vườn đó vừa vặn có thể lấp đầy khoảng đất trống trong Thiên Sơn Bình của nàng.
Khi bước ra khỏi hang, hai con Linh Lợi Thú khổng lồ đã đi đâu mất dạng.
Nơi từng được ví như tiên cảnh nhân gian giờ đây chỉ còn là một vùng cát vàng mịt mù.
Tương Vãn vừa bước một bước đã cảm thấy chân mình lún xuống.
Đất đá trước kia nay đều bị sức mạnh của lũ quái vật nghiền thành bụi mịn, khiến mỗi bước đi của nàng đều vô cùng khó khăn.
Nàng lấy Thiên Vân Chu ra. Giữa mịt mù cát bụi, nàng hoàn toàn mất phương hướng, chẳng biết đường vào lúc trước nằm ở đâu. Hỏng bét rồi.
“Sơn Nam, ngươi có nhớ chúng ta vào đây bằng đường nào không?”
Nhìn Sơn Nam đang thong thả mài sừng, nàng thở dài bất lực.
“Hướng Đông, cứ đi thẳng về phía Đông là được.”
Trí nhớ của Sơn Nam vẫn luôn rất tốt, nó ghi nhớ lộ trình cực kỳ chuẩn xác.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Tương Vãn tiện tay xoa nhẹ lên sừng của Sơn Nam.
Thấy nó có vẻ hưởng thụ, nàng lại gãi thêm vài cái rồi không chần chừ nữa, thúc giục Thiên Vân Chu lao thẳng về hướng Đông.
Trên đường đi, nàng bắt gặp những dấu chân khổng lồ, xem chừng hai con Linh Lợi Thú kia cũng rời đi theo hướng này.